Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Giá mà ngày đó anh không quên “kéo rèm cửa”

16/05/2015 7:51:07 | Tân Huyền | 1823 lượt xem

Đôi mắt tôi nhìn chăm chăm xuống đũng quần hắn rồi nhẹ nhàng đáp lại: Trước khi tán gái, xin mời kéo rèm lại.

Hôm nay, như thường lệ khi tôi đang quần quật đấu tranh với đống đồ dơ bát bẩn thì y – tức là bố của 2 thị mẹt nhà tôi – vẫn nằm oằn trên ghế sopha, chân y lại rung rung lên những điệu gì không hiểu nổi.

Trong bối cảnh đó, bỗng dưng tiếng từ tivi vọng vào lời thoại của một bộ phim gì mà tôi chưa có cơ hội chạy ra để xác minh, đại thể đứa con hỏi mẹ: Lần đầu tiên bố mẹ quen nhau ở đâu?

Cô bé trên tivi hỏi mà khiến cho tôi cũng phải giật mình tự hỏi bản thân: Nếu sau này con gái lớn nhà tôi cũng hỏi mẹ câu hỏi y chang thì sao nhỉ.

Trả lời thật với cháu thì không được mỹ miều lãng mạn lắm, mà nói dối thì lương tâm không cho phép.

Người ta quen nhau thường thì cũng phải giữa trời mưa trú tạm, lãng mạn kiểu ‘ci nê’ thì vô tình đụng nhau rơi tài liệu, ném với nhau vài đường tình tứ….

Còn vợ chồng tôi, oái oăm thay quen nhau ở khu vực nhà vệ sinh.

Cái ngày đó không biết trời có đẹp không, tôi và hắn (hắn vẫn là chỉ chồng tôi) lúc đó đều là sinh viên của một trường rặt đàn ông con trai.

Khi tôi đang trên đường ‘thực hiện nhiệm vụ’ thì hắn đã ‘hoàn thành nhiệm vụ’ đi ra từ hướng nhà vệ sinh nam, oái oăm thay khóa quần hắn chưa trở về vị trí che chắn.

Ban đầu tôi cũng định lầm lừ cho qua nhưng chẳng hiểu định mệnh an bài hay quỷ thần sai khiến gì mà bất giác tôi quay lại, gọi to: ‘Này anh kia’.

Hắn quay lại nhanh như bị cô giáo bắt trả bài, mặt mày thẫn thờ ngơ ngác nhưng cũng kịp buông ra những tiếng ỡm ờ: ‘Gì thế cô em xinh đẹp’.

Đôi mắt tôi nhìn chăm chăm xuống đũng quần hắn rồi nhẹ nhàng đáp lại: ‘Trước khi tán gái, xin mời kéo rèm lại’.

Đời kể cũng lạ, hôn nhân lại càng lạ hơn.

Chuyện chúng tôi bập vào nhau thế nào hẳn cũng dài kỳ nhiều tập, còn bây giờ chàng sinh viên quên kéo rèm cửa ngày hôm ấy vẫn đang rung lên những nhịp đùi rất khó hiểu.

Xã hội ngày càng tiến bộ, bình quyền nam nữ ngày càng trở về thế đối xứng cân bằng, thế nhưng ở nước ta vẫn có một thực tế tồn tại là chị em vẫn phải đối mặt hàng ngày với một ông chồng ngồi rung đùi và một cái bếp bao nhiêu năm vẫn chẳng thể rộng ra.

Tôi và chồng bằng tuổi nhau. Cay đắng là vậy, không may là vậy. Khi có mặt bô lão nhà nội nhà ngoại chúng tôi vẫn chịu đựng gọi nhau là anh, là em.

Chỉ cần phụ huynh vắng mặt là chúng tôi lại trở về trạng thái xưng hô điển hình nhất.

Chồng tôi thì: ‘Ê vợ’. Tôi thì: ‘Ê lão chồng’. Thỉnh thoảng giận lên tôi vẫn lôi quá khứ đau thương của chồng tôi ra mà gọi.

iblog.vn

Tức là ‘Ê chưa kéo rèm cửa, tháng này hình như chưa thấy bổ sung ngân sách’ hoặc ‘Ê chưa kém rèm cửa, mai vợ bận chồng đi đón con sớm rồi về pha mì tôm ăn cho giảm mỡ bụng nhé’.

Hắn chịu đựng tôi hay tôi chịu đựng hắn. Nhưng trên nhiều lần tôi đã bảo chồng về việc bỏ nhau để lấy kinh nghiệm hôn nhân, tiêu biểu cho các mẩu đối thoại như:

Vợ: Ê chồng, hôm nào đẹp trời bỏ nhau phát lấy kinh nghiệm hôn nhân.

Chồng: (Mắt vẫn chăm chăm nhìn màn hình, chân vẫn rung những điệu gì không hiểu nổi) nói: ‘Ừ, nếu thu xếp được.
Nhưng trước khi bỏ nhau nhớ giặt xong đống đồ trong chậu đi nhé, để hơi lâu rồi đấy. Tiền tiêu tuần nay hơi bị ít, bổ sung nhanh còn kịp’.

Vợ: ‘Đã bỏ nhau thì thân ai nấy lo, quyền gì mà đòi hỏi?’.

Chồng: ‘Thân ai nấy lo nhưng thẻ ATM trả lương của tôi cô đổi mật khẩu chiếm quyền sử dụng thì cô vẫn lo đấy thôi?’.
Vợ: ‘Thì tôi còn phải nuôi con’.

Chồng: ‘Tôi lại còn phải nuôi con lẫn một cô vợ lắm mồm’.

Ấy thế, chuyện cứ làng nhàng lặp đi lặp lại nên lúc này đây khi nghe xong lời thoại trong phim, ký ức đau thương dội về, tôi chỉ ước ngày đó giá như gã không quên ‘kéo rèm cửa’.

(Theo: Vietgiaitri.com)

Tags:
X