Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Chồng chỉ chăm chăm biết đến đằng nội mà coi thường vợ và bên ngoại

05/05/2017 9:53:09 | lenguyen | 329 lượt xem

(iBlog.vn) Đối với chồng thì nhà chồng là số 1, bố mẹ chồng là số 1, nội tộc là số 1. Nếu chồng giúp nhà vợ 1 tí thì kể công từ năm này qua năm khác.

Chồng mình là người gia trưởng, ích kỉ, nóng tính. Hai vợ chồng lấy nhau hoàn toàn tự lập mà không được nội ngoại giúp đỡ, thậm chí mình còn phải giúp cả đàn em của bên nhà chồng. Mình có công việc ổn định và thu nhập thậm chí còn cao hơn chồng nhưng chồng luôn vỗ ngực nói rằng mọi của cải vật chất có được đến bây giờ là hoàn toàn 1 tay chồng tạo nên và vì thế chồng được quyết định mà không cần phải hỏi ý kiến vợ. Tiền chồng làm ra chồng làm gì đó là quyền của chồng, vợ không được can thiệp. Nếu vợ có góp ý thì chồng nói vợ là vô duyên, nông cạn…

Nghĩ mẹ chồng mắt kém, con dâu cho ăn cơm thừa canh cặn1

  Ảnh minh họa

Chồng mình hiếm khi nào chia sẻ việc nhà với vợ, nếu vợ có phàn nàn, lập tức anh nói rằng vợ không làm tròn bổn phận. Hai đứa con, đứa lớn 9 tuổi, đứa bé 5 tuổi nhưng số lần anh pha sữa cho con được đếm trên đầu ngón tay. Nếu con ốm thì đương nhiên là mình nghỉ ở nhà chăm con, không cần biết công việc của vợ thế nào, thậm chí hôm đó chồng mình  đến cơ quan ngồi chơi. Nếu vợ chồng cãi nhau thì câu trước câu sau là anh tuôn ra hàng loạt lời mạt sát, vô cùng khó nghe thậm chí có lần anh còn dùng những câu tục tĩu để chửi vợ con nữa.

Trong quan hệ với gia đình hai bên, chồng luôn đòi hỏi mình phải chu toàn, phải giúp đỡ anh chị em chồng, nhiều khi chồng giúp anh chị em chồng cả 1 khoản tiền lớn mà không hỏi mình lấy một tiếng, nếu mình có nói phải bàn bạc thì ngay lập tức anh nói mình ích kỉ, đố kị… Anh tự cho mình quyền  thoải mái nhận xét nhà vợ, anh chị em vợ, là : “bọn nó thế này, bọn nó thế kia, cái loại sống không biết điều…”. Nhưng nếu mình có nửa lời tỏ ý phàn nàn về nhà chồng thì ngay lập tức anh xù lông lên xỉa xói nói mình không ra gì. Đối với anh thì nhà chồng là số 1, bố mẹ chồng là số 1, nội tộc là số 1. Nếu anh giúp nhà vợ 1 tí thì kể công từ năm này qua năm khác. Có một  chuyện mà nghĩ lại mình vẫn thấy cay sống mũi, cô em gái mình lên Hà nội khám bệnh, ban đầu bệnh viện nghi u ác, cho làm xét nghiệm tế bào. Hai vợ chồng nó về quê chờ kết quả, cả nhà ngoại khóc hết nước mắt, mình cũng nằm khóc cả tối vì nghĩ khả năng bị u ác rất lớn. Riêng chồng mình thản nhiên như không, vẫn gọi điện cười nói rôm rả và các mẹ có biết không, cách đấy vài ngày chồng đưa cho vợ 5 triệu bảo gửi tiết kiệm, mình bảo thôi nhà vẫn nợ anh họ thì trả luôn đi cho gọn, chồng bảo anh họ nhiều tiền, chưa cần trả vội. Ấy thế khi nghe tin cô em mình có khả năng bị trọng bệnh phải nhập viện, sáng hôm sau chồng bảo vợ rút 5 triệu để trả nợ anh họ vì anh ấy đòi rồi. Chắc sợ nếu em mình nhập viện thì mình phải rút ra cho. Rồi chồng canh chừng mình từng tí một, mọi khoản thu chi trong nhà đều phải được ghi lại rõ ràng rành mạch. Chồng luôn sợ mình bòn rút tiền về chữa bệnh cho em gái.
Mỗi lần bị mẹ chồng và anh em nhà chồng nói này, nói nọ chồng không những không bênh vực mà còn hùa theo mắng chửi vợ thậm tệ. Chưa bao giờ vợ dám nói lên nguyện vọng của mình với nhà chồng dù đó là chính đáng, vì nếu nói ra ngay lập tức anh sẽ nói mình là chỉ biêt nghĩ cho bản thân, ích kỷ. Con cái nhà cửa anh phó mặc cho vợ lo toan. Có lần con cần tiền nộp học phí nhưng anh lại lấy toàn bộ số tiền có trong nhà cho em gái anh vay để mua cái ti vi mới. Mình quá chán, nhiều lần viết đơn li hôn nhưng chồng không kí và nói nếu li hôn thì tài sản chung sẽ đốt hết, cả hai làm lại từ đầu. Bây giờ mình chán quá, không còn quan tâm đến chồng nữa, chỉ quan tâm đến con và nói với chồng câu nào cần thiết không thể không nói được thôi. Lo lắng kiếm tiền để có ngày tuyên bố độc lập tránh xa khỏi chồng và gia đình nhà chồng thôi.

Tags:
X