Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Giữa lòng thu, chợt thấy mình cô đơn đến lạ…

22/10/2014 3:50:53 | Tân Huyền | 677 lượt xem

Thử hỏi, có ai một lần mỗi độ thu về mà không hoài niệm, mà không thấy day dứt trong nhau?…

Thu len lỏi theo gió vào ô cửa sổ, thu lặng lẽ và trong veo. Thu miên man và trải dài trên con phố nhỏ tràn ngập lá vàng. Đường phố khuya chỉ một mình bước chân ta, lặng lẽ…

Gió thu luồn qua từng sợi tóc, ta bất chợt cảm nhận thấy hơi thở của mùa thu khi một mình bước đi trên phố. Thoảng xa mùi hương ngọc lan, xen lẫn chút hoa sữa nở sớm. Thấy lòng bình yên và thanh thản lạ.

Ta đã lãng quên cảm giác này hình như rất lâu rồi, kể từ cái ngày ta xách ba lô rời xa thành phố nhỏ thân yêu. Kể ra cũng hơn 10 năm rồi, thời gian quả là thứ đáng sợ nhất. Ngoảnh đi ngoảnh lại, chỉ nhìn thấy mình trên tường đá cũ đến rêu phong ở cuối con hẻm nhỏ cô tịch, già nua.

iblog.vn

Thu làm cho ta có cảm giác u sầu nhưng lại xốn xang đến lạ.

Có người đi, có kẻ ở. Riêng ta bước đi rồi lại quay về. Kí ức đọng lại nhiều nhất trong ta là những buổi chiều thu nắng vàng như mật. Nhưng quá đỗi dịu hiền và ngọt ngào đến lạ.

Thu làm cho cô bé mới lớn ngày ấy tự nhiên thấy lòng tư lự lạ, chỉ cảm thấy điều gì đó làm ta mơ hồ đến xa xăm. Còn bây giờ, thu lại làm cho ta cảm giác u sầu nhưng lại xốn xang đến lạ. Thấy thèm một tiếng cười, một lời nói, một cái nắm tay đến chặt bước đi trong buổi chiều muộn cuối thu…

Thu về như mang theo chiếc túi kỉ niệm để ta lục lại những điều xưa cũ. Mùa thu để người ta gặp gỡ, để người ta xa cách và để người ta tìm tới nhau. Bao nhiêu hoài niệm, bao nhiêu day dứt rồi lại oán trách nhau. Thử hỏi có ai một lần mỗi độ thu về mà không hoài niệm, mà không thấy day dứt trong nhau?

Tối mùa thu một mình lang thang trên phố. Bàn chân vô tình dẫm nhẹ lên những chiếc lá thu mà giật mình đến lạ. Mong một bàn tay ấm bất chợt nắm lấy tay ta, mong một câu hát êm dịu đến tê lòng. Bất chợt văng vẳng đâu đây câu hát xưa cũ:

“Em có nghe mùa thu cho ai nức nở
Em có nghe thu về hát khúc yêu thương…”.

Đi giữa lòng thu, chợt nhận ra mình cô đơn…

Thanh Thảo

X