Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Bàng hoàng giây phút gặp lại người cũ trong hoàn cảnh éo le

19/02/2016 7:30:46 | Tân Huyền | 675 lượt xem

iBlog.vn) Có những chuyện trôi qua đã lâu, tưởng rằng đã mãi mãi ngủ quên nhưng khi gặp lại mới biết không phải mình từng quên, chỉ là không bao giờ dám nhớ.

Câu chuyện của tôi có lẽ cũng như thế. Tôi mới kết hôn được hơn 1 tháng, chồng tôi làm cùng cơ quan, hiền lành, thương vợ, nói chung anh là một người đàn ông tốt.

Trước khi đi làm, quen và lấy chồng tôi bây giờ, tôi từng có một mối tình buồn kéo dài 4 năm với một người khác. Thời điểm đó tôi xuống Hà Nội học đại học, ở cùng xóm trọ với anh. Anh học Bách Khoa, hơn tôi 1 tuổi. Qua những câu chuyện, những lần anh xung phong đi xách nước hộ tôi từ tầng 1 lên tầng 2, rồi những lần cả xóm hẹn hò tụ tập đi chơi, anh đều dành cho tôi những cử chỉ quan tâm, săn sóc. Lúc đó, một đứa con gái mới lớn như tôi, tránh sao được những rung động đầu đời khi có người ân cần, chăm sóc. Tình yêu nảy nở giữa chúng tôi nhẹ nhàng, tự nhiên.

Anh là mối tình đầu, cũng là người tôi gửi gắm nhiều hi vọng, yêu thương nhất. Lúc đó, chúng tôi đã cùng vẽ ra một tương lai tươi sáng cho 2 đứa.

Tôi và anh yêu nhau đến khi tôi học năm 3 đại học thì xảy ra chuyện tày trời, đó là tôi có bầu. Lúc đó anh đang học năm thứ 4. Tôi vô cùng lo sợ, tôi hỏi anh phải làm sao, anh cũng sợ hãi không kém gì tôi. Chúng tôi thẫn thờ như 2 đứa mất hồn, anh nói, chúng tôi còn quá trẻ, chưa có gì trong tay để có thể nuôi con. Nghe anh nói vậy, tôi đã khóc rất nhiều, tôi hiểu ý anh.

Sau nhiều ngày đau khổ, dằn vặt, cuối cùng, tôi cũng đành chấp nhận bỏ thai. Nếu bây giờ ôm bụng về nhà, chắc bố mẹ tôi không sống nổi. Sau khi bỏ con, tôi suy nghĩ nhiều lắm, người gầy rộc đi, lúc nào trong đầu cũng thấy nhớ con, có tội với con, rồi những đêm ngủ mơ, tôi thấy mình bế trên tay đứa trẻ. Lúc giật mình tỉnh giấc, tôi thấy mắt mình ướt nhòe, mồ hôi thì vã ra như tắm.

Anh vẫn ở bên cạnh tôi, chăm sóc tôi chu đáo suốt thời gian ấy. Tôi biết anh cũng đau khổ chẳng kém gì tôi. Rất nhiều lần anh ôm tôi rồi nói, sau này nhất định sẽ cưới tôi, sẽ bù đắp lại những mất mát tôi phải gánh chịu. Tôi tin là anh nói thật.

iblog.vn

Thế nhưng, có lẽ nỗi đau mất con quá lớn khiến tôi không thể nguôi ngoai. Cứ nhìn thấy anh là tôi lại nghĩ đến những chuyện đau lòng đó. Cuối cùng, vì không chịu nổi sự giày vò về tinh thần. Sau khi tốt nghiệp xong, tôi đề nghị chia tay và về quê xin việc. Anh đã níu kéo tôi rất nhiều, nhưng vì tôi dứt khoát quá nên anh đành chấp nhận.

Quãng thời gian mới về, tôi sống rất khổ sở. Tôi bị nỗi nhớ anh giày vò, nỗi ân hận cào xé. Phải mất tới 1 năm sau, khi tôi xin được việc, mọi thứ mới nguôi ngoai dần.

Rồi tôi quen chồng tôi bây giờ. Anh làm cùng cơ quan tôi. Lúc đó, tôi cảm tình với anh vì thấy anh hiền lành, chững chạc, rồi dần dần, tôi cũng chịu mở lòng mình, chấp nhận tình cảm của anh. Sau đó nửa năm, tôi gật đầu làm vợ anh.

Cưới nhau 1 tháng, 2 vợ chồng tôi về quê nhà anh chào hỏi họ hàng. Vì hôm cưới cũng rất nhiều người không lên tham dự được. Quê chồng ở Ninh Bình, lúc nghe anh nói, thú thực tôi cũng bất chợt nghĩ đến người yêu cũ, bởi quê anh cũng ở đó.

Đi từ sáng đến gần trưa, chúng tôi về đến quê chồng. Sau khi chào hỏi, ăn uống nhà bác cả xong. Tôi và chồng đến nhà cô chú anh chơi. Vào nhà, cất lời chào xong, tôi giật thót tim khi nghe tiếng nói của một người con trai: “Anh chị về chơi đấy à?”.

Tôi giật mình quay lại, khoảnh khắc đó, cả tôi và người đấy cùng sững sờ. Hóa ra, em con nhà chú của chồng lại chính là người yêu cũ của tôi.

Thấy chúng tôi thoảng thốt, chồng tôi hỏi: “2 người quen nhau à?”. Tôi vội đỡ lời: “À không. Tại chú ấy giống bạn cùng lớp ngày xưa của em quá, nên giật mình”. Chồng tôi cười vui vẻ, thôi ngồi xuống đây. Rồi anh quay sang hỏi em trai mình: “Chú ra trường rồi đúng không? Đã có người yêu chưa, bao giờ thì cho anh chị ăn cỗ đây?”. Người cũ của tôi cười rồi nói: “Em chưa nghĩ đến chuyện yêu anh ạ, cứ từ từ”. Suốt buổi hôm đó, cả tôi và anh đều phải cố ra vẻ tự nhiên như không có chuyện gì.

Sáng hôm sau, chúng tôi chào họ hàng rồi về trên nhà sớm. Cũng từ hôm đó, trái tim tôi như chia thành 2 nửa và trong lòng tôi dường như có bão. Thật không ngờ, trái đất này thật tròn, người đàn ông tôi yêu thương, tôi trốn chạy, đến cuối cùng lại trở thành em chồng tôi. Quá khứ trước kia tôi cố đào sâu chôn chặt nay lại ùa về khiến tôi không thể yên lòng. Tôi ám ảnh mãi ánh mắt anh nhìn tôi đầy đau khổ khi chúng tôi từ biệt ra về. Tôi phải làm sao bây giờ đây? Tại sao cuộc đời lại đẩy tôi vào tình huống trớ trêu đến vậy?

Mai Anh

Tags:
X