Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Chồng ép vợ phải nuôi bồ đẻ, bằng không sẽ đuổi mẹ con cô ra khỏi nhà

22/09/2017 9:06:29 | Phương Vũ | 217 lượt xem

(iBlog.vn) – “Vợ ơi, bồ anh sinh rồi. Anh xin lỗi vì đã dối em chuyện này. Anh rối lắm, giờ cô ấy đang trong phòng sinh.”

Chị là một người phụ nữ hiền lành, tốt bụng, sớm mồ côi từ nhỏ nhưng với ý chí của bản thân, chị mặc nhiên trở thành một nhân viên ngân hàng với mức lương cũng kha khá. Anh, một người đàn ông lịch thiệp, làm bên xây dựng, bố mất sớm, từ nhỏ đến lớn chỉ sống với mẹ. Chị và anh kết hôn được 2 năm nhưng vẫn chưa có con. Nhiều lần đi khám, bác sĩ bảo chị khó có con hơn những người phụ nữ khác. Cũng không phải vì vậy mà chị chán nản hay buồn khổ vì bên cạnh chị lúc nào cũng có một người chồng hết lòng yêu thương, động viên và đồng hành cùng chị trong mọi buồn vui của cuộc sống. Công việc của anh tuy bận rộn, tăng ca về rất khuya nhưng chị vẫn luôn yêu thương và tin tưởng tuyệt đối vào tình cảm mà chồng dành cho mình. Những ngày tháng hạnh phúc cứ êm đềm trôi qua như thế, bỗng một hôm chị bàn với anh về việc xin con nuôi:

– Anh à, hay mình xin lấy một thằng bé về nuôi cho vui nhà vui cửa. Em có chị bạn cùng công ty, chị ấy có cô cháu gái vừa sinh nhưng chẳng may qua đời. Khổ, thằng nhỏ sớm bố đã không nhìn, nay mẹ lại mất, nó ở với bà ngoại, ngoại nó lại nghèo, mình nhận nuôi nó nha anh!

Nghe vợ nói vậy, anh chỉ ậm ừ rồi nói cho vợ quyết định, vì dù sao anh cũng ít ở nhà, có đứa nhỏ chuyện trò cùng chị, chị cũng sẽ vui phần nào. Rồi thằng bé hiển nhiên trở thành đứa con được chị yêu thương hết mực. Từ khi có sự xuất hiện của thằng bé, chị vui vẻ hơn nhiều. Thế nhưng, cùng với đó đã phát sinh một nỗi lo ngại trong lòng chị. Anh về nhà muộn hơn trước, thậm chí những ngày ở nhà hằng tuần cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Anh cũng chẳng phụ chị được gì trong việc chăm con, từ con ốm đến chị bệnh, chị đều gồng mình tự lo hết.

Từ sau ngày nhận nuôi đứa trẻ đó, chị gác hết mọi công việc bên ngoài, suốt ngày chỉ quẩn quanh trong nhà để lo cho con. Kinh tế trong gia đình từ dạo đó phụ thuộc vào những đồng tiền anh kiếm được, cũng khó trách anh thường xuyên đi sớm về muộn.

Những lúc ở nhà, anh thường hay bất mãn, cau có vợ và con nhỏ. Có lúc anh còn quát tháo vì chị chỉ mải lo cho con mà không kịp cơm nước cho anh. Nhìn anh như thế, chị buồn lắm. Chị càng buồn hơn khi số lần anh ôm con và cưng nựng nó cũng không nhiều. Thật quả đúng “khác máu tanh lòng”. Tính đến thời điểm này ngót cũng đã 10 tháng thằng bé về làm con anh chị, hơn ai hết, chị cảm nhận rất rõ sự thay đổi trong con người anh. Anh giờ chẳng như trước, chẳng khát con, cũng không còn ham muốn gần gũi vợ… Số lần vợ chồng làm “chuyện ấy” cũng thưa thớt dần. Cứ mỗi lần chị muốn gần gũi anh, anh đều đẩy ra và nói “Nay anh mệt, em đi tắm đi, người em toàn mùi con nít…”.

 

chong-ep-vo-phai-nuoi-bo-de-bang-khong-se-duoi-me-con-co-ra-khoi-nha

 

Bác sĩ ngồi lặng khi đồng nghiệp da màu cho xem cách điều trị vẩy nến đơn giản!Bác sĩ ngồi lặng khi đồng nghiệp da màu cho xem cách điều trị vẩy nến đơn giản! Nếp nhăn, bọng mắt và quầng thâm sẽ biến mất trong vòng 20 phút!Nếp nhăn, bọng mắt và quầng thâm sẽ biến mất trong vòng 20 phút! Hôi miệng là do kí sinh trùng! Chúng sẽ biến mất với cách này!Hôi miệng là do kí sinh trùng! Chúng sẽ biến mất với cách này!

