Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Yêu một người vô tâm như em…

14/09/2015 2:00:49 | admin | 624 lượt xem

(iBlog.vn) Đã bao giờ em cảm thấy nhớ khi không nhìn thấy anh chưa? Có bao giờ em mong chờ từng tin nhắn của anh không? Có bao giờ em thấy vui khi nhìn thấy tin nhắn của anh không? 
Em…

Đã gần sáng rồi anh chợt thức giấc và người đầu tiên anh nghĩ tới là em và anh chợt suy nghĩ đến dòng status em viết đêm nay.

Thật sự anh đã rất bất ngờ, anh biết tính em như thế, tức giận là nói ra, nhưng dù gì trước khi nói em cũng nên nghĩ xem cảm xúc của một người yêu em như anh sẽ thế nào chứ.

Có bao giờ em đăng hàng chục tâm trạng lên trang cá nhân facebook của mình chỉ để chờ một ai đó hiểu và đồng cảm với em nhiều hơn, nhưng rồi cũng chẳng nhận được một lời hỏi thăm quan tâm hay những lời ngon ngọt chỉ để dỗ dành cảm xúc của em chưa?

Có bao giờ em cố im lặng, để một ai đó có thể quan tâm em nhiều hơn.. Nhưng khi em im lặng, mọi thứ cũng đều im lặng? Nếu em đã từng có một thời gian như vậy thì sẽ hiểu cảm giác của anh lúc này, hiểu những gì anh muốn nói những điều anh đã và đang trải qua mà chưa một lần anh có thể nói ra được.

f349f1c78b8180a8a08871b52de3f451-d48jmhd

Cứ mỗi sáng thức giấc chỉ cần nhìn vào điện thoại thôi, chỉ cần thấy tên của em hiện lên trong danh sách tin nhắn với những dòng tin nhắn ấm áp đáp lại những dòng tin nhắn của anh hay là một cơ số cuộc gọi nhỡ chỉ để thức giấc anh dậy đi làm.

Hay những tin nhắn cuối giờ để hỏi xem anh đi làm có mệt không hay đại loại là những tin nhắn ” Em nhớ anh hay anh cố giữ gìn sức khỏe “. Nhưng không, tất cả mọi thứ ấy không bao giờ và mãi không bao giờ xảy ra với một cô gái vô tâm như em.

Khi yêu em là anh đang học cách kết bạn với cô đơn mà cô đơn với anh có lẽ quá thân thiết, học cách kiềm chế nỗi buồn và hơn nữa là học cách chấp nhận sự vô tâm ấy! Anh là người yêu em, mà anh nghĩ mình không biết có phải người yêu em không nữa, anh thấy ghen với những người bạn của em.

Thật sự, nhiều lúc trong suy nghĩ có lẽ anh đang đi chệch con đường, có lẽ nào anh đang leo lên con đường hạnh phúc của một ai khác? Thế thì con đường hạnh phúc của anh đang ở đâu?

Anh nên rẽ hướng nào đây?

Hạnh phúc của anh có phải là em hay không?

Hay là như những gì anh đang nghĩ..

Em à, anh đang mất phương hướng. Em giúp anh với!! Em chính là chìa khoá mà.

Là do em quá vô tâm hay là do anh suy nghĩ quá nhiều….

Anh thật sự không muốn tiếp tục như thế này nữa….

Anh không biết phải làm sao….

Chỉ muốn cố gắng thay đổi tất cả hiện tại

Vì sao em biết không?…..

Vì anh rất yêu em…..

Anh đã từng sai lầm, anh không muốn phải nói hai từ chia tay một lần nào nữa.

Bởi vì,

Em là người đầu tiên khiến anh phải suy nghĩ nhiều…

Em là người đầu tiên mang lại cho anh cảm giác hạnh phúc….

Là người đầu tiên khiến anh bật cười mỗi khi nghĩ đến……

Là người đầu tiên làm anh phải buồn, phải lo lắng mỗi khi không gặp được em…

Em là người đầu tiên khiến anh có thể kiên nhẫn chờ đợi từng tin nhắn của em ( mặc dù anh là người rất ghét phải chờ đợi….)

Có người đã từng hỏi anh rằng: Đã bao giờ em cảm thấy nhớ khi không nhìn thấy anh chưa? Có bao giờ em mong chờ từng tin nhắn của anh không? Có bao giờ em thấy vui khi nhìn thấy tin nhắn của anh không?

Và anh cũng tự hỏi lòng mình: Liệu em có thấy buồn khi không gặp được anh? Em có bao giờ mong chờ từng tin nhắn của anh? Em có thấy vui mỗi khi nhận được tin nhắn của anh không?…

Nhưng anh lại không biết làm thế nào….. để xoá bỏ khoảng cách giữa anh và em, phá bỏ bức tường ngăn cách ấy……

Có lẽ bây giờ, anh chỉ biết chờ đợi vào câu trả lời của em mà thôi…

Trương Trung Kiên

Tags:
X