Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

“Mẹ ơi, sao bố chẳng về thăm con?”

19/07/2015 7:00:31 | Tân Huyền | 985 lượt xem

(iBlog.vn) Bao nhiêu lần đứa con trai lên 6 tuổi hỏi tôi câu đó là bấy nhiêu lần tôi trốn con để khóc. Tôi là một người mẹ tồi khi không thể cho con mình một gia đình trọn vẹn. Tôi nợ con một người cha đúng nghĩa.

Tôi đã từng ích kỷ chỉ nghĩ riêng cho bản thân mình mà quên mất rằng mình vẫn có một đứa con. Tôi đã ích kỷ khi chỉ nghĩ đến hạnh phúc riêng cho mình mà quên mất rằng đứa con bé bỏng của mình cũng cần điều ấy. Hơn hết nó cần một gia đình trọn vẹn, được hưởng sự chăm sóc, yêu thương của cả bố và mẹ. Nhưng một người phụ nữ tồi như tôi đã lựa chọn nhầm người đàn ông để con tôi phải khổ, để tôi phải mang tội với con suốt đời.

Vì tình yêu bồng bột, non nớt mà tôi đã kiên quyết lấy chồng khi vừa tròn 18 tuổi mặc cho sự ngăn cấm, khuyên can của tất cả mọi người. Tôi đã nghĩ mình đủ chín chắn để lựa chọn người đàn ông gắn bó với mình đến trọn đời. Tôi cũng đã cố chấp nghĩ rằng, đó là tình yêu đích thực và nó có sức mạnh để vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống. Hóa ra tất cả những điều đó đã khiến tôi phải đau khổ và liên lụy đến đứa con trai của mình.

Nhà tôi rất có điều kiện nếu như không nó là giàu có, còn gia đình anh lại khá khó khăn. Tôi là con gái độc nhất của gia đình, còn anh là con trai thứ trong gia đình có tới 6 anh chị. Quê hai đứa cách nhau khá xa nên cưới nhau xong chúng tôi đã thống nhất về nhà tôi ở. Bố mẹ tôi mặc dù không thích cho tôi lấy chồng sớm, không đồng ý cho tôi lấy anh nhưng rồi cũng phải vui vẻ chấp nhận anh vì dù sao họ cũng được ở gần con gái chứ không phải xa xôi, cách trở.

Cưới nhau xong tôi có bầu nên phải dừng việc học đại học lại để ở nhà sinh con. Anh thì làm việc trong công ty của gia đình tôi. Thời gian đầu, mọi chuyện đều rất ổn. Tôi đã hạnh phúc và cảm thấy quyết định của mình thật đúng đắn khi lấy anh. Thế nhưng, niềm hạnh phúc ấy ngày càng mong manh và đứt quãng theo thời gian khiến tôi khá sốc.

Họ hàng bên nội và bạn bè của anh luôn luôn đả kích anh rằng làm thằng đàn ông mà phải bám váy vợ, phải đi ở rể để kiếm miếng ăn. Ban đầu, anh bỏ ngoài tai những điều ấy để sống vui vẻ, hòa thuận với gia đình tôi. Nhưng sĩ diện của một thằng đàn ông quá lớn khiến anh trở nên cáu gắt, khó chịu với vợ và với gia đình vợ. Bất kể lời nói hay hành động gì của bố mẹ vợ anh đều quy ra là khinh thường anh và gia đình anh. Tôi và anh đã cãi nhau rất nhiều về chuyện này. Mỗi lần cãi nhau là một lần tình cảm càng rạn nứt, là mỗi lần tôi cảm thấy bất lực và thậm chí là chán ghét anh. Bố mẹ tôi đáng lẽ ra phải đứng ở giữa để giảng hòa cho vợ chồng tôi thì ông bà lại bênh con gái và tỏ thái độ với con rể. Chính điều ấy lại càng làm cho anh thay đổi cách suy nghĩ, cách sống hơn. Anh trở nên hỗn láo, không tôn trọng bố mẹ tôi nữa. Và điều gì đến cũng phải đến. Khi ấy tôi chưa đầy 19 tuổi.

