Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Anh không nói gì mà chỉ ôm lấy tôi sau khi thấy vết lạ trên ngực

12/09/2015 8:27:48 | admin | 842 lượt xem

(iBlog.vn) Chiếc áo phông rộng cổ lệch ra, phần ngực có dấu hôn lộ ra trước mắt anh. Anh nhìn chằm chằm vào đó, không nói gì.

Tôi và anh yêu nhau được gần 7 tháng. Anh là chàng trai tốt, rất biết quan tâm bạn gái. Những điều anh làm dù rất nhỏ thôi nhưng cũng đủ làm tôi cảm động mãi không thôi. Tôi nghĩ là mình đã chọn đúng người để yêu và thậm chí còn nghĩ đến việc lấy anh làm chồng.

Trước khi yêu anh, tôi từng yêu Quang. Quang học cùng lớp với tôi suốt 3 năm phổ thông, chúng tôi chơi với nhau thân thiết rồi yêu nhau lúc nào không biết. Quang nóng tính, hay ghen tuông và có kiểu sống bốc đồng nên chúng tôi mâu thuẫn rất nhiều suốt khi yêu. Mỗi khi cáu giận, Quang thường chửi mắng tôi không tiếc lời, tôi đau lòng nhưng vì còn yêu quá nên không muốn nói lời chia tay. Chúng tôi cứ thế kéo đến gần 1 năm thì đường ai nấy đi. Tôi từng khóc đến ngất đi trong phòng vì đau khổ. Tôi không nghĩ mình sẽ yêu ai nhiều như thế.

Anh không nói gì mà chỉ ôm lấy tôi sau khi thấy vết lạ trên ngực 1
Tôi từng khóc đến ngất đi trong phòng vì đau khổ. Tôi không nghĩ mình sẽ yêu ai nhiều như thế. (ảnh minh họa)

Khi anh ngỏ lời yêu, mặc dù rất thích anh nhưng trong tôi vẫn có sự dùng dằng không quyết, tôi cảm thấy trái tim mình còn hình bóng của Quang. Thế rồi tấm lòng chân thành của anh đã cảm hóa tôi dần dần.

Vậy mà trớ trêu thay, đùng một cái tôi gặp lại Quang ở chỗ làm, Quang là nhóm trưởng nhóm marketing mới ở công ty tôi. Tôi như bị giáng một đòn chí tử, mỗi lần gặp Quang hay vô tình chạm mặt nhau ở hành lang công ty, trái tim tôi lại thót lên một cái. Điều này không qua được mắt Quang. Quang dần dần từng bước tiếp cận tôi làm tôi trở tay không kịp.

Thế rồi đúng vào dịp công ty liên hoan mừng Quốc khánh chúng tôi đã qua đêm với nhau. Tôi biết mình là con người tồi tệ nhưng không hiểu vì sao ở bên Quang là tôi tim đập chân run, không còn đủ lý trí để biết đúng biết sai nữa. Quang tỏ ra ngọt ngào và yêu chiều tôi hơn hẳn nên tôi lại càng mê đắm. Sau đêm đó, chúng tôi còn ở bên nhau thêm một vài đêm nữa…

Thời gian này mỗi khi gặp anh tôi không dám nhìn vào mắt anh và cười nói thoải mái như trước. Lúc nào tôi cũng nơm nớp lo sợ anh phát hiện ra bí mật đen tối này. Anh vẫn yêu tôi , vẫn quan tâm, lo lắng, vẫn hỏi han và điều đó càng khiến tôi ân hận. Tôi quyết tâm chấm dứt mọi thứ với Quang để toàn tâm toàn ý với anh.

Ngày tôi nói lời chia tay, Quang kéo tuột tôi lên giường, xé tan chiếc áo sơ mi tôi mặc trên người và gầm lên tức tối: “Lại một nữa em đá tôi sao?”. Tôi để mặc Quang giày vò thân thể mình trút giận, chỉ biết cắn chặt răng khóc. Tại sao tôi có thể mù quáng đến nỗi trở lại bên con người này?

Quang vừa đi khỏi được một lúc, anh bất ngờ gọi điện đến hỏi tôi có nhà không để qua. Tôi sợ hãi vội vàng mặc lại quần áo, xếp lại chiếc giường bề bộn và run run chờ anh tới. Hóa ra hôm nay mẹ anh lên mang theo ít quà ở quê nên anh đem đến cho tôi. Thấy mặt tôi tái mét, anh nghĩ tôi ốm bèn đưa tay sờ trán tôi và dìu tôi vào trong giường, không ngớt lời hỏi thăm. Tôi òa khóc, nép vào lòng anh, người đàn ông tốt thế này vì sao tôi lại dám lừa dối.

Anh không nói gì mà chỉ ôm lấy tôi sau khi thấy vết lạ trên ngực 2
Tôi chỉ biết òa lên khóc nức nở và kể hết mọi sự thật cho anh (ảnh minh họa)

Khi anh đỡ tôi nằm xuống, chiếc áo phông rộng cổ lệch ra, phần ngực có dấu hôn lộ ra trước mắt anh. Anh nhìn chằm chằm vào đó, không nói gì. Đến nước này, tôi biết không thể giấu thêm được nữa bèn đem hết tất cả mọi chuyện nói với anh. Tôi không ngừng xin lỗi, nói với anh hãy rời bỏ tôi, tôi là con người không xứng đáng với anh. Tôi run đến độ lời nói đứt quãng liên tục, tôi sợ anh sẽ bỏ tôi thật, tôi sợ anh sẽ đau lòng và thất vọng. Đến lúc này tôi mới nhận ra mình đang thực sự yêu anh, là anh chứ không phải khác.

– Anh hiểu rồi, đừng khóc nữa. – Anh ôm lấy tôi, để tôi dựa vào vai mình và nói: Em hãy quên mọi chuyện và nghỉ ngơi đi.

– Xin anh hãy mắng chửi em hay đánh em cũng được

– Không, ngốc này, sao anh có thể làm thế với em?

– Anh không giận ư? Anh không thất vọng vì em lừa dối anh ư?

– Anh đau lòng thật… nhưng anh không định buông tay em đâu.

– Anh nói sao? Sao anh lại tốt với em đến thế?

– Giống như em mù quáng đến mức quay lại với người đó, anh cũng đang mù quáng đến mức chẳng thể buông tay em lúc này.

– Em xin lỗi. Em sẽ không bao giờ làm thế nữa. Em yêu anh, giờ em mới biết em thực lòng yêu anh.

Tôi không biết anh có tin lời tôi nói hay không, chỉ biết ôm lấy anh thật chặt và nói đi nói lại câu “Em yêu anh” đến hàng trăm lần. Tôi sẽ chứng minh lòng mình cho anh thấy, nhất định là như thế.

Tags:
X