Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Chồng chị đấy, lấy đi em ạ! Chị không cần đồ bỏ đi

10/09/2015 4:24:12 | admin | 992 lượt xem

(iBlog.vn) – Thôi vậy! Nếu em muốn lấy cây củi vô dụng của chị để chống mái nhà của em thì cứ lấy đi! Với chị 10 năm qua để ở xó nhà như thế cũng đâm trở thành rác rưởi mất thôi. Chị làm từ thiện vậy.
Cả 2 ngày cuối tuần quần quật với việc chợ búa, cơm nước và chăm sóc chồng con, tôi chả mấy khi vào được facebook. Đã thế chồng tôi suốt ngày phải họp mặt bạn bè rồi cà phê vào ngày nghỉ nên cả núi việc nhà dồn vào vai tôi. Đã thế 2 ngày này lại là ngày mà con tôi tham gia các hoạt động ngoại khóa. Tôi lại phải chạy xô đưa con đi học.

Sáng này đến mở máy làm việc thấy có tin nhắn trên facebook từ một người lạ hoàn toàn. Bức hình chụp vai một người đàn ông cùng vết cắn dính cả son môi và cả vết tay cào đỏ cả vai lên. Tôi cũng chẳng hiểu ý tứ gì hết. Nick facebook mới lập ngày hôm trước. Sao lại có thể gửi cho tôi bức ảnh này. Chắc là họ nhầm! Và tôi điềm nhiên coi như chưa nhìn thấy bức ảnh này.

Tôi cũng chẳng thèm nghĩ ngợi gì thì đột nhiên thấy chồng gọi điện bảo đi ăn cơm cùng. Trước đây, anh cho rằng việc đi ăn cơm cùng với vợ mà phải phi xe gần 10 cây số là điều nhảm nhí. Ăn cơm ở gần nơi làm việc rồi tranh thủ nghỉ ngơi một tí, chiều về làm việc tiếp chứ hơi sức đâu mà chạy xa như thế để ăn một bữa cơm với vợ.

Thôi thì lấy nhau được 10 năm, có 2 mặt con rồi, lãng mạn cũng bay hơi hết. Giờ lắng lại cũng chỉ cơm áo gạo tiền, bục mặt kiếm tiền để nuôi con. Hẹn hò với nhau ở ngoài làm gì, vừa tốn tiền lại tốn công sức.

Thế nhưng, đột nhiên anh lại hẹn đi ăn cơm, làm tôi chột dạ. Tôi mở lại bức ảnh và chợt nhận thấy bờ vai này rất quen. Chẳng lẽ…

Tôi không muốn nghĩ ngợi tiếp nữa. Chồng tôi không phải là gã đàn ông đẹp trai hay giàu có gì. Chắc chẳng ai thèm mẫu đàn ông đó để mà tranh dành với tôi làm gì đâu.

Thế nhưng đâu ngờ, đàn bà nhiều khi thật lạ. Đôi khi không chết vì đàn ông đẹp trai hay giàu có, đàn bà nhiều khi gục đổ chỉ vì muốn mình là bờ vai vững chãi của gã đàn ông bất hạnh nào đó. Đàn bà tin rằng mình có thể là bờ bến an toàn để an ủi gã đàn ông đau khổ như chồng tôi.

Gã chồng bẻm mép của tôi đã làm xiêu lòng một con đàn bà non tơ mới tốt nghiệp ra trường với một gia cảnh thương tâm: Sống với mụ vợ chỉ biết đến tiền mà bòn rút và sỉ nhục chồng, bỏ bê con cái không thèm chăm sóc.

 

chong-chi-day-lay-di

Gã đàn ông tội nghiệp phải chịu đựng người vợ khủng khiếp như tôi.

Cô ta muốn tôi giải thoát cho người đàn ông tội nghiệp của mình bằng cách báo động cho tôi biết để tôi ghen tuông, rồi đòi ly dị. Những cô ta đâu biết rằng, gã đàn ông của cô ta còn đang chập chững đi, nên phải chờ tôi dắt tay gã nhấn vào tay cô ta thì may ra gã mới đến bên cô ta như mong đợi. Gã đâu dám buông mụ vợ vừa tham lam lại vừa ghê gớm như tôi đâu.

Tôi cũng không ngờ là sống với nhau biết mặt mà vẫn không biết lòng. Những 10 năm cơ mà! Tôi chăm chú vào hy sinh mà quên mất phải kêu gọi người đàn ông của mình có trách nhiệm để xây dựng gia đình này. Cây cổ thụ để lâu đã trở thành que củi cời bếp. Mục nát và vô dụng ở góc nhà.

“Thôi vậy! Nếu em muốn lấy cây củi vô dụng của chị để chống mái nhà của em thì cứ lấy đi! Với chị 10 năm qua để ở xó nhà như thế cũng đâm trở thành rác rưởi mất thôi. Chị làm từ thiện như thế này cũng là để tích đức. Lấy đi em ạ! Chị không cần đồ bỏ đi nữa”.

Tôi có thể hy sinh và chịu đựng cuộc sống một mình gánh vách mọi việc để duy trì một mái nhà yên ấm. Nhưng tôi không chấp nhận cảnh đàn ông thảnh thơi rồi muốn tìm cách cơi nới. Bữa trưa hôm nay anh sẽ ăn cơm với vai trần cùng với tấm ảnh người tình anh gửi mà tôi đã kịp in ra.

Chắc đấy là bữa cơm cuối cùng của chúng ta chồng ạ! Đừng thử thách sự hy sinh của đàn bà. Bởi một khi chạm đến giới hạn thì mọi điều phải chấm dứt.

Tags:
X