Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

10 năm vợ tôi luôn phải sống trong nỗi hoảng sợ khủng khiếp mà tôi không hề hay biết

03/06/2016 10:00:41 | admin | 613 lượt xem

(iBlog.vn) – Sống với nhau đến 10 năm, cùng có hai đứa con ngoan ngoãn, biết nghe lời. Vậy mà, suốt 10 năm chung sống ấy tôi luôn là một ông chồng vô tâm vì không biết vợ mình luôn phải sống trong một nỗi sợ khủng khiếp.

Tôi và vợ quen nhau từ ngày vừa ra trường. Cả hai cùng hớt hải đi tìm việc giữa cái nắng hè oi bức, chán chường khi mãi vẫn chưa được nhận vào đâu. Những chỗ được nhận thì công việc lương còn không đủ nuôi mình thì sao có thể làm được. Chúng tôi cùng vào một quán nước ven đường và uống mỗi người một cốc nước mía. Thấy cô gái đấy cũng cầm cả tập hồ sơ như mình đi xin việc nên cũng lân la hỏi rồi làm quen. Sau đó thì xin số vì cả hai đều học bên kế toán dù khác trường, nếu tìm được việc hay biết gì có thể giúp đỡ nhau. Nghĩ vậy nên cô gái đó không ngần ngại cho số tôi.

Sau một thời gian, chúng tôi vẫn tất bật tìm việc thì khoảng 2 tháng sau tôi cũng tìm được một công việc tương đối ưng ý, dù thu nhập chưa cao, nhưng mới ra trường như vậy thì cũng tạm được. Lúc này tôi mới gọi hỏi em đã tìm được việc chưa thì em nói chưa, vậy là tôi bảo em xin luôn vào công ty tôi làm khi vẫn tuyển thêm nhân sự.

Làm việc cùng nhau một thời gian, tôi thích em nên ngỏ lời, em cũng đồng ý. Yêu nhau cũng hơn 2 năm, chúng tôi quyết định làm đám cưới ở cái tuổi 25, cái tuổi đó vẫn còn tương đối trẻ. Với tôi thôi, tôi nghĩ vậy, chứ con gái 25 tuổi lấy chồng là đẹp rồi, tôi không muốn người yêu mình đợi mòn mỏi đến già rồi cưới.

con-trai-khoc-12-blogtamsuvn

Từ viện trở về nhà, nhìn vợ với đôi mắt sưng húp tôi càng thương vợ hơn rồi chạy đến ôm cô ấy rồi khóc vì sự vô tâm của mình.(Ảnh minh họa)

Lấy nhau đến nay cũng được hơn 10 năm, vợ chồng có 2 đứa con chung ngoan, vợ chồng vẫn đi làm cùng nhau, yêu thương nhau, cho đến một ngày. Tôi đi làm cùng vợ và bị tai nạn, vợ chỉ vị trầy 1 ít da thôi, còn tôi gãy luôn cả chân rồi máu me be bét. Thế mà vợ cứ nhìn người mình rồi khóc ầm ĩ mà không thèm quay sang nhìn tôi, chạy ra xa rồi ngồi đó khóc không biết làm gì cả, đến cả việc gọi xe cấp cứu vợ cũng không gọi nổi mà là người xung quanh gọi giúp. Một lúc sau mất máu nhiều tôi mới ngất đi. Tỉnh dậy thấy mình trong bệnh viện, chẳng thấy vợ đâu mà chỉ có bố mẹ cùng con ở đó, tôi mới hỏi thì mẹ tôi oán trách vợ tôi rằng:

– Chẳng hiểu vợ con gì nữa mà chồng vào viện cũng không chịu vào cùng. Lại còn cứ đứng ở cửa. Mẹ vợ vừa đi đến nghe thấy mẹ tôi nói vậy bà nhìn mẹ tôi rồi trả lời.

– Xin lỗi bà thông gia, trước khi bà trách con gái tôi thì cũng nên biết được lý do nó không dám vào thăm chồng nó. Nó đứng ngoài bệnh viện nhìn vào, khóc giữa cái nắng chói chang này không mũ nón đến sắp ngất đi mà bà có thể trách nó được. Ngày ông nhà tôi mất cũng mà do tai nạn gia thông, bố nó chở nó trên đường đi học, nhẽ ra người bị tai nạn không phải bố mà là con bé, nhưng ông ấy đã lấy người che con bé lại. Chiếc xe dừng thì người bố nó máu me be bé, bà có biết nó đã suýt bị tâm thần cả tháng không? Mẹ vợ quay sang nhìn tôi.

– Mẹ biết nó sẽ không cho con biết chuyện này, nhưng lần này rồi hãy nhớ nỗi sợ của con bé khủng khiếp đến thế nào. Hãy thông cảm và yêu thương nó. Mẹ trông cậy ở con. Mẹ vợ rời đi bỏ mặc bố mẹ tôi và tôi ở lại, mẹ tôi nhìn tôi ái ngại, cũng vì không biết nên trách nhầm con dâu khiến mẹ không khỏi áy náy.

Còn tôi, tôi chỉ biết đây là lần thứ hai mẹ vợ nói câu nói này, lần đầu tiên là ngày cưới, mẹ giao tay vợ cho tôi rồi dặn, lần này mẹ cũng dặn dò tôi như vậy. Một người như vợ đã thiếu tình thương yêu của cha, lại còn chứng kiến cảnh bố ra đi tận mắt không khỏi khiến người ta ám ảnh. Tôi thật sự đã trách vợ, trách vợ sao không chịu quan tâm tôi, thăm tôi. Nhưng giờ, biết được lý do đó, tôi thật sự thấy mình có lỗi với cô ấy. Một mình vợ phải chống trọi, chiến đấu với nỗi sợ hãi, ám ảnh ấy chắc chắn vợ tôi rất mệt mỏi. Tôi thấy thương vợ nhiều hơn, dù bây giờ người đau là tôi. Tự nhủ sau đợt này về tôi sẽ không để chính mình bị thương, không để vợ bị thương để cô ấy không phải lo lắng cho tôi nữa. Từ viện trở về nhà, nhìn vợ với đôi mắt sưng húp tôi càng thương vợ hơn rồi chạy đến ôm cô ấy và khóc vì sự vô tâm của mình.

Mai/Theo Một thế giới

Tags:
X