Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Em dùng dằng chưa biết có nên đám cưới với anh và sinh con?

11/12/2016 6:00:48 | Tân Huyền | 227 lượt xem

(iBlog.vn) Giờ em vẫn dùng dằng chưa quyết định được nên làm đám cưới với anh và sinh con hay quyết tâm bỏ thai để bắt đầu cuộc sống tương lai phía trước. Nếu lấy anh, liệu cuộc đời em có rơi vào thảm cảnh cơm canh nguội lạnh chờ chồng trong căn nhà trống?

1 năm trước, em và anh ấy quen nhau trong một lần đụng độ ở làng gốm Bát Tràng. Anh ấy là nhiếp ảnh gia tự do, thỉnh thoảng có cộng tác chụp ảnh cho vài tờ báo. Tên tuổi của anh ấy cũng được nhiều người trong nghề biết đến, song tiền kiếm được thì không nhiều. Bởi vì anh đam mê nghề, cứ bỏ tiền ra đi khắp nơi để chụp ảnh và giúp đỡ trẻ em nghèo.

Anh khá đẹp trai, lại thêm con mắt nhiếp ảnh gia và sự lãng mạn của người nghệ sĩ khiến nữ sinh bọn em mê mệt. Cho nên sau nửa tháng theo đuổi, em chính thức nhận lời yêu anh. Lúc đó em là sinh viên năm thứ 3 của một trường Đại học nổi tiếng ở Hà Nội.

Thời gian đầu yêu nhau, em rất hạnh phúc. Anh ấy luôn tôn trọng em, cử chỉ thì dịu dàng và đầy quan tâm, lại thường xuyên dẫn em đi du lịch đến những địa điểm đẹp. Quả thật lúc đó em rất yêu, chúng em chỉ xa nhau một ngày đã nhớ nhau đến phát cuồng.

Mặc dù vậy, em vẫn nhìn ra được anh là người khá đơn giản và không đòi hỏi gì nhiều. Anh có vẻ rất hài lòng với cuộc sống hiện tại. Có lần anh đạt giải nhì trong cuộc thi ảnh quốc tế và được thưởng một số tiền lớn. Anh liền dùng số tiền đó làm lộ phí đi khắp hang cùng ngõ hẻm từ Bắc vào Nam để săn ảnh. Em cũng biết đặc điểm nghề nghiệp và sở thích của anh là thế. Nhưng nhiều khi ngẫm nghĩ cảm thấy chẳng có nền tảng nào để xây dựng gia đình cả. Yêu đương dù cuồng nhiệt đến đâu nhưng nếu lấy về mà chồng cứ suốt ngày “mất hút” ở chân trời nào đó thì cũng không thể duy trì được hạnh phúc. Đấy là chưa kể nguồn tài chính của anh không ổn định.

em-dung-dang-chua-biet-co-nen-dam-cuoi-voi-anh-va-sinh-con

Nhiều lần em từng khuyên anh xin vào một công ty nào đó làm cho ổn định. Thậm chí chụp ảnh người mẫu cũng được, em sẽ không ghen tuông gì. Nhưng anh ấy bảo, anh là con người của tự do. Anh muốn đi khắp mọi nơi. Anh chỉ thích chụp ảnh phong cảnh và trẻ em thôi. Em bắt anh chụp cố định ở một studio nào đó thì anh không chịu được. Thế nên anh ấy vẫn bay bổng với những chuyến đi.

Vì công việc học hành nên em không đi theo anh được. Và vì hoàn cảnh gia đình khác nhau nên cách suy nghĩ của em cũng khác. Em muốn có một gia đình yên ấm, vợ chồng cùng đi làm, cùng chăm con, xây dựng gia đình vững chắc.

