Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Có một ngày anh sẽ lại cưới em…

07/03/2015 9:13:11 | Tân Huyền | 1550 lượt xem

Bởi với tôi chưa bao giờ tồn tại người phụ nữ ấy. Nếu có cơ hội, nếu trút bỏ được gánh nặng gia đình, nếu có quyền được quyết định bước đi tôi sẽ lại cưới em…

Đã nhiều lần tôi tự hỏi mình liệu đây có phải mơ không, người con gái chung giường, chung chăn gối với tôi là em – là người con gái tôi yêu??? Nhưng những câu nói sỗ sàng, những tiếng mắng nhiếc… của người phụ nữ “xa lạ” kéo tôi ra khỏi giấc mơ ấy.

Vì cha mẹ, vì sự nghiệp tôi đã chọn người con gái giàu có và bỏ rơi mối tình 4 năm với biết bao lời hứa, thề non hẹn biển. Có lẽ giờ đây người con gái tôi yêu đã thôi không còn chờ đợi, hi vọng về một người đàn ông tồi tệ như tôi nữa rồi. Trong đêm mưa ấy những giọt nước mắt mặn chát của một chàng trai hòa lẫn mưa cố đi thật nhanh để lại người con gái yếu ớt gào khóc trong mưa. Đó là ngày cuối cùng tôi gặp lại em, là ngày chấm dứt mối tình 4 năm, ngày tôi nhẫn tâm nói lời chia tay với em.

iblog.vn

Sẽ có một ngày tôi cưới em nếu tất cả gánh nặng được trút khỏi đôi vai (Ảnh minh họa)

Tôi quen và yêu em khi còn là sinh viên. Tình yêu thơ mộng, vô tư của chúng tôi kết thúc khi tôi và em tốt nghiệp. Khi ấy bố mẹ tôi yêu cầu tôi chia tay em vì tương lai, vì sự nghiệp của gia đình. Hết khuyên ngăn đến cấm đoán, rồi khóc lóc… mẹ tôi muốn tôi lấy một người con gái xa lạ để tiện đường làm ăn của hai bên gia đình. Còn em, một cô gái ngoài nhan sắc, và tình yêu chân thành dành cho tôi em không có bất kỳ thứ gì để đáp ứng được yêu cầu của mẹ tôi. Thứ mẹ tôi cần là sự nghiệp, là tiền của, là sự môn đăng hộ đối.

Vì là con trai duy nhất trong nhà, vì không thể làm chủ bản thân, không thể tự quyết định lối đi cho riêng mình nên tôi đành từ bỏ em để nghe theo sự sắp đặt của gia đình. Ngày tôi làm chú rể cũng là ngày em nhập viện vì kiệt sức. Giá như em cứ hận tôi, cứ khóc cho vơi nỗi buồn. Nhưng đằng này em lại không chọn cách đó, tôi nghe người ta nói sau khi chia tay với tôi em trở nên ngây dại, không còn tỉnh táo như xưa, lúc cười, lúc khóc, ngày ngày chỉ biết đứng bên cửa sổ nhìn về hướng xa và gọi tên tôi.

Em có thể điên dại để quên đi tất cả những chuyện không vui, nhưng tôi lại không thể làm vậy, vì tôi còn cả gánh nắng gia đình trên vai. Hai từ “trách nhiệm” khiến tôi trở thành người đàn ông lạnh lùng, không màng đến thứ gọi là tình yêu. Tôi bỏ ngoài tai tất cả những gì người phụ nữ – người vợ trên danh nghĩa của mình nói, mắng nhiếc, thậm chí cả những tiếng chửi rủa cay nghiệt. Bởi với tôi chưa bao giờ tồn tại người phụ nữ ấy. Nếu có cơ hội, nếu trút bỏ được gánh nặng gia đình, nếu có quyền được quyết định bước đi tôi sẽ lại cưới em…

Bình An

Tags:
X