Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Chồng chi li với vợ con từng đồng dù lương 20 triệu/ tháng

04/02/2016 8:00:29 | Kiều Oanh | 590 lượt xem

(iBlog.vn) – Anh thu nhập cũng được 20 triệu/ tháng, nhưng đối với vợ con anh chi ly tới từng mớ rau, con tép. Từ ngày về sống cùng nhau, anh sợ tôi chi tiêu hoang phí nên mỗi tháng chỉ đưa tôi 500 nghìn.

Tôi năm nay 27 tuổi. Vợ chồng tôi cưới nhau được một năm, nhưng cuộc hôn nhân của chúng tôi không tồn tại hai chữ “hạnh phúc”. Cũng bởi chồng đối xử với tôi không ra gì, phải nói là “không có sự tôn trọng”. Ăn ở với nhau tình nghĩa là thế, nhưng chồng chưa một lần tin tưởng tôi. Những việc anh làm nhiều lúc khiến tôi nghẹn rơi nước mắt.

Vốn là sinh viên Học viện Hành chính mới ra trường. Khi đang chân ướt chân ráo chưa xin được việc thì tôi gặp chồng tôi. Cũng sau nhiều lần nói chuyện, tán tỉnh tôi phải lòng anh. Yêu chưa được 3 tháng anh ngỏ ý muốn cưới tôi làm vợ. Ban đầu tôi cũng phân vân nhưng khi anh nói “An cư rồi lạc nghiệp” tôi thấy cũng có lý nên đồng ý.

Gia đình tôi ở quê, bố mẹ thuần nông nên khi nghe con nói lấy chồng Hà Nội ông bà cũng mừng cho tôi lắm. Tới khi gặp gỡ con rể tương lai biết anh 32 tuổi, nói chuyện chững chạc ông bà càng thêm phấn khởi và mừng cho tôi vì đã gặp được người chồng tốt.

Tôi lấy chồng rồi bầu bí luôn, nên chỉ quanh quẩn nơi xó bếp. Nhiều lúc tôi cũng tiếc vì chưa được bay nhảy mà đã vội vàng lấy chồng. Nhưng nghĩ đó cũng là số phận nên tôi chuyên tâm làm người vợ hiền thảo để phục vụ chồng con.

Nhưng sống cùng nhau lâu tôi thấy chồng mình là người quá quắt. Anh sạch sẽ và chi li quá mức khiến tôi bao phen sợ hãi. Sáng sáng mới 5h anh đã gọi tôi dậy lau chùi nhà cửa. Dù tôi đang bầu bí, nhưng nghĩ nền nếp nhà chồng thế nên tôi đành gượng gạo cố gắng. Ngày này qua ngày khác tôi càng mệt mỏi. Nhiều lần tôi bảo anh , không cần lau dọn suốt như vậy, vì có bẩn đâu. Nhưng anh nói đó là nề nếp. Hơn nữa, đó còn là cách tập thể dục hữu hiệu nhất.

Anh thu nhập cũng được 20 triệu/ tháng, nhưng đối với vợ con anh chi ly tới từng mớ rau, con tép. Từ ngày về sống cùng nhau, anh sợ tôi chi tiêu hoang phí nên mỗi tháng chỉ đưa tôi 500 nghìn để xài vặt, ý anh là tôi thích ăn gì mua gì thì cầm lấy để ở nhà tự chủ động. Còn tiền ăn uống, ngày nào đi chợ anh đưa tôi ngày đó. Mỗi lần anh cũng chỉ đưa tôi 50- 100k, trừ những hôm rằm, đầu tháng anh mới đưa 200k. Trước khi đưa tiền lúc nào anh cũng kiểm tra xem còn thức ăn hôm qua hay không? Nếu còn nhiều thì có thể hôm đó tôi chỉ mua rau là được.

Vì mới về sống cùng anh nên tôi nín nhịn, hi vọng thời gian tôi sẽ thay đổi được tư tưởng cũ kỹ đó của anh. Nhưng tôi đã lầm. Nhiều hôm, khi thấy tôi mua thức ăn, còn thừa nhiều quá. Anh mở tủ lạnh kêu tôi “hoang phí”, “mua thả phanh”,…rồi anh nói tôi chưa đi làm nên không biết trong thời buổi này kiếm đồng tiền khó thế nào.

Nói thật nhiều hôm, tôi no lắm nhưng vẫn phải cố gắng ăn hết, để tránh khỏi bị nói. Nhưng đang bụng mang dạ chửa, nên sau vài lần bị đau bụng vì ăn quá no tôi đành để vậy. Anh lại giận dỗi rồi lại nói những câu quen thuộc “Anh nói bao nhiêu lần nữa em mới hiểu. Cứ thế này về sống với mẹ chồng thì khổ lắm em ơi”.

iblog.vn

(Ảnh minh họa)

Chuyện lên đỉnh điểm khi hôm đó tôi mua 1kg cà chua về chưa kịp ăn hết thì đã lên mốc. Tôi cũng quên không để ý, nên bị anh nói. Anh chì chiết tôi suốt buổi tối nói rằng, đầu óc tôi treo ở ngọn cây hay sao mà mua lắm thế. Tôi ức quá cũng có cãi lại dăm ba lời. Trong lúc nóng nảy, tôi có lỡ nói rằng “Anh khó tính vậy thảo nào ngoài 30 tuổi anh mới lấy vợ”. Thế là sau hôm đó, anh giận dỗi, không cho tôi đi chợ nữa.

Hôm nào anh cũng dậy từ 5h30 quét nhà, lau dọn bếp rồi đi chợ. Tôi không biết như thế là nên buồn hay vui nữa. Anh đi chợ chỉ mua gói gọn vài ba lạng thịt, rồi 2 mớ rau ăn hai bữa. Tôi ở nhà quanh đi, quẩn lại nhiều lúc muốn theo bạn bè đi mua sắm, dạo chơi cũng không có tiền.

Cũng từ ngày anh tự đi chợ, lo chuyện cơm nước. Anh càng trở nên khó tính hơn bao giờ hết. Anh cứ vin vào cớ “cô nói tôi già, tôi khó tính cô giỏi cô ra ngoài kiếm tiền đi”. Rồi anh kể lể tôi lấy anh là sướng rồi còn không biết điều “cô lấy tôi có nhà cửa đàng hoàng, đẹp trai, lại giỏi chi tiêu. Nếu cô không liệu trau dồi nữ công gia chánh, đảm đang là mất chồng như chơi đấy”. Tôi nghe thế mà ứa nước mắt.

Chỉ còn 1 tháng nữa là sinh, tôi đang phân vân không biết có nên về quê để sinh không? Nếu cứ sống tình trạng thế này chắc tôi không chịu đựng nổi anh ấy mất. Tôi chỉ mong sao thời gian qua nhanh, con cứng cáp tôi sẽ kiếm việc làm thêm để đỡ uất ức chứ sống thế này thì nhục lắm.

Theo Phununews

Tags:
X