Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Đêm tân hôn, tôi và mẹ chồng phải cho chồng uống thuốc ngủ thì mới có thể động phòng

20/04/2016 5:00:09 | admin | 798 lượt xem

(iBlog.vn) – Trời về đêm, sương xuống nhiều rất lạnh. Tôi đi theo sau mẹ chồng, vừa lên tới cửa cầu thang lối ra sân thượng thì giật bắn mình khi nghe tiếng khóc của một người đàn ông…

Tôi và chồng tìm hiểu nhau hai tháng thì cưới. Thực ra thì n hà anh và nhà tôi cũng không lạ gì nhau cả bởi ở cùng một khu phố, nhưng anh thì đi làm ăn xa đã lâu. Anh hơn tôi 10 tuổi, ngày học cấp 2 bọn tôi thần tượng anh lắm vì anh đẹp trai như trai Hàn vậy. Sau đó lúc anh học năm cuối đại học không hiểu sao bọn tôi không còn thấy anh xuất hiện nữa. Cả năm may ra ngày Tết anh mới về và không còn cười đùa như trước, mặt anh lúc nào cũng thoảng nét u buồn.

Vì bố tôi mất khi tôi vừa mới chào đợi, mẹ ở vậy một mình nuôi con thế nên ngay từ bé tôi đã xác định nếu lấy chồng thì phải lấy người ở gần nhà, hoặc là họ chịu ở rể chứ tôi không thể xa mẹ được. Thế nên khi thấy mẹ dắt anh sang nhà tôi xin phép mẹ tôi cho hai người tìm hiểu là tôi đã ưng ngay rồi. Khi ấy tôi vừa mới tốt nghiệp ra trường, mẹ anh lúc đó cũng nói sẽ tìm việc cho tôi…

Tuy nhiên việc cưới ngay sau đó có 2 tháng thì tôi cũng khá bất ngờ. Mẹ chồng khi đó nói là anh đã nhiều tuổi rồi với lại sợ để lâu tôi gặp người khác tốt hơn thì bà lại hụt mất con dâu. Tôi chỉ cười, anh im lặng. Suốt thời gian tìm hiểu anh nói rất ít, đi chơi với nhau anh cũng chỉ hỏi những câu đại loại như: Em uống gì? Em ăn gì? Mình về chưa?… Còn lại anh chỉ ngồi trầm ngâm như đang suy nghĩ điều gì. Lúc ấy tôi chỉ nghĩ chắc do mẹ anh bắt anh nghỉ công việc yêu thích về cưới vợ nên anh mới thế.

Rồi đám cưới cũng diễn ra. Cả khu phố hân hoan chúc mừng hạnh phúc cho vợ chồng tôi. Ai cũng bảo hai đứa đẹp đôi, anh tuy hơn tôi nhiều tuổi nhưng lại chẳng có nét gì già cả. Tôi hạnh phúc trước bao ánh mắt ghen tị của đám bạn, tôi biết đến tận bây giờ anh vẫn là thần tượng của chúng.

Tối ấy, sau khi dọn dẹp xong xuôi mẹ chồng giục tôi lên phòng. Nhưng khi tôi bước lên chẳng thấy chồng đâu cả, tìm trong nhà tắm cũng không thấy đâu. Rõ ràng là chồng tôi đã lên phòng từ trước rồi mà. Tôi vội chạy xuống gọi mẹ chồng, khác với tôi mẹ chồng lại tỏ ra rất bình thản chứ không lo lắng gì: “Nó không đi đâu cả, chắc lại ở trên sân thượng để mẹ lên gọi nó xuống”.

Trời về đêm, sương xuống nhiều rất lạnh. Tôi đi theo sau mẹ chồng, vừa lên tới cửa cầu thang lối ra sân thượng tôi giật bắn mình khi nghe tiếng khóc của một người đàn ông: “Hạnh ơi, sao em lại bỏ anh. Sao em lại bỏ anh đi như vậy. Anh thương em nhiều lắm em có biết không”.

Tôi chẳng hiểu chuyện gì đang sảy ra thì mẹ chồng giục xuống nhà lấy cho bà cốc nước. Sau đó bà bỏ vào đó thứ thuốc gì đó tôi không rõ rồi lại tỉ tê dỗ dành chồng tôi. Anh uống hết cốc nước chừng 5 phút thì mẹ chồng bảo tôi cùng dìu chồng xuống phòng, lúc này anh cũng thôi không khóc nữa.

dam-cuoi-blogtamsuvn4

Ảnh minh họa

Khi chồng tôi đã nằm im trong phòng mẹ chồng mới kể hết mọi chuyện: “Nó như thế này là do hồi năm cuối đại học có yêu cô bé học cùng lớp, sau đó chẳng may con bé bị tai nạn qua đời. Thế là bỏ bỏ học theo người họ hàng đi làm xa luôn. Bao nhiêu năm mẹ mới đưa nó về nhà được. Mẹ phải nhờ nhiều thầy cao tay cúng cho nó vì thầy nói cô bé kia cứ theo nên nó không muốn yêu ai cả.

