Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Hãy bước tiếp dù chỉ có một mình!

02/11/2014 11:31:18 | Tân Huyền | 1374 lượt xem

Chưa kịp ngoảnh đầu lại ta giờ đây, giữa dòng đời tấp nập, giữa những con đường đan xen không biết phải bước vào con đường nào. Tiếp tục con đường đang đi? Tiếp tục nhặt nhạnh những mảnh vỡ? Tiếp tục tìm đến cuối con đường mù mịt kia mà không biết điều gì đang chờ đợi ta ở đó?

Có những ngày cơn mưa bay bay phủ lối về, không đủ ướt tóc, không đủ lạnh bờ vai, không đủ để xóa đi những vết hoen ố của nỗi sầu đọng lên quầng mắt… Ta một mình lang thang qua những con đường cũ, đếm nhưng kỉ niệm cũ và lắng nghe ai đó vô tình nhắc về những cái cũ.

Một chút buồn, một chút bồi hồi, một chút xót xa và một chút vui cho những người mới và những cái mới. Ta ghé vào căn nhà hoang tàn, vắng lặng với những đống đổ nát và những hình thù kì dị, một cảm giác rợn người, cô độc đến kì lạ, như thế gian này chỉ có mình ta trơ trọi… Từng bước, từng bước dẫm qua những mảnh vỡ dư thừa mà người ta ném lại chợt thất nao lòng. Những mảnh vỡ giống như những yêu thương ngày nào mà người vội vàng bỏ lại ngổn ngang, vương vãi trên con đường người đang đi dở rồi vội vàng rẽ sang một con đường mới. Chỉ còn một mình ta, trơ trọi với những mảnh vỡ cứa vào đôi bàn chân non rớm máu, lặng thầm gom nhặt những mảnh vỡ sắc cạnh đặt vào chiếc hộp mang tên kí ức mà xước đôi tay mềm, xót lắm… Một mình ta dọn sạch đống hoang tàn người vội bỏ lại trên con đường dài này, đến bao giờ mới hết, đến bao giờ những mảnh vỡ thôi đâm vào tay ta, không cào xé đôi bàn chân ta?

Ừ thì ta tự cho là duyên số, vin vào đó như một cái cớ để chấp nhận những thực tế đang xảy ra, để chấp nhận dọn sạch những mảnh vỡ trên con đường dài để mà bước tiếp, để mà đôi chân được chạm vào thảm cỏ mềm ướt sương, để mà đôi tay sẽ hứng lấy những tia nắng ấm áp của sự bình yên của ngày mới…

iblog.vn

Hãy bước đi tiếp dù ta chỉ có một mình…

Học cách sống với nỗi buồn để rồi từ đó tạo niềm vui cho riêng mình. Thực ra thì ta nhanh quên lắm, những dòng cảm xúc mà ta đã quên mất cái tên chỉ lâu lâu hiện về, lướt qua ta như cơn gió nhẹ, không đủ để thành giông tố để mà bồi hồi, vấn vương, và se lạnh đôi bàn tay một tí. Những nỗi buồn cũng là hương vị của cuộc sống, thiếu chúng thì giống như một món ăn không nêm gia vị, nhạt nhẽo, đáng chán biết chừng nào?

Cuộc đời ta đã đi qua hơn 1/3 cuộc đời, đã nếm đủ mọi vị, cay, đắng, ngọt bùi… đã biết đến thế nào là nỗi đau tận cùng, biết thế nào là tâm can giằng xé, biết thế nào là cảm giác bất lực khi nhìn sự sống của mình vụt trôi trước mắt, biết thế nào là cảm giác muốn được chết đi… tất cả đó, tận cùng chưa?

Để rồi nhận ra chẳng có gì là tận cùng cả, tận cùng của sự sống là cái chết, tận cùng của bóng đêm là ánh sáng, tận cùng của địa ngục là thiên đàng… Có gì đâu, tất cả chỉ như phù du, đến rồi đi, tồn tại rồi tan biến…

1/3 cuộc đời trôi qua như cơn mưa rào mùa Hạ, nhanh đến nhiều khi ta còn ngẩn ngơ. Vì mới hôm nào ta vẫn còn là cô bé cắt tóc con trai cháy nắng, gầy gò, đen nhẻm, lông nhông theo lũ bạn thả bò, chọi cỏ gà, đánh khẳng, đánh trận giả… Rồi buông xuôi thời gian một khoảng thời gian như qua một mốc giao mùa, ta lại trở về bên khung trời xưa cũ, với tóc dài, áo dài trắng tinh khôi, nụ cười e ấp trước những kỉ niệm cũ…

Chưa kịp ngoảnh đầu lại ta giờ đây, giữa dòng đời tấp nập, giữa những con đường đan xen không biết phải bước vào con đường nào. Tiếp tục con đường đang đi? Tiếp tục nhặt nhạnh những mảnh vỡ? Tiếp tục tìm đến cuối con đường mù mịt kia mà không biết điều gì đang chờ đợi ta ở đó?

Hay bỏ dở con đường? Bỏ lại những mảnh vụn? Chạy trốn những kí ức nhạt nhòa, những nỗi đau?

Để làm gì?

Những vết thương có thể lành nhưng vết sẹo thì không thể xóa mờ! Đối mặt, chấp nhận và tha thứ!

Hãy bước đi tiếp, dù ta chỉ có một mình…

(Sưu tầm)

X