Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Có nên nhận lại mẹ sau 18 năm bị bỏ rơi?

12/09/2015 10:00:25 | admin | 730 lượt xem

(iBlog.vn) – Có nằm mơ tôi cũng không nghĩ đến ngày mẹ ruột sẽ quay lại tìm tôi. Tôi cũng không tin rằng mình có thể tha thứ cho bà.
Năm nay, tôi hai mươi ba tuổi. Mẹ ruột bỏ tôi đi khi tôi mới lên năm. Bà bày đồ chơi cho tôi chơi cùng tụi nhỏ cùng xóm rồi biến mất không một lời dặn dò.

Tôi là đứa con hoang, không được bên ngoại thừa nhận. Khi mẹ bỏ tôi đi không lí do, tôi đương nhiên trở thành đứa trẻ mồ côi. Lang thang, vạ vật một tháng trời, cuối cùng, tôi được một người đàn bà nghèo ở cuối xóm nhận nuôi.

 

nhan-me
Mẹ bỏ đi khi tôi mới năm tuổi (Ảnh minh họa)

Mẹ nuôi chăm sóc tôi rất cẩn thận, hệt như tôi là đứa con mà bà dứt ruột đẻ ra. Mọi người nghĩ tôi sống với một người đàn bà đã có tuổi, kiếm sống bằng nghề nhặt rác thì sẽ khốn khổ nhưng kì thực, cuộc sống của tôi rất tốt và đầy đủ. Mẹ nuôi lo cho tôi mọi thứ mà tôi cần. Bà không bắt tôi phải làm việc. Mọi thời gian tôi có đều dành cho việc học.

Thời gian thấm thoát trôi, mới ngày nào còn là đứa bé năm tuổi, chớp mắt tôi đã vào đại học, rồi tốt nghiệp ra trường. Tìm được một công việc với mức lương khá tốt, tôi nói với mẹ sẽ cố gắng tiết kiệm để đón mẹ lên sống cùng, giàu nghèo gì mẹ con cũng có nhau.

Thế rồi, có một chuyện không ngờ xảy ra. Sau bao nhiêu năm trời, mẹ ruột tôi trở về tìm con. Tôi gặp bà ở bến xe. Mẹ ruột ăn mặc sang trọng, mặt trang điểm dày nhưng vừa nhìn, tôi đã nhận ra bà. Bà ôm tôi khóc thảm thiết, luôn miệng nói xin lỗi. Tôi không khóc nổi. Tâm trạng rất hỗn loạn. Tôi không biết mình vui hay buồn. Mẹ ruột mang rất nhiều quà và tiền đến biếu mẹ nuôi tôi.

Tối, mẹ ruột ra ngoài thành phố ngủ. Tôi nằm bên mẹ nuôi, nhìn tấm lưng gầy gò của mẹ khe khẽ run lên. Tôi biết mẹ đang khóc. Bà lo sợ tôi sẽ rời đi cùng mẹ ruột. Mẹ ruột nói muốn đưa tôi qua Mỹ để học và sống cùng mẹ. Mẹ nuôi nói đó là cơ hội tốt, tôi là đứa ham học nên có cơ hội thì nên đi học. Mẹ nuôi nói thêm:”Dù gì đó cũng là mẹ ruột của con còn mẹ thì…”. Bao nhiêu năm qua, tôi chưa từng gọi mẹ nuôi một tiếng mẹ nhưng trong thâm tâm, tôi vẫn luôn coi bà là mẹ của tôi.

Đối với mẹ ruột, dù bà đã bỏ rơi tôi nhưng khi gặp lại bà, mọi hận thù dường như đều biến mất. Tôi thực sự rất mừng vì mẹ đã quay lại tìm tôi. Tôi không quan tâm đến chuyện ngày xưa bà bỏ tôi đi vì lí do gì nữa. Tôi chỉ cần biết bây giờ mẹ đã ở đây.

Hai người mẹ này, tôi không biết phải chọn ai. Tôi không muốn để mẹ nuôi ở lại nhưng cũng không muốn xa mẹ ruột. Tôi muốn có cả hai người làm mẹ của tôi nhưng tôi lại chỉ có một lựa chọn. Cuối cùng, tôi phải làm thế nào để có thể thực sự yên lòng với quyết định của mình?

Tags:
X