Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Biết vợ đi làm việc đó mỗi đêm để kiếm tiền, tôi đã lao đến ôm chặt cô ấy

19/01/2016 12:01:56 | Kiều Oanh | 723 lượt xem

(iBlog.vn) – Lúc đó, tôi nhào tới giữ tay bà chủ quán lại rồi ôm chặt vợ vào lòng. Mọi người ai cũng ngạc nhiên, nhưng có lẽ, ngạc nhiên nhất vẫn là vợ tôi. Cô ấy không ngờ rằng tôi lại có mặt ở đây và chứng kiến tất cả.

Cưới vợ được 2 năm thì tôi quyết định đi học lên để có cơ hội thăng tiến. Thế là bao nhiêu việc trong gia đình đều bị hoãn lại. Chúng tôi hoãn mua nhà, hoãn sinh con. Tiền lương của tôi giờ chỉ đủ tiêu và đóng học phí. Vợ tôi làm trong một doanh nghiệp nhỏ, lương cũng không nhiều. Thế nên về kinh tế, chúng tôi gặp khá nhiều khó khăn.

Nhưng chưa bao giờ tôi thấy vợ mình phàn nàn bất cứ điều gì. Cô ấy không như nhiều người khác, thấy chồng không mang tiền về là lại hét lên hay đá thúng đụng nia này nọ. Vợ tôi cứ âm thầm làm việc nhà, chăm lo mọi thứ trong nhà mà không đòi hỏi gì ở tôi cả. Tôi cũng vô tâm, bởi khoảng thời gian đó tôi đang tập trung cho các đề tài nghiên cứu nên không để ý đến chuyện gia đình.

Tôi đi làm xong thì phải đến lớp học nên thường về nhà muộn. Về nhà xong thì tôi cũng lăn ra ngủ vì quá mệt. Tôi chẳng có thời gian mà để ý đến vợ. Cũng may mà chúng tôi chưa có con nên cũng đỡ vất, chứ giờ nghĩ cảnh phải nuôi thêm một đứa trẻ rồi không biết xoay sở ra làm sao thì tôi điên mất.

iblog12
(Ảnh minh họa)

Đêm hôm đó tôi có chuyện vui nên tâm trạng phơi phới. Về nhà, tắm rửa xong xuôi rồi tôi mới lôi vợ vào giường định “yêu”. Nhưng trong lúc ôm vợ vào lòng, tôi ngửi thấy vợ tôi có mùi thum thủm. Tôi nhăn mặt đẩy vợ ra rồi bảo: “Hôm nay em không tắm à?”. Vợ tôi nhìn tôi ngỡ ngàng rồi lí nhí bảo: “Tại lúc chiều em nấu ăn bị đổ nước mắm lên người, tắm mãi vẫn chưa hết mùi”. Tôi nghe vợ nói thì lại tiếp tục nhăn mặt bảo: “Vợ làm anh mất cả hứng, cái mùi này kinh quá đi”. Thế là hôm đó tôi lấy gối ra phòng khách nằm ngủ, với lý do là không thể chịu đựng được cái mùi kinh khủng ấy.

Bẵng đi đến gần cuối năm, khi tôi hoàn thành xong học kỳ đầu tiên và đi liên hoan với lớp. Tôi mới biết được một sự thật động trời. Tối hôm đó chúng tôi chọn một nhà hàng theo kiểu dân dã ở trong ngõ khá gần nhà tôi. Nghe bảo thức ăn ở đây rất ngon. Khi vào ổn định chỗ ngồi xong, chúng tôi bắt đầu nói chuyện rôm rả và gọi món. Khoảng 30 phút sau, các món ăn lần lượt được bưng lên, mọi thứ đều trông rất ngon mắt.

Đang định gắp miếng thịt gà vàng ruộm thì tôi nghe anh bạn cùng lớp quát lên: “Cô không có mắt à? Đổ hết cả bát mắm tôm lên quần tôi rồi này”. Ngước mắt lên, tôi mới chết lặng khi thấy cô gái phục vụ lần này không ai khác chính là vợ tôi. Vợ tôi đang luốn cuống xin lỗi và lấy khăn lau cho anh bạn cùng lớp của tôi. Khi cô ấy đang làm thì bà chủ quán chạy đến mắng xơi xơi vào mặt: “Cô mà còn làm vậy nữa là tôi đuổi thẳng cổ. Não cô toàn mắm tôm hay sao mà lần nào cũng vụng về hậu đậu vậy”.

Nói rồi bà ta định giơ tay đánh vợ tôi. Lúc đó, tôi nhào tới giữ tay bà chủ quán lại rồi ôm chặt vợ vào lòng. Mọi người ai cũng ngạc nhiên, nhưng có lẽ, ngạc nhiên nhất vẫn là vợ tôi. Cô ấy không ngờ rằng tôi lại có mặt ở đây và chứng kiến tất cả.

Thì ra vợ tôi tranh thủ đi rửa bát và bưng bê mỗi đêm để kiếm thêm thu nhập. Tôi thường đi học về muộn nên không hề biết điều đó. Nhìn bàn tay vợ vấy bẩn, thô ráp, tôi thấy xót xa trong lòng. Trong lúc tôi vô tâm, không hề để ý đến gia đình, chỉ biết lo cho thân mình thì vợ tôi ngày đêm nghĩ cách kiếm tiền để trang trải. Lúc đó, tôi bỏ dở bữa ăn, đến ôm chặt vợ vào lòng rồi chỉ biết nói câu: “Anh xin lỗi”.

Theo Một Thế Giới

Tags:
X