Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

“Ngày xưa tôi sinh xong vẫn đi làm ruộng quần quật chứ đâu được nằm nghỉ như chị” rồi bắt cô con dâu mới sinh 1 tháng ra xách vữa cho thợ xây nhà để rồi…

21/02/2017 11:00:27 | Tân Huyền | 431 lượt xem

(iBlog.vn) “Trời ơi, giờ này mà còn ngủ, biết mặt trời lên cao chừng nào rồi không? Ngày xưa tôi sinh xong vẫn đi làm ruộng quần quật chứ đâu được nằm nghỉ như chị”.

Ngày Thùy về làm dâu, bà Hoa thấy khó chịu lắm. Chả là bà đã nhắm cho con trai bà mấy đám rồi mà không hiểu tại sao Hải lại lấy Thùy. Nhìn con dâu bà đã thấy gai mắt, nhà bà là dân lao động thứ thiệt nhưng Thùy nhìn rất giống tiểu thư, da dẻ trắng muốt, tay chân mềm mại. Bà Hoa thở dài:

– Cứ tưởng có con dâu là sướng, ai ngờ nó rước thêm một cô tiểu thư về bắt mẹ nó phục vụ.

Vốn có ác cảm với con dâu nên việc gì bà Hoa cũng bắt bẻ được. Nhà bà Hoa có mảnh vườn khá rộng, bà trồng rau màu rồi sáng nào cũng dậy sớm hái đi chợ bán. Con dâu bà cứ ngủ đẫy giấc, sáng dậy mặc đồ đi làm, chả giúp được bà tí nào. Đất bà cũng cuốc, cỏ bà cũng làm. Bà Hoa nhiều lần chịu không nổi nên quát:

– Cô về nhà chồng mà cứ như đang còn con gái ấy nhỉ? Suốt ngày son son phấn phấn rồi đi làm, việc nhà cứ bê tha, chểnh mảng. Tôi là mẹ chồng, đâu phải con hầu của cô?

– Mẹ ơi, công việc của con đòi hỏi thế, con biết làm sao ạ?

– Cô khi nào chả có lý do. Đúng là nhà tôi vô phúc mà.
ngay-xua-toi-sinh-xong-van-di-lam-ruong-quan-quat-chu-dau-duoc-nam-nghi-nhu-chi-roi-bat-co-con-dau-moi-sinh-1-thang-ra-xach-vua-cho-tho-xay-nha-de-roi

Thùy nín nhịn vì không muốn xảy ra xung đột. Những ngày cô ở nhà, Thùy cũng chịu khó đội nón ra vườn cuốc đất, trồng rau, nhổ cỏ với mẹ chồng nhưng vì trước giờ chả bao giờ làm mấy chuyện này nên sau đó Thùy hay bị ốm. Mẹ chồng cô lại được dịp phán:

– Đúng là tiểu thư cành vàng lá ngọc có khác, bị thả vào nhà nghèo, mới làm việc tí là ốm ngay. Xem ra đời này tôi làm việc gì cũng phải làm một mình rồi.

Hải thấy mẹ mình cứ xét nét vợ từng li từng tí rồi cằn nhằn thì bảo:

– Mẹ nói cô ấy ít thôi, con cũng thấy đau đầu lắm. Cô ấy đâu tệ đến mức đó, đi làm về cũng ra giúp mẹ làm việc nhà mà.

– Mày lại bênh vợ. Tao đúng là khổ mà, nuôi đứa con trai thành đạt giờ nó lại chửi mẹ bênh vợ.

Cứ thế bài ca bất hủ của bà Hoa không bao giờ kết thúc. Đến lúc con dâu bà có bầu, điệp khúc đó càng kéo dài hơn nữa. Thùy mang bầu đã mệt, nghe mẹ chồng cứ ca cẩm đêm ngày thì stress vô cùng. Cô nói với chồng:

– Hay mình chuyển ra ngoài đi anh, em sống thế này mãi cảm giác mệt mỏi quá.

– Nhưng giờ anh chưa đủ tiền mua nhà. Với cả anh là con trai một, mẹ chẳng cho đi đâu.

Thế là Thùy đành nín nhịn. Cô mang bầu rồi sinh được một cậu con trai kháu khỉnh. Bà Hoa lúc này mừng rỡ vô cùng. Cứ nghĩ rằng mẹ chồng sẽ bớt cay nghiệt với mình hơn nào ngờ.

Lúc đó Thùy mới sinh xong 1 tháng, cô yếu nên cứ nằm trên giường suốt, quần áo, cơm nước các thứ đều nhờ mẹ chồng và chồng làm hết. Đợt đó nhà chồng lại cải tạo nhà, thợ làm ầm ầm cả ngày chả thể nào ngủ được, con cô cũng quấy nên Thùy càng yếu. Hôm đó đi chợ về thấy con dâu vẫn đang ngủ, mẹ chồng Thùy mới quát:

– Trời ơi, giờ này mà còn ngủ, biết mặt trời lên cao chừng nào rồi không? Ngày xưa tôi sinh xong vẫn đi làm ruộng quần quật chứ đâu được nằm nghỉ như chị.

Thùy choàng tỉnh hốt hoảng bảo:

– Tại con mệt quá! Hôm qua con không ngủ được.

– Cô mệt thế tôi khỏe lắm à? Hôm nay có một thợ phụ nghỉ, cô ra xách vữa cho thợ xây nhà đi, đừng có mà lười.

Nói rồi bà Hoa bắt con dâu chạy ra xách vữa cho thợ xây nhà. Thùy chưa bao giờ phải làm việc này, giờ mới xách được 1 xô cô đã choáng đầu. Đến xô thứ 2 thì cô xây xẩm mặt mày ngã xuống rồi không biết gì nữa.

Tỉnh dậy thì Thùy mới biết mình đang nằm trong bệnh viện, Hải ngồi bên khóc sụt sùi, dưới chân giường là mẹ chồng cô đang ngồi, mắt đỏ hoe. Thùy ngơ ngác hỏi:

– Sao em lại ở đây?

– Ôi em tỉnh rồi à? Trời ơi làm anh lo quá, sao em chạy ra xách vữa làm gì?

Thùy nhìn mẹ chồng cúi gằm mặt thì bảo:

– Em cứ nghĩ mình làm được, em muốn giúp vì hôm đó thợ nghỉ, ai ngờ.

– Thôi lần sau đừng làm gì nữa. Con đang nhỏ, em phải giữ sức khỏe để ở với bố con anh chứ.

Bà Hoa nhìn con dâu tỉnh dậy thì cũng mừng, đợi con trai ra ngoài, bà mới nắm lấy tay Thùy bảo:

– Mẹ xin lỗi, từ nay mẹ không bắt con làm gì hết nữa. Con hãy khỏe, đừng để cháu mẹ mồ côi.

Lúc này Thùy mới mỉm cười nắm lấy tay mẹ chồng gật đầu. Cô biết từ giờ cuộc sống của mình ở nhà chồng sẽ thoải mái hơn.

Tags:
X