Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Đi ngủ lang 3 ngày với bồ để rồi bật khóc nức nở khi trở về và thấy vợ làm chuyện đó ở trên giường

10/06/2016 9:00:00 | admin | 567 lượt xem

(iBlog.vn) – Quả thật, 3 ngày ngủ lang với bồ đã khiến cuộc đời tôi đổi khác. Những cảm xúc nhẹ nhàng lại bắt đầu quay trở lại. Tôi bắt đầu có những sự so sánh giữa vợ và bồ và chỉ muốn bỏ Thu để đi theo Huyền.

Tôi nghĩ rằng câu “hôn nhân là mồ chôn của tình yêu” là đúng, như tôi và Thu chẳng hạn, yêu nhau 6 năm có lẻ, tưởng chẳng bao giờ chán nhau thế mà vừa có với nhau 1 đứa con xong là tôi và vợ đã xảy ra mâu thuẫn. Nếu như trước đây, căn nhà là nơi chốn bình yên để tôi tìm về sau mỗi ngày làm việc thì bây giờ, nó ngột ngạt, khốn khổ với tôi lắm. Thu bây giờ không còn là Thu của ngày trước nữa, khi nào em cũng đón tôi với gương mặt nhăn nhó, khi nào em cũng cằn nhằn tôi.

Cuộc sống của vợ chồng tôi gần như bị đảo lộn sau khi con trai tôi chào đời. Tôi bảo vợ cứ thuê giúp việc đi, có gì tôi sẽ cố gắng làm thêm giờ để bù vào khoản đó nhưng Thu cứ tiếc tiền, cứ nai lưng ra làm việc rồi lại lẩm bẩm kêu khổ, kêu mệt. Lúc đầu, tôi còn thông cảm cho vợ nhưng sau thì tôi thấy mệt mỏi. Đã tạo điều kiện cho thì không chịu, cứ kêu ca như thế phỏng ích gì? Mà chẳng hiểu sao sinh con xong Thu cứ như trở thành một người khác, trước đây vợ chồng tôi tâm đầu ý hợp lắm, bất kỳ chuyện gì tôi cũng muốn bàn bạc với vợ. Nhưng bây giờ hễ tôi nói ra điều gì là Thu lại gắt lên: “Anh toàn nghĩ chuyện không đâu”.

di-ngu-lang-voi-bo-blogtamsuvn-2

Sau khi sinh con, vợ tôi càng ngày càng trái nết trái tính (Ảnh minh họa)

Riết rồi tôi chán, thay vì về nhà với vợ sau giờ làm, tôi đi nhậu với bạn. Một thời gian sau, tôi gặp Huyền trong một cuộc hội thảo. Huyền duyên dáng, biết lắng nghe. Chúng tôi nói chuyện với nhau rất hợp, rồi cứ thế, những lần gặp gỡ giữa tôi và Huyền cứ nhiều lên từng ngày. Việc này đồng nghĩa với việc tôi phải nói dối vợ mình phải làm thêm giờ để có thể đi với Huyền.

Rồi tôi và Huyền lao vào nhau như hai con thiêu thân. Huyền gặp rất nhiều mất mát trong chuyện tình cảm nên em nói rằng, em chỉ muốn tìm một người có thể sẻ chia với mình, không đòi hỏi bất kỳ danh phận nào cả, còn tôi thì chán vợ, chỉ muốn tìm một người có thể nói chuyện.

Hôm đó tôi vừa về nhà thì thấy quần áo từ trong nhà cứ thế phi ra cửa, bên trong là giọng vợ tôi chát chúa:

– Vợ đã khổ thì chớ, chồng đến mấy cái quần áo cũng không cất cho tử tế. Cứ muốn làm bừa lên thì tôi cho bừa luôn.

– Ơ, anh đã gấp bỏ vào trên giỏ rồi mà, anh thề.

– Anh gấp kiểu gì mà nó nằm lăn lóc mỗi nơi một cái vậy? Đừng có dối trá. Tôi chịu hết nổi cái tính bừa bộn, vô tâm của anh rồi đó.

– Sao em nặng lời với anh vây? Anh đã làm theo lời anh dặn. Anh đã có nhã ý bảo em thuê ô sin, sao em không chịu?

– Anh có biết xót tiền đâu, còn tôi thì biết, tôi nhịn ăn nhịn mặc cho chồng con nên tôi tiếc.

Đến nước này, tôi đã không còn gì nói với Thu nữa. Tôi để mặc đống áo quần vương vãi trước cửa rồi cất bước đi. Tôi tìm Huyền và quyết định đi ngủ lang với bồ.

Quả thật, 3 ngày ngủ lang với bồ đã khiến cuộc đời tôi đổi khác. Những cảm xúc nhẹ nhàng lại bắt đầu quay trở lại. Tôi bắt đầu có những sự so sánh giữa vợ và bồ và chỉ muốn bỏ Thu để đi theo Huyền. Ở với Huyền, tôi được cưng như đứa trẻ lên ba, Huyền lúc nào cũng ăn nói nhẹ nhàng với tôi, chả bù cho Thu.

Sau 3 ngày, vì nhớ con quá nên tôi mò về nhà. Lúc đó đã là 9h tối, con trai tôi đã ngủ rồi. Căn nhà vắng lặng bất thường. Tôi đẩy cửa bước vào phòng ngủ thì khựng lại.

Trên giường, vợ tôi đang ngồi may lại chiếc áo bị sứt chỉ của tôi, may xong, Thu cởi đồ rồi mặc vào. Tôi thấy vợ chạy lại mở tủ lấy một chiếc áo mới, cắt mác rồi gập lại, để vào túi đựng quần áo của tôi. Làm xong, Thu quay lại, vuốt ve trán con rồi nói một mình: “Mẹ trách oan bố con rồi, là do con nghịch vứt quần áo của bố xuống đất. Bố con mặc áo rách mẹ cũng không biết, bấy lâu nay mẹ chỉ quan tâm đến con thôi, mẹ biết mẹ sai, nhưng mẹ cũng có nhiều áp lực lắm, mọi chuyện với mẹ thật quá sức con à. Mẹ biết bố con không còn yêu mẹ vì mẹ béo, mẹ xấu, mẹ thay đổi, mẹ buồn lắm nhưng mẹ không biết làm sao nữa. Mọi thứ thật khó khăn”.

Tôi nghe thế thì bật khóc nức nở, chạy vào ôm vợ nói câu xin lỗi. Thì ra vợ tôi cũng có những tâm tư riêng khó nói. Vậy mà tôi cứ chăm chăm nghĩ cho mình, nghĩ đến sự khó chịu của mỗi mình mình mà thôi.

Sau bữa đó, vợ chồng tôi lại cởi mở với nhau như thời mới yêu. Tôi đã phải rất khéo léo mới chia tay êm đẹp với Huyền. Thực tình, tôi không muốn vợ tôi biết chuyện đó. Và cũng nhờ những biến cố đó xảy ra mà tôi mới biết trân trọng hạnh phúc của chính mình. Thì ra, hạnh phúc thường bắt đầu bằng những thứ rất nhỏ, thì ra sau hôn nhân vẫn là có thật, chỉ có điều chúng ta cứ mặc định nó là không có và cứ cho phép bản thân mình lãng quên nó mà thôi.

Theo Anh Khang/ Một Thế Giới

Tags:
X