Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Em à… “Nếu em không phải giấc mơ”

18/01/2016 7:00:43 | admin | 405 lượt xem

(iBlog.vn) Em đối với anh tựa như một hình ảnh chẳng rõ đường nét, hiện lên mờ mịt như một giấc mơ hư ảo. Một giấc mơ mà có lẽ chỉ cần cựa mình trở giấc thì sẽ vỡ vụn ra chẳng rõ hình hài. Và anh đối với em, có lẽ cũng chẳng rõ ràng hơn thế là bao.

h (33)

Chẳng biết từ bao giờ anh lại ngồi đợi một chấm tròn xanh hiện lên từ góc phải trang facebook. Cũng chẳng biết từ bao giờ việc gửi những dòng tin vu vơ dành cho một người lại trở thành một việc cần nhiều sự can đảm đến vậy. Và cũng chẳng biết từ bao giờ, đợi một dòng chữ trả lời lại cần sự kiên nhẫn biết bao.

Em đối với anh tựa như một hình ảnh chẳng rõ đường nét, hiện lên mờ mịt như một giấc mơ hư ảo. Một giấc mơ mà có lẽ chỉ cần cựa mình trở giấc thì sẽ vỡ vụn ra chẳng rõ hình hài. Và anh đối với em, có lẽ cũng chẳng rõ ràng hơn thế là bao.

Chống cằm nhìn ra cuộc sống ồn ã gói gọn trong khung cửa nhỏ, bất giác thấy người ta lướt qua nhau sao nhanh đến vậy. Anh và em có chăng cũng chỉ là những kẻ lang thang trên con đường của riêng mình, rồi vô tình gặp nhau, cái vô tình mang tên “Đã gửi lời mời kết bạn”. Rồi từ đó chuyến hành trình của mình trở thành 2 đường thẳng song song, mỗi người đều có những bước đi riêng và đôi khi nhìn qua con đường phía ấy, anh vẫn còn thấy được em. Thật may, chúng ta chưa lướt qua nhau như những người đi ngược chiều ngoài đó.

Anh thương em, cái tình thương lạ lắm, ngay cả anh giờ đây cũng đi tìm một định nghĩa chính xác cho những gì anh gửi về phía em. Một phần nào trong anh thật vui và an tâm khi nhìn thấy em trở nên bé nhỏ trong vòng tay những người em đã gọi một tiếng Yêu. Và rồi lại chính anh muốn đưa bàn tay mình ra mong em sẽ nắm lấy khi những người kia làm sống mũi em cay, làm khóe mắt em chực trào nước mắt. Cảm giác vừa an lòng, vừa buồn man mác mỗi khi thấy em cùng với 1 ai đó cùng nhau xây dựng một câu chuyện yêu thương thực sự chẳng dễ chịu chút nào. Anh bỗng chốc trở thành 1 gã khờ mong mỏi được xuất hiện trong cuộc sống của em mỗi khi em cần 1 chút ủi an hay đôi điều quan tâm nào đó. Có thể gọi là Đơn phương không nhỉ? Nhưng thật khó để nói là đơn phương khi mà anh và em còn chưa ở bên nhau đủ để đồng hồ quay trọn 1 vòng kim ngắn. Những gì giữa anh và em chỉ là đôi dòng tâm sự vô thưởng vô phạt, đôi dòng quan tâm mang đầy mùi vị xã giao facebook. Ừ, chỉ có vậy thôi, chừng đó còn chẳng đủ để bản thân anh mơ mộng đến cái gọi là Thương, chẳng dám hy vọng đến cái gọi là Yêu, thậm chí tiếng Bạn còn thấy sao chông chênh đến thế. Vậy nên thay vì quăng mình vào cái suy nghĩ rối tung như chính những gì đang viết. Anh chỉ muốn em chính là Người thương… trong giấc mơ của riêng mình.

Nếu em không phải một giấc mơ … hãy cho anh được nắm lấy em để biết không còn là hư ảo.

Nếu em không phải một giấc mơ…. Thì chỉ cần 1% là thật thôi anh cũng sẽ dành hết niềm tin để viết nên 1 câu chuyện khác cho mình.

Nhưng nếu em chỉ là một giấc mơ… của riêng anh… Hãy cứ cho anh bước song song cùng em như thế. Đừng bước ngược chiều… để rồi… sẽ có lúc lướt qua nhau.

Một Thứ Bỏ Đi

Tags:
X