Từ dạo nó chấp nhận sang nhà con chơi mẹ đã mừng, ngỡ nó đã quên được không ngờ mấy hôm nay tối nào nó cũng lên đây khóc, mẹ phải cho nó uống thuốc ngủ đấy chứ không nó sẽ ngồi khóc cả đêm gọi tên cô bé đó. Đêm nay là đêm động phòng của hai đứa, mẹ nhờ cả vào con. Mong con hãy tha lỗi vì đã không nói rõ với con mọi chuyện khiến con hoảng sợ”.

Nghe mẹ chồng nói mà tôi chỉ biết khóc. Tôi cũng thương bà nhưng nghĩ tới bản thân mình tôi lại tủi thân vô cùng. Biết làm gì với một người chồng luôn nhớ nhung về tình cũ tới mức mẹ chồng phải cho uống thuốc ngủ đêm tân hôn thế này đây. Rồi những ngày sau cuộc sống của chúng tôi sẽ ra sao. Liệu anh có thương yêu tôi hay chỉ nhớ nhung về chị ấy?…

Bao nhiêu cầu hỏi cứ hiện lên trong đầu mà chẳng có câu trả lời. Tôi đánh bạo ôm chồng mà trong lòng chỉ sợ anh tỉnh giấc anh sẽ hất mạnh tau mình ra mà hét lên. Cuối cùng mệt quá cuối cũng thiếp đi lúc nào không hay. Sáng hôm sau tỉnh dậy thì anh đã dậy từ lúc nào. Cả ngày hôm đó anh vẫn chỉ nói với tôi vài câu cần thiết, sang nhà họ hàng chơi thì chỉ có mẹ chồng và tôi đi còn anh nói mệt nên ở nhà.

Tối hôm sau, anh không lên sân thượng như tối trước nữa nhưng vào buồng ngủ sớm. 10 giờ tôi lên phòng thì anh đã thở đều đều. Tôi nằm xuống bên cạnh chồng, buồn ứa nước mắt không biết khi nào tôi và anh mới trở thành vợ chồng thực sự đây. Thấy anh đã ngủ say tôi lại đánh bạo ôm anh như đêm hôm trước. Được một lúc sau khi đang thiu thiu ngủ thì chợt tôi giật bắn mình khi thấy nhột nhột ở tay. Hóa ra anh tỉnh giấc và gỡ tay tôi ra.

Cả tuần sau chúng tôi vẫn sống với nhau như hai người xa lạ như vậy. Mỗi đêm tôi chỉ dám chờ chồng ngủ say rồi nằm ngắm anh. Một hôm tôi cố gắng lấy hết bình tĩnh hôn trộm vào má chồng một cái. Nào ngờ anh mở mắt.

Tôi ngượng ngùng quay mặt vào tường, may mà anh chưa hét lên không thì… Nhưng thật không ngờ, một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên eo tôi rồi từ từ bàn tay ấy luồn xuống bụng tôi. Cả cánh tay chồng đã ôm trọn cơ thể tôi rồi anh thì thầm:

– Anh xin lỗi đã để em phải sợ. Đã đến lúc anh phải quên cô ấy thôi, giờ anh đã có vợ rồi, anh không thể để em phải khổ vì anh được.

– Anh không cần phải quên chị ấy đâu, hãy coi chị ấy như một kỉ niệm đẹp mỗi khi nhờ về. Nhưng anh đừng tự dằn vặt mình nữa, em không muốn nhìn anh đau khổ.

Cả đêm ấy tôi thổn thức trong vòng tay chồng và sau đó anh đã làm được điều mà anh hứa, anh không còn làm tôi phải bận tâm vì anh nữa mà trở thành người chồng người cha rất tốt. Mẹ chồng tôi thì ngày càng quý mến tôi hơn.

Giờ tôi đã có con trai 2 tuổi, ngày nào cũng qua lại 2 gia đình. Tôi đã không phải xa mẹ đẻ và cũng có một gia đình hạnh phúc. Nghĩ lại cái đêm tân hôn phải cho chồng uống thuốc ngủ tôi thấy mình vẫn còn may mắn lắm.

Minh Minh/ Theo Một thế giới

Tags:
X