Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Bạn trai lặng lẽ biến mất khi biết tôi không còn “cái ngàn vàng”

04/11/2014 4:25:26 | Tân Huyền | 1008 lượt xem

Tôi viết ra những dòng này không phải để trách móc anh mà để tự vấn chính mình. Vì thời gian không thể quay lại, tôi cũng không thể làm lại mọi thứ một lần nữa…

Anh là một người con trai tốt, hiền lành và chăm chỉ, đang học năm cuối đại học với thành tích cao và phía trước là một tương lai sáng. Tôi và anh học cùng trường nhưng khác khoa, cũng khác khóa, tôi thua anh hai tuổi. Ngay từ những lần tiếp xúc đầu tiên tôi đã rất quý anh vì bản tính trầm trầm, ít nói và nhưng lại rất biết cách quan tâm. Tiếp xúc một thời gian, tôi thấy anh đúng y như những gì thể hiện ra bên ngoài, rất lương thiện và chu đáo.

Sau những lần gặp nhau khi lên thư viện học, chúng tôi bắt đầu có cảm tình và hẹn hò với nhau. Tình yêu với anh là điều tuyệt vời nhất mà tôi từng có được. Được anh chăm sóc và nâng niu, tôi thực sự hạnh phúc đến mức quên hết mọi thứ. Thế nhưng tình cảm càng lớn, hạnh phúc càng nhiều, tôi lại càng cảm thấy lo lắng.

Anh là mẫu con trai hơi hoài cổ, giữ gìn những giá trị truyền thống, tôi nghĩ thế vì dù chúng tôi đã rất thân thiết nhưng anh không bao giờ có ý “tiến xa hơn”. Chúng tôi chỉ dừng lại ở những nụ hôn, có lúc anh mất kiểm soát một chút nhưng rồi cũng tự kiềm chế mình được. Giữa chúng tôi không xảy ra những chuyện quá gần gũi nhưng anh vẫn yêu thương, chăm sóc tôi và không hề đòi hỏi, chính vì vậy tôi càng ngày càng yêu anh nhiều hơn.

iblog.vn

Ảnh minh họa

Cứ mỗi ngày tình yêu một lớn lên, sự lo lắng trong lòng tôi cũng theo đó lớn lên một chút. Anh không phải tình đầu của tôi, trước anh, tôi cũng từng yêu say đắm một người và trao hết cho người ấy. Người truyền thống như anh, tôi nghĩ sẽ đòi hỏi bạn gái của mình còn “nguyên vẹn”, cho nên có lẽ khó mà chấp nhận tôi. Anh quá tốt để tôi sợ mất, cũng quá tốt để tôi không thể giấu diếm. Nhiều đêm sau khi thủ thỉ lời yêu thương với nhau qua điện thoại, tôi đã không ngủ được vì trằn trọc, vì hối hận đã không còn trinh tiết, đau khổ khi phải giấu anh chuyện đó và tôi sợ mất một người yêu tốt như anh. Nhưng cuối cùng, tôi quyết định nói cho anh biết vì chuyện này sớm muộn gì cũng sẽ phải nói ra. Dù sao tôi cũng hy vọng sự thành thật của mình sẽ làm anh suy nghĩ lại.

Hôm đó tôi hẹn anh tới nơi chúng tôi vẫn hay hẹn hò. Anh vẫn ân cần với tôi như thường lệ còn tâm trạng tôi như tử tù sắp bị hành hình, cảm giác thấp thỏm và hoang mang. Hít một hơi thật dài, tôi bắt mình phải đối mặt. Rồi tôi từ từ cho anh kể về mối tình đầu, và thú nhận tôi không còn trinh trắng. Tôi từng nói cho anh biết rằng anh không phải là tình đầu của tôi nhưng tôi chưa từng tiết lộ điều này với anh. Nó quá khó để nói ra. Và phản ứng của anh càng khiến tim tôi quặn đau hơn. Anh cười nhạt và chỉ bảo một câu: “Em nói thật với anh là được rồi”. Đôi mắt hiền từ của anh bỗng dưng thay đổi, một chút uất hận, giằng xé đau đớn nhưng anh không biểu lộ sự tức giận ra ngoài. Trên quãng đường về hôm ấy, anh chẳng nói với tôi câu nào và tôi cũng vậy. Khi về tới cổng, anh có nắm chặt tay tôi và hôn nhẹ lên má. Rồi anh ra về.

Tôi đứng trước cổng nhìn bóng lưng anh xa dần trên chiếc xe máy, lòng dâng lên một cảm giác chua xót. Vào giây phút anh rời đi, tôi biết mình sẽ không còn được gặp anh nữa. Đúng như những gì tôi đoán, anh đã không liên lạc và xuất hiện trước mặt tôi nữa. Tôi nhắn tin anh không trả lời, gọi điện anh không nghe máy, anh khóa luôn facebook. Tôi biết mình có thể tìm anh ở lớp học, nhưng tôi không dám. Tôi rất nhớ anh, và khóc nhiều lắm nhưng tôi tôn trọng suy nghĩ của anh. Tôi quyết định để anh ra đi, lựa chọn tương lai của mình, chỉ mong sao anh sẽ luôn hạnh phúc.

Tôi viết ra những dòng này không phải để trách móc anh mà để tự vấn chính mình. Vì thời gian không thể quay lại, tôi cũng không thể làm lại mọi thứ một lần nữa, nên hy vọng rằng những cô gái như tôi khi đem lòng yêu say đắm một người hãy suy nghĩ thật kỹ trước khi quyết định làm điều gì đó. Bởi chẳng ai dám chắc được rằng những người yêu nhau sẽ đến được với nhau.

(Theo: Báo Đất Việt)

Tags:
X