Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

“Con bà đã không cần thì cháu bà cũng chẳng thiết”

31/07/2015 8:47:28 | admin | 1477 lượt xem

(iBlog.vn) – Sáng hôm sau khi nghe tôi trình bày xong thì bà nghiêm nét mặt: “Không được, cứ để cháu ở lại đây, bảo ông bà ngoại qua chơi cũng được.Từ hôm cháu về ông bà vẫn đập xe sang chơi đó thôi có làm sao đâu. Ở đây sáng sủa không thích lại cứ thích chui về cái xó tối tăm mù mịt ấy à”. Nghe đến đây tôi trào nước mắt, chẳng lẽ nhà chồng tôi ở mặt đường là sáng sủa còn nhà tôi ở trong làng lại là cái xó tối tăm mù mịt hay sao?
Mẹ chồng tôi là người khó tính, đến cả chồng và anh em nhà chồng cũng phải thừa nhận điều đó. Biết vậy tôi cố gắng làm sao tránh đụng độ với bà càng ít càng tốt. Với lại vợ chồng tôi cũng đi làm ăn, cả năm lễ tết mới về nên cũng không có xích mích gì to cả. Vậy nhưng lần tôi đưa con về chơi sau khi đẻ đã khiến mối quan hệ này trở nên trầm trọng.

Con được 4 tháng thì vợ chồng tôi đưa con về quê. Giữa mùa hè nóng bức vợ chồng tôi cũng chưa muốn đưa con về nhưng bố mẹ chồng giục cứ đòi đưa cháu về ngay với ông bà nên chúng tôi không hoãn được. Với lại nhà nội nhà ngoại cũng chỉ cách nhau có 5 km, về chơi 2 nhà một thể luôn. Trước khi đi chồng tôi đã dặn tôi cẩn thận: “Mẹ khó tính, mẹ nói gì thì em cũng nhịn đi không bà lại làm um lên thì mệt lắm. Ở chơi một tháng rồi anh về đón hai mẹ con đi”.

Cháu về ai cũng vui nhưng ở nhà nóng quá, thằng bé đêm ngủ không ngon cứ quấy khóc. Tôi thấy con nằm giường bí quá nên đã đi mua cho thằng bé cái nôi để nằm đung đưa cho thoáng. Vậy nhưng mẹ chồng tôi lại tỏ thái độ khó chịu, bà bảo: “Anh chị sẵn tiền nên bày đặt, mua cái nọ cái kia, tôi nuôi mấy đứa con có phải nôi niếc gì đâu”.

Biết tính bà như thế nên tôi cũng chỉ im lặng chứ không nói gì cả. Thế nhưng mẹ chồng thì luôn để ý mọi thứ. Tôi mua đồ ăn thức uống về cái gì bà cũng bảo mua nhiều, mua đắt. Bà kêu ca nhiều quá thì tôi chỉ bảo: “Con chỉ mua đủ ăn thôi mà mẹ, với lại mấy đồ này cũng lợi sữa mẹ à. Con thấy so với trên thành phố rẻ hơn nhiều mà”. Tưởng nói thế thì bà thôi, ai ngờ bà nhăn mặt lại: “Chửa đẻ ngồi đấy không đi làm lại còn muốn ăn ngon. Chỉ khổ cái thằng phải nai lưng ra làm để nuôi cái đứa ngồi không thôi”.

 

me chong 1
Tôi mua đồ ăn thức uống về cái gì bà cũng bảo mua nhiều, mua đắt. (Ảnh minh họa)

Tôi nghe đến đây mà “choáng toàn tập”. Nào tôi có ngồi ăn bám gì chồng đâu. Tôi đi làm cũng có chế độ nghỉ đẻ đầy đủ mà. Tối ấy buồn quá tôi nhắn tin với chồng. Tôi bảo anh là mai tôi sẽ xin với mẹ đưa cháu sang bà ngoại chơi vì dù sao cũng đã ở bên ông bà nội được nửa tháng rồi, còn nửa tháng nữa thì sang ông bà ngoại. Ông bà bên ấy cũng mong. Chồng tôi đồng ý.

Sáng hôm sau khi nghe tôi trình bày xong thì bà nghiêm nét mặt: “Không được, cứ để cháu ở lại đây, bảo ông bà ngoại qua chơi cũng được.Từ hôm cháu về ông bà vẫn đập xe sang chơi đó thôi có làm sao đâu. Ở đây sáng sủa không thích lại cứ thích chui về cái xó tối tăm mù mịt ấy à”. Nghe đến đây tôi trào nước mắt, chẳng lẽ nhà chồng tôi ở mặt đường là sáng sủa còn nhà tôi ở trong làng lại là cái xó tối tăm mù mịt hay sao?

Biết mình chẳng thể thuyết phục được mẹ chồng, nói ra thì chỉ nhận lại những lời khó nghe từ bà nên tôi đã nhờ chồng gọi điện nói giúp với bà nhưng bà cũng không chịu. Bà bảo: “Cháu nội tôi tôi có quyền giữ, tôi thích cho đi đâu là quyền của tôi”. Thấy mẹ mình như vậy là hơi quá nên chồng tôi đã trách: “Sao mẹ ích kỷ thế, cháu nào chả là cháu. Mẹ quý cháu thì ông bà ngoại cũng quý cháu. Phải để mẹ con cô ấy về thăm ông bà chứ”.

Chồng tôi mới nói có thế mà mẹ chồng tôi đã lu loa lên: “Cái đồ con bất hiếu. Nuôi dạy mày đến từng này rồi giờ mày lấy vợ lại khinh mẹ bênh nhà ngoại à. Mẹ mày nuôi mày hay người ta nuôi mày? Con như vậy thì bà cũng chẳng cần nữa. Mà con bà đã không cần thì cháu bà cũng chẳng thiết. Thôi đưa nhau đi đi”.

Thấy mẹ chồng quát tháo ầm ĩ qua điện thoại tôi chẳng dám nói câu nào, cũng chẳng dám đưa con đi. Nhưng không ngờ hai hôm sau thì chồng tôi về. Anh xin phép bố mẹ và đưa mẹ con tôi sang bà ngoại. Tuyệt nhiên từ hôm mẹ con tôi về bà ngoại mẹ chồng không hề sang chơi với cháu ngày nào cả. Tôi sợ bà giận vợ chồng tôi mà ghét lây sang cháu nên trước lúc đi tôi đã bảo chồng về để cùng xin lỗi mẹ. Vậy nhưng bà vẫn không chịu. Từ đó đến giờ đã năm tháng bà không hề gọi điện nên hỏi thăm con tôi một lần nào. Vợ chồng tôi gọi về thì bà không nghe máy hoặc là để ông nghe.

Hàng ngày đi làm thấy các chị trong công ty khoe bố mẹ chồng gửi cái nọ cái kia lên cho các cháu mà tôi thấy thương cho con mình quá. Từ lúc sinh đến giờ đã gần năm mà con chưa nhận được một món quà nào từ ông bà nội.

(Theo blogtamsu)

Tags:
X