Nhưng có một lần em phạm sai lầm, sau đó là sai lầm nối tiếp. Hôm đó sinh nhật anh, em và anh ấy cùng nhau ăn tối, đi xem phim. Kết thúc thì trời đã khuya, ký túc xá đóng cửa nên em về nhà anh ngủ tạm. Nhà anh cũng chỉ nhỏ thôi, hai tầng, tầng một anh ấy ở, tầng 2 là phòng làm việc và cũng là phòng triển lãm ảnh của anh. Em đòi nằng nặc ngủ tầng 1, bắt anh lên tầng 2. Nhưng đến nửa đêm, anh mò xuống xin ngủ cùng em. Anh lấy lý do không quen ngủ trong phòng làm việc rồi năn nỉ em, thề thốt là chỉ nằm yên, không động chạm gì. Xiêu lòng nên em đồng ý.

Ai ngờ anh cứ lân la rồi dần quyến rũ em. Lúc đó em cũng không kìm lòng được nên chúng em xảy ra quan hệ. Sau ngày hôm đó, chúng em càng gắn bó hơn. Thực ra mới đầu em cũng hối hận nhưng về sau em nghĩ chuyện đó giờ là bình thường. Anh ấy cũng đối xử tốt với em hơn nên dần dần cứ 2 ngày cuối tuần là em về ở với anh. Chúng em có thực hiện các biện pháp phòng tránh bởi em vẫn xác định sẽ không lấy anh.

Nhưng cách đây hơn 2 tháng, thứ bảy hôm đó hai đứa em đi dự tiệc cưới một người bạn thân của anh. Khi về, do có hơi men nên chúng em quan hệ mà không phòng hộ. Sáng hôm sau đầu nặng trĩu nên em cũng chẳng mua được thuốc uống. Sau lần ấy, bất hạnh là em dính bầu. Biết chuyện, anh rất vui và bảo em để đẻ. Anh nói hoặc là làm đám cưới gấp, hoặc là đi đăng ký trước, thông báo với gia đình và bạn bè. Sau khi sinh con xong thì tổ chức đám cưới bù cho em.

Thật lòng mà nói, em không ngại vừa đi học vừa mang bầu. Nhưng đứa con này đến không đúng lúc chút nào. Cái quan trọng là anh ấy vẫn luôn thích đi, tiền thì chẳng để dành dụm được gì. Cưới về chúng em sống làm sao?

Em bàn bạc với anh là cho em đi bỏ thai nhưng anh nhất quyết không đồng ý và bảo sẽ chịu trách nhiệm đến cùng. Anh cũng khuyên em giờ mà bỏ thì sức khỏe của em sẽ bị giảm sút, sẽ ảnh hưởng đến sau này. Em trách anh bất cẩn và dùng lời lẽ rất gay gắt để nói. Nhưng anh cứ liên tục xin lỗi khiến em không sao hạ quyết tâm.

Lúc đó em vừa buồn phiền vừa lo lắng lại tức giận nên em nhục mạ anh, cả cái tính không muốn trói buộc của anh nữa. Anh thề sẽ xin vào làm việc ở công ty hoặc làm thợ chụp ảnh cho ảnh viện áo cưới nào đó. Anh bảo em đừng lo lắng nữa, cứ cố học nốt nửa học kỳ này, đến lúc ra trường thì sinh con là vừa. Nhưng em biết, anh sẽ không làm một chỗ cố định được lâu. Hoặc rồi do chán nản vì công việc anh sẽ chán cả gia đình, chán cả em. Lúc đó mẹ con em sẽ thế nào?

Giờ em vẫn dùng dằng chưa quyết định được nên làm đám cưới với anh và sinh con hay quyết tâm bỏ thai để bắt đầu cuộc sống tương lai phía trước. Nếu lấy anh, liệu cuộc đời em có rơi vào thảm cảnh cơm canh nguội lạnh chờ chồng trong căn nhà trống? Còn nếu bỏ con, em cũng không biết tương lai có tươi sáng hơn không, mà lại phải gánh lấy nỗi day dứt suốt đời. Em đang rất rối trí, mong các chị cho em một lời khuyên kịp thời.

Tags:
X