iblog.vn

Lòng tôi đau thắt lại khi thấy con thiếu thốn tình cảm của cha (Ảnh minh họa)

Ngày tôi đau đẻ vào viện cũng là ngày chồng tôi xách va li rời khỏi nhà không một lời từ biệt. Sau gần 1 năm chung sống với nhau, anh ra đi để lại lá đơn đã ký sẵn trong phòng. Tôi đã khóc ngất trên bàn đẻ và cố gắng lắm mới có thể làm tròn trọng trách của mình. Tôi thương cho chính mình, thương cho đứa con vừa mới chào đời đã phải chịu cảnh gia đình tan nát.

Sau khi anh phũ phàng dứt áo ra đi bố mẹ tôi đã giúp tôi hoàn tất thủ tục ly hôn với anh một cách nhanh nhất. Tôi nghẹn ngào ôm con vào lòng mà chẳng thể làm gì hơn. Đến lúc này tôi mới hiểu những điều mà mọi người nói trước đó. Có ân hận thì cũng đã muộn màng. Tôi chỉ biết bấu víu vào đứa con và gia đình mình để tiếp tục sống tiếp.

Mặc dù ly hôn nhưng chưa bao giờ tôi có ý nghĩ sẽ chia cắt tình cảm bố con của con tôi và anh. Gia đình tôi cũng chưa bao giờ đòi hỏi anh phải chu cấp tiền nuôi con theo như quy định. Thế nhưng, đến nay con trai tôi đã được 6 tuổi mà anh chỉ tiện thể ghé con thăm con đúng 4 lần. Mỗi lần anh đến thăm con chỉ như một người khách lạ qua đường. Con chưa kịp quen với bố thì bố đã đi. Con vừa mới kịp vui thì bố đã ra về. Mỗi lần nhìn ánh mắt hụt hẫng của đứa con khi thấy bố nó ra về mà lòng tôi như thắt lại. Vì con, tôi đã nhiều lần bỏ qua sĩ diện của mình mà xin anh đến thăm con nhiều hơn, chơi với con lâu hơn nhưng anh chẳng hề đáp lại mà dửng dưng bỏ đi một cách vô tình.

Khi mập mờ nhận thức được việc chẳng có bố ở bên cạnh, con trai tôi đã biết thắc mắc với bà, với mẹ rằng bố nó là ai, bố nó làm gì và tại sao chẳng đến chơi với nó nhưng bao người bố khác. Mỗi khi nén lòng để kể chuyện về bố của con trai, cố ép mình dựng lên hình tượng thật đẹp về người cha trong lòng con trai, tôi đau đớn vô cùng. Thế nhưng, những câu chuyện ngắn ngủi, ít ỏi ấy lại như một điều hấp dẫn lạ kỳ với nó – một đứa bé 6 tuổi mới chỉ gặp bố không quá 4 lần. Nhiều lần thương con tôi đã đề nghị đưa con về quê nội chơi nhưng gia đình anh và anh luôn chối bỏ điều đó.

Ngày hôm qua, trước khi đi ngủ, thằng bé lại ngây thơ nhưng cũng thật buồn rầu nói với mẹ rằng: “Giá như có bố chơi siêu nhân với con trước khi đi ngủ thì tốt biết bao. Mẹ ơi, sao bố không về thăm con, bố không yêu con sao?”. Tôi chỉ biết ôm con vào lòng và tự lau đi những hàng nước mắt như bao lần. Tôi đau đớn lắm, nỗi đau giờ không còn ích kỷ dành riêng cho tôi mà còn cho cả đứa con trai bé bỏng, tội nghiệp của tôi nữa. Giá như tôi cũng có thể trả lời được câu hỏi “sao bố không về thăm con?” cho con trai của mình.

(Sưu tầm)

Tags:
X