Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Đêm trung thu và 30 cuộc gọi nhỡ định mệnh từ số máy của vợ

27/09/2015 8:30:14 | Tân Huyền | 1677 lượt xem

(iBlog.vn) Trời ơi, tôi hoa cả mắt khi thấy vừa xa em chưa đầy một tiếng đồng hồ đã có hơn 30 cuộc gọi nhỡ từ số máy của em. Và bên cạnh đó là nhiều số máy lạ khác cũng gọi đến số này. 

 Còn 1 ngày nữa là đến Trung Thu. Nhưng ngay từ tối nay, khắp sảnh tòa nhà chung cư nơi tôi đang ở đều đã nhộn nhịp nhiều chương trình vui Trung Thu cho các em thiếu niên. Cứ mỗi dịp Trung Thu về, nhìn người ta có vợ có con vui vầy cùng nhau, lòng tôi lại quặn đau. Những nỗi ân hận trong tôi lại ùa về.

Ngày này cách đây đúng 1 năm trước, tôi và vợ còn sum họp bên nhau đầm ấm lắm. Hôm ấy tôi nhớ đưa em về nhà ngoại chơi và ăn uống. Chúng tôi ở nhà ngoại gần 1 ngày trời.

Đến khi ăn tối xong, tôi và em cùng xin phép bố mẹ cho về nhà. Khi đi trên đường, thấy nhiều đoàn trẻ em vui múa và rước đèn ông sao đón Trung Thu mà tôi và em đều hớn hở như trẻ nhỏ. Chúng tôi còn cố tình bám theo một đoàn diễu hành của các em.

o-re-hen-hay-khong-la-do-minh2
  Đêm Trung Thu và 30 cuộc gọi nhỡ định mệnh từ số máy của vợ – Ảnh 1

Khi ấy em đang mang bầu tháng thứ 4. Em cười rạng rỡ và bảo tôi rằng, nhất định Trung Thu năm sau, con chào đời rồi thì tôi phải đưa em và con đi chơi. Hai chúng tôi sẽ đưa con đến những khu vui chơi đông đúc và cho con được ngắm nhìn, được sống trong bầu không khí Trung Thu đầu tiên ấn tượng nhất của cuộc đời mình. Tôi yêu em, yêu cả đứa con chưa chào đời của tôi nên gật đầu đồng ý.

Nhưng khi hai vợ chồng về gần đến nhà thì em phát hiện ra để quên chiếc túi xách ở bên bà ngoại. Chiếc túi xách này khá quan trọng với em. Bởi trong đó em để một số tài liệu và các nghiệm thu thanh toán em tranh thủ làm cho kịp sáng mai đến công ty. Biết vậy, tôi nói đưa em về đến nhà, tôi sẽ quay lại nhà bà ngoại lấy cho em vì nhà bà ngoại cũng ở cách đó chỉ 9km.

Nhìn đồng hồ đã gần 22 giờ đêm, nên em nói để em đi bộ một đoạn vừa thể dục. Còn tôi, cứ quay lại về bà ngoại lấy túi xách cho em luôn để còn về nhà sớm. Thấy từ chỗ chúng tôi đang đi về nhà cũng chỉ còn 1 km nên tôi cũng yên lòng để em xuống đi bộ. Tôi còn dặn em đi vào vỉa hè và về nhà tắm giặt nghỉ ngơi một chút là tôi sẽ về.

Để về nhà ngoại nhanh, tôi phi như bay mà chẳng ngó ngàng gì điện thoại rung. Lấy được chiếc túi xách cho vợ, tôi cũng chẳng ngó đến điện thoại của mình xem có ai gọi nhỡ không. Tôi có thói quen không nghe máy khi đi đường. Nếu về nhà thấy cuộc gọi nhỡ thì tôi sẽ gọi lại.

Như bình thường, tôi trở về nhà là lúc 22h35 phút đêm. Nhưng căn chung cư nhỏ nhà tôi vẫn tối om, không thấy một chút ánh sáng nào. Chẳng lẽ em chưa về nhà mà lại tạt vào hàng ăn vặt đâu đó dưới sảnh để đợi tôi mới cùng lên nhà. Tôi nghĩ chắc chắn em đã gọi cho tôi nên lúc này mới móc điện thoại trong túi quần ra.

Trời ơi, tôi hoa cả mắt khi thấy vừa xa em chưa đầy một tiếng đồng hồ đã có hơn 30 cuộc gọi nhỡ từ số máy của em. Và bên cạnh đó là nhiều số máy lạ khác cũng gọi đến số này. Linh tính có điều không lành, tôi gọi cho em ngay.

Nhưng ở đầu dây bên kia, tôi không thấy em nhấc máy. Người nhấc máy là giọng một người đàn ông lạ. Ông ấy thấy tôi gọi nên bắt máy luôn và bảo. Anh là chồng hay người thân của phụ nữ này thì đến khoa này, viện này luôn nhé. Cô ấy bị tai nạn xe rất nghiêm trọng.

Tai tôi như ù đi. Tôi chỉ nghe được đến đó là bắt taxi chạy ngay vào bệnh viện người đàn ông kia nói. Khi tìm được đến nơi thì cũng là lúc bác sĩ bước ra với cái lắc đầu nhẹ. Mọi người đi đường đưa vợ tôi vào viện thì cứ trách cứ hỏi tôi đi đâu, sao để vợ bầu đi một mình trong đêm để gặp tai nạn thảm khốc thế này? Rồi họ hỏi tôi, sao lại gọi bao nhiêu cuộc mà không nghe máy.

Tôi chẳng thể nói gì, chẳng thể nghĩ gì. Tôi cứ thế ngã khuỵu khi người ta đẩy vợ con tôi ra khỏi phòng cấp cứu. Sao vợ tôi không đợi tôi về? Sao cô ấy lại vội vã ra đi khi chưa gặp được chồng để nói những lời trăng chối? Tại sao tôi là đàn ông mà lại không đưa vợ con mình về tận đến nhà chứ? Như vậy thì vợ tôi sẽ không bao giờ bị tên lái xe taxi đi ẩu kia phi lên tận vỉa hè mà đâm vào vợ con tôi?

Một năm nay, tôi chưa bao giờ thôi ám ảnh và ân hận vì đã mất vợ mất con như thế. Hạnh phúc của tôi mới chỉ đến khi những ngày tháng có em. Giờ em và con cũng tàn nhẫn bỏ tôi mà ra đi vội vàng. Lại một năm qua rồi, lại mùa Trung Thu nữa về rồi đấy vợ ơi, con yêu ơi! Trung Thu năm nay, anh đâu còn vợ con để thực hiện lời hứa năm trước của mình nữa đây? Tôi phải làm sao để gặp được vợ con tôi dù chỉ 1 lần?

Đỗ Tuấn Cường

Tags:
X