Chị đau đớn và hụt hẫng lắm. Chị cứ tưởng nhận con rồi anh sẽ muốn ở nhà hơn, gần chị và chăm sóc mẹ con chị hơn. Với chị, chị thương thằng bé bất hạnh ấy cũng giống như đứa con chị mang nặng đẻ đau vậy. Nhưng anh thì khác, anh chẳng mảy may quan tâm nó ốm đau, bệnh tật trái gió trở trời thế nào… Bản thân người làm vợ như chị cũng không biết làm sao để anh vừa lòng. Chị tủi thân lắm, chắc có lẽ vì bản thân chị khó sinh được con, cưới mấy năm rồi vẫn không đẻ được cho anh lấy một thằng cu, chả trách anh ngày càng khó chịu với vợ.

Và điều gì đến cũng đã đến, anh có bồ. Ngày chị phát hiện anh có người phụ nữ khác bên ngoài cũng là ngày đứa trẻ chị nhận nuôi tròn một tuổi. Cả ngày hôm đấy, anh không về nhà. Một mình chị lo chuẩn bị xôi chè, bánh trái rồi làm mâm cơm cúng thôi nôi cho con. Hôm đó có cả mẹ anh đến dự, suốt buổi, bà chỉ nhắc đi nhắc lại câu: “Con coi cẩn thận ấy, phụ nữ không sinh được con phải coi chừng chồng, nó ra ngoài kiếm con khác như chơi đấy con ạ!”. Mặc mẹ nói gì, cô vẫn luôn bênh chồng. Thế nhưng trong tận đáy lòng, bản thân cô cũng khó mà hiểu nổi, rốt cuộc, người chồng mà mình hết lòng hết mực yêu thương đang nghĩ gì, làm gì?

 

Buổi tiệc thôi nôi cũng tàn. Đến 9h tối, sau khi đã ru con đi ngủ, chị xuống dọn dẹp nhà cửa, chợt thấy điện thoại phát sáng. Chị mở máy ra mới biết hóa ra mình để chế độ yên lặng. Trên màn hình hiện lên trước mắt chị là 16 cuộc gọi nhỡ. Là chồng chị, anh gọi giờ này để làm gì, chẳng phải hôm nay anh tăng ca sao? Tâm trạng rối bời, lo lắng vì không biết chồng đi làm có xảy ra chuyện gì không, chị vội bấm gọi lại. Vừa đổ tiếng chuông đầu, bên đầu dây bên kia chồng cô rối rít:

– Vợ ơi, bồ anh sinh rồi. Anh xin lỗi vì đã dối em chuyện này. Anh rối lắm, giờ cô ấy đang trong phòng sinh. Anh cũng không biết nên chuẩn bị những gì cho cô ấy nữa, anh chưa kịp mang gì hết. Em đến đây được không?

Đáp lại với lời thú tội của anh, chị gần như “chết sững”. Chị ngớ người ra, nghẹn đắng không nói nên lời. Rồi chị tất máy. Bồ ư, sinh ư? Anh ngoại tình đến mức cô ta còn sinh được con cho anh ư? Tim chị như bị ai bóp chặt, chị khó thở vô cùng. Chị loạng choạng rồi vịn được vào tay ghế, chị ngồi lên ghế một cách mệt nhọc. Nước mắt cứ thế tuôn trào mà không cách nào dừng được. Điện thoại báo tin nhắn, chị vơ lấy chiếc điện thoại trên bàn, mở ra xem. Trên màn hình hiện lên dòng tin:

– Cô mà không giúp tôi chuyện này, tôi về là không để yên cho mẹ con cô đâu. Cô không đẻ được thì để tôi tìm người khác sinh được con cho tôi. Tôi chán cô lắm rồi. Cẩn thận tôi tống cả mẹ con cô ra đường ở đấy. Liệu mà cư xử đi!

Chị ném luôn chiếc điện thoại xuống sàn nhà và ôm mặt òa khóc. Chị phải làm sao đây? Đây rõ ràng là căn nhà chị được đường đường chính chính rước về nhà mà. Giờ anh bảo muốn tống là tống đi một cách dễ dàng vậy sao. Càng hận người chồng bạc bẽo, ngoại tình ấy bao nhiêu, chị lại càng thấy thương phận mình bấy nhiêu. Thương cho số mình không sinh được con, bị chồng vứt bỏ, ngoại tình. Rồi đây cuộc sống của chị và đứa trẻ bất hạnh kia sẽ ra sao? Chị có nên tới bệnh viện để giúp bồ của chồng sinh con rồi thuyết phục anh quay về bên mình, hay viết đơn ly hôn rồi ký sẵn, đưa con mình bỏ đi khỏi căn nhà này? Rõ ràng hôm nay là sinh nhật đứa con đáng thương của chị mà, sao lại biến thành ngày đau đớn nhất trong cuộc đời của chị? Chắc cả những năm tháng còn lại của cuộc đời, chị sẽ chẳng bao giờ quên!

Tags:
X