Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Bất lực vì thói nhậu nhẹt của chồng

09/12/2015 2:00:14 | Tân Huyền | 701 lượt xem

(iBlog.vn) Trước mặt đồng nghiệp, anh gọi to:”Người đâu, dọn dẹp”. Đám bạn anh cười hô hố nham nhở. Tôi giận sôi người nhưng giả vờ im lặng. Vậy mà khi khách khứa về hết, anh đứng trước cửa phòng tôi nói lớn: “Sao khách về mà không ra tiễn?”.

Năm nay tôi 28 tuổi, là nhân viên bưu điện. Tôi kết hôn được bốn năm có một bé gái ba tuổi và đang mang bầu bé thứ hai. Chồng tôi lớn hơn tôi một tuổi, đang làm kế toán cho một công ty sản xuất giấy.Chúng tôi quen nhau khi còn sinh viên. Gia đình anh khó khăn vì đông anh em nên sau khi cưới anh ở rể nhà tôi. Tuy nhiên chúng tôi vừa ra ở riêng được một năm vì em trai tôi lập gia đình.

Những năm sống cùng bố mẹ vợ, anh là một người chồng biết quan tâm và lo lắng cho vợ con. Anh cũng là người biết cư xử có trước có sau với nhà vợ. Vợ chồng cũng có mâu thuẫn nhưng không đáng kể. Mỗi chiều sau khi tan làm là anh về nhà ngay để trông con cho tôi chuẩn bị cơm chiều. Rãnh rỗi anh còn trồng thêm cây hoặc hoa trước nhà, bố mẹ tôi rất hài lòng còn tôi thì thật sự hạnh phúc.

Nhưng anh bắt đầu thay đổi khi chúng tôi ra ở riêng. Tôi quay như chong chóng với việc cơ quan và việc nhà. Trước đây khi ở chung, tôi còn được mẹ giúp đỡ, còn giờ đây một mình tôi đầu bù tóc rối với hàng trăm việc lặt vặt. Mỗi sáng, anh dậy rất muộn, ăn sáng vội vàng rồi leo lên xe đi ngay. Tôi nhờ anh đưa giùm bé đến nhà trẻ, anh cũng cằn nhằn nạt nộ. Có hôm quá vội vàng tôi đến chỗ làm mới chợt nhớ lại mình chẳng mang theo túi xách.

Ngày nghỉ tôi càng mệt mỏi hơn, anh đi đâu từ sáng đến tối. Nhà hư ống nước hay bóng đèn kêu anh sửa thì anh hẹn hết lần này đến lần khác. Tôi nói nhiều thì vợ chồng lại bắt đầu hục hặc. Hôm nào không đi là anh nằm lì trên giường như ăn vạ, ngủ chán chê thì xuống ăn. Ăn xong lại vùi đầu vào ti vi máy tính. Đôi lần, giận quá tôi không thèm nấu ăn dọn dẹp nhưng nào được yên. Anh kêu tôi là loại đàn bà này loại đàn bà kia, làm biếng làm nhác.

iblog.vn

Tôi mang bầu vô cùng mệt mỏi, lại còn con nhỏ nhưng chồng vô tâm chẳng bao giờ biết quan tâm lo lắng cho vợ con. Bạn bè rủ la cà đâu đó là đi liền.

Khoảng hai tháng trước, anh đi đám cưới của bạn. Tôi đã dặn anh về sớm vì chiều tối mẹ con rất sợ khi ở nhà một mình. Chiều hôm đó, trời mưa rất to, hệ thống thoát nước bị sự cố, nước từ mặt đường tràn vào sân. Trời thì ngày càng tối, lại không có điện. Tôi và con gái ngồi co ro trên giường gọi điện thoại cho anh liên tục. Trong điện thoại giọng anh cứ lè nhè: “Anh gần về tới nhà rồi, 5 phút nữa thôi”. Rồi anh không bắt máy nữa. Nước vào nhà, vì mang bầu nên tôi không dám lội xuống. Sợ quá tôi đành gọi điện nhờ em trai tôi chở mẹ đến ngay.

Hơn 10 giờ đêm anh mới về tới, miệng thì huýt sáo liên tục. Nhìn thấy anh, không hiểu sao tôi không nói được lời nào mà bật khóc tức tưởi. Anh không biết lỗi, cũng chẳng nể nang gì mẹ tôi, anh nạt to: “Mẹ còn sống sờ sờ đó, ai chết mà khóc dữ vậy?”. Em trai tôi giận dữ chở luôn mẹ về. Còn tôi và anh thì cãi nhau một trận ra trò. Biết mình có lỗi nên anh cũng tỏ vẻ hối hận.

Nhưng chỉ được vài ngày rồi chuyện cũng đâu vào đấy. Cuối tuần vừa rồi, tôi phải đến cơ quan để hoàn thành hồ sơ chuẩn bị đón đoàn kiểm tra. Tôi nói anh ở nhà trông con và chiều nấu ăn giúp vợ. Tôi cố gắng làm cho xong nên về khá trễ. Nhưng khi vào nhà, tôi chỉ muốn khóc. Chồng vô tâm đang nhậu với các bạn cùng cơ quan của anh. Bếp núc lạnh tanh, con thì đang ngồi nhai mì tôm ở trong phòng. Vừa buồn vừa giận nhưng cũng muốn giữ sĩ diện cho chồng nên tôi cố chịu đựng.

Ngoài phòng khách anh vẫn say sưa chén tạc chén thù với các chiến hữu. Đã vậy anh còn cùng các bạn khua bát gõ đũa hát mấy bài nhạc chế thô tục. Tôi đau cả đầu, bé cũng không ngủ được. Đến khuya anh và các bạn mới chịu tàn cuộc. Trước mặt đồng nghiệp, anh gọi to:”Người đâu, dọn dẹp”.

Đám bạn anh cười hô hố nham nhở. Tôi giận sôi người nhưng giả vờ im lặng. Vậy mà khi khách khứa về hết, anh đứng trước cửa phòng tôi nói lớn: “Sao khách về mà không ra tiễn? Bất lịch sự quá nhỉ? Ai ăn hết tiền của cô mà mặt cô nhăn như khỉ vậy?”. Tôi không còn kiềm chế được nữa, mắng lại anh là đồ vô lương tâm, bạn bè anh là đồ thiếu ý tứ. Sẵn rượu trong người, anh đập phá hết đồ đạc ngoài phòng khách, còn tôi chỉ biết chôn chân trong phòng ngủ nhìn anh làm loạn.

Chỉ còn khoảng hơn tháng nữa là tôi sinh. Nhưng trong lòng thì tràn ngập nỗi buồn và khóc không biết bao lần. Tôi cũng biết tâm lí như vậy thì sẽ ảnh hưởng không tốt đến con. Nhưng dù đã tự động viên mình thôi thì ráng chịu đựng nhưng sao vẫn không thể bỏ qua mọi chuyện . Anh đã là chồng là cha, sao không dành yêu thương và sự quan tâm cho vợ con. Sao anh vẫn ham chơi với bạn bè, đặt vợ con ở một vị trí quá thấp. Tôi chưa bao giờ cấm đoán hay bắt chồng phải làm thế này thế khác.Tôi không biết nên làm thế nào cho phải, tôi phải làm sao để anh có thể thay đổi, quan tâm lo lắng đến vợ con hơn? Mọi người giúp tôi với.

Trần Huyền

Tags:
X