Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Tôi không thể yêu chồng một cách đúng nghĩa

24/08/2015 8:56:26 | admin | 4924 lượt xem

(iBlog.vn) Lúc đồng ý cưới Mạnh, tôi không thể ngờ cuộc sống vợ chồng lại kinh khủng đến thế. Mỗi lần anh chạm vào tôi là nỗi kinh tởm dồn ứ…

Rất nhiều người hỏi tôi vì sao lại ly hôn với Mạnh. Tôi không nói gì, chỉ nói rằng hai vợ chồng có nhiều điểm không hợp. Anh là người đàn ông tốt, chân thành và sống có trách nhiệm, bản thân tôi cũng rất yêu thương anh nhưng không phải là tình yêu của người phụ nữ dành cho một người đàn ông.Tôi luôn mong anh sớm tìm được một người phụ nữ yêu mình, đó là điều thực lòng tôi từng hy vọng.

Ngay từ hồi học cấp hai, tôi đã nhận ra mình không hề thích tụi con trai. Ở gần bọn họ, tôi chỉ cảm thấy thân thiết, giống bạn bè chứ không hề có rung động kiểu yêu đương hay muốn được theo đuổi như nhiều bạn gái khác. Nhưng khổ nỗi, chẳng hiểu ông trời bù đắp hay là trêu ngươi mà lại cho tôi nhan sắc hơn mức bình thường.
Cụ ngoại là người Pháp, vậy nên tôi có 1/4 dòng máu châu Âu. Tôi sở hữu nét đẹp pha trộn giữa Á và Âu. Đôi mắt đen nhưng hai mí rõ ràng và sâu thăm thẳm. Mái tóc hạt dẻ hơi quăn và làn da trắng, đôi môi hồng càng khiến tôi nổi bật giữa đám con gái vào tuổi dậy thì. Mỗi ngày, từ khi học cấp 3, tôi đã thường xuyên nhận được thư tay của đám con trai cùng trường. Bọn họ thích tôi đến nỗi nhiều lần cứ đứng trước cửa lớp gọi tên và nếu tôi quay ra cười một cái thì cả hội ré lên thích thú.

toi khong the yeu chong dung nghia1

Ảnh minh họa

Nhưng càng xinh đẹp, càng có nhiều bạn trai theo đuổi, thì tôi càng thấy mình thảm hại và đau khổ. Biết làm sao khi người tôi thích lại là một bạn gái cùng trường, ngay cạnh lớp. Tôi tìm cách làm quen và chẳng mấy chốc hai đứa đã rất thân nhau. Thân đến mức các bạn trai bên lớp ấy nhiều lần nhờ chính người tôi yêu làm tay trong để tán tỉnh tôi. Có điều bạn không bao giờ đồng ý, chỉ nói rằng đã nhắm cho tôi một mối ‘trên cả tuyệt vời’. Thời gian sau, tôi biết người ấy chính là anh trai của bạn.

Mạnh – anh trai người tôi yêu – cũng khá đẹp trai và đặc biệt là học rất giỏi. Chẳng biết anh đã thích tôi từ khi nào, chỉ nhớ rằng mỗi lần tôi đến nhà chơi là y như rằng có anh ở nhà, hoặc cố tình nán lại để trò chuyện cùng. Anh rủ tôi và em gái đi xem phim, đi chơi. Tôi không thích đi cùng anh nhưng lại không thể từ chối bạn. Vậy là suốt 2 năm trời ba chúng tôi cứ như hình với bóng, chẳng mấy khi rời được nhau ra.
Tôi vào trường y, chọn khoa Nhi để học vì rất thích trẻ con, còn bạn gái tôi học kinh tế, cô ấy muốn đi du học để biết đó biết đây. Ngày cô ấy sang Anh, tôi chết nửa phần hồn và buồn đến hàng năm trời sau đó. Rồi tôi còn đau khổ hơn khi biết tin cô ấy có bạn trai qua lời Mạnh kể. Tôi đã mong cô ấy hạnh phúc nhưng sao vẫn đau khổ tưởng chừng không sao chịu được.
Đúng lúc đó thì Mạnh cầu hôn, anh nói yêu và không thể sống thiếu tôi. Vậy là tôi buông xuôi, vì mong còn tiếp tục được gần em gái anh mãi mãi sau này…

Lúc đồng ý cưới Mạnh, tôi không thể ngờ cuộc sống vợ chồng với một người đàn ông lại kinh khủng đến thế. Mỗi lần anh chạm vào tôi là nỗi kinh tởm cứ dồn ứ đến tận họng. Nhiều lần, khi đang ‘chiều’ chồng tôi lại đâm bổ vào vệ sinh mà nôn ọe. Dường như Mạnh biết tôi không yêu anh nhưng vẫn cố gắng làm mọi cách để giành lấy trái tim tôi mà không hề biết rằng người tôi yêu thực sự là ai.
Có lẽ vì luôn ghê sợ khi ở gần chồng mà sau khi kết hôn 3 năm chúng tôi vẫn chưa có con. Mạnh cũng buồn nhưng anh chỉ động viên tôi đi khám chứ không bao giờ tỏ ra cáu gắt hay bực bội. Gia đình anh thì ngược lại, họ nhận thấy rõ ràng sự lạnh nhạt của tôi với chồng, chỉ có điều không biết nguyên nhân chính vì sao? Mỗi lần có họp mặt chung cả nhà là lại tìm cách nói khéo về chuyện ‘muộn con’ của hai vợ chồng.
Những lúc buồn như thế, tôi chỉ mong có bạn ở bên nhưng người tôi yêu đã định cư luôn bên Anh với chồng.
Tôi có thể vẫn sống cùng Mạnh để dùng anh làm tấm bình phong cho thân phận của mình nhưng tôi không muốn vậy nữa, tôi muốn Mạnh được hạnh phúc, tìm thấy người yêu anh thực sự và sinh cho anh những đứa trẻ bụ bẫm, kháu khỉnh. Vậy nên tôi đã nói mọi chuyện với anh và mong anh tha thứ cho mình. Mạnh bị sốc một thời gian, thậm chí nhất quyết không y hôn với tôi nhưng cuối cùng anh đã đồng ý, dù vẫn khóc và nói rằng sẽ yêu tôi đến hết đời.
Giờ thì tôi thanh thản với cuộc sống một mình, tôi không muốn yêu ai cũng không muốn lộ diện bản thân. Có thể tôi hèn nhát nhưng đó là cuộc sống mà tôi lựa chọn. Hàng ngày, tôi chỉ có mỗi thú vui là công việc tại bệnh viện. Tôi nghĩ, nếu mình không thể sinh con một cách bình thường, thì mình cũng có thể giúp những người mẹ khác đón con cái họ chào đời.

Và tôi tin rằng mình đang hạnh phúc.

Theo L.N/Đất Việt

X