Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Người buông tay trước chưa hẳn là người chiến thắng, người quên sau mới là kẻ thất bại

30/03/2017 7:02:03 | Tân Huyền | 367 lượt xem

(iBlog.vn) Hôm nay, tôi níu kéo anh, tôi cho anh và tôi cơ hội cuối cùng để trở về bên nhau. Anh đã không chấp nhận, anh đã hết tình cảm với tôi. Và rồi tôi nhận ra: Người buông tay trước chưa hẳn là người chiến thắng.
Tôi đã buông tay anh, kết thúc cuộc tình dài 5 năm trước sự hoảng hốt của gia đình và bạn bè. Mối tình của chúng tôi luôn được ngưỡng mộ cho đến ngày kết thúc. Tôi buông tay anh vì những hứa hẹn ngày trước tôi không thể đợi thêm, buông tay vì gia đình anh đâu mến thương tôi. Buông tay mà anh đâu biết điều đó khó khăn với tôi đến nhường nào khi ngày ngày chịu đựng sự dày vò, chỉ trỏ của mọi người và hơn hết là phải diễn thật đạt cái vai trò là người hết yêu trước mặt anh.

nguoi-buong-tay-truoc-chua-han-la-nguoi-chien-thang-nguoi-quen-sau-moi-la-ke-that-bai

​Người buông tay trước chưa hẳn là người chiến thắng, người quên sau mới là kẻ thất bại

Khi người tôi yêu níu tôi lại nhưng nhất định tôi phải buông tay. Tôi đã từng nói với anh rằng sau này dù có hàng ngàn lý do để chia tay thì chỉ cần một lý do duy nhất là chúng ta còn yêu nhau thì nhất quyết không được buông. Lớn lên tôi mới hiểu rằng, yêu thôi chưa đủ…

Anh suy sụp hoàn toàn, nhìn anh tim tôi luôn thắt chặt nhưng vẫn phải nén lòng để diễn thật tốt trước mặt anh. Tôi tìm một người mới để thay thế anh, cho lý do để anh có thể mạnh mẽ mà quên tôi. Nhưng tôi quên mất rằng, mình không có lý do để quên anh.

Hằng ngày khi phải đối diện với bất cứ điều gì thì hình ảnh của anh lại xuất hiện. Tôi cố quên nhưng trong cơn say hay những phút yếu lòng tôi lại gọi tên anh và lục tìm mọi thứ về anh. Hình ảnh của anh, của chúng tôi trên facebook tôi đều tải về máy rồi lại xoá đi. Ngắm rồi khóc rồi lại cười

Ngày hôm qua tôi biết anh đã quen người mới, nỗi đau lại trào lên nhưng tôi đâu thể làm được gì? Tôi đâu thể trách anh khi những gì anh làm cũng chỉ là quen người mới khi bị tôi bỏ rơi…

Tôi tự hỏi mình vì sao? Vì sao yêu thôi là chưa đủ? Vì sao tôi lại hành động như thế, tôi buông tay để rồi giờ khóc thầm một mình khi biết anh hạnh phúc bên người mới? Tôi đã hy vọng tất cả chỉ là thử thách trong tình yêu nhưng sao xa quá. Tôi và anh hai người yêu nhau nhưng tại sao lại đẩy nhau ra xa quá? Có phải duyên số đã định không? Thật sự, yêu thôi là chưa đủ…

Hôm nay, tôi níu kéo anh, tôi cho anh và tôi cơ hội cuối cùng để trở về bên nhau. Anh đã không chấp nhận, anh đã hết tình cảm với tôi. Và rồi tôi nhận ra: Người buông tay trước chưa hẳn là người chiến thắng. Người quên sau mới là kẻ thất bại.. Tôi buông tay nhưng vẫn còn yêu, anh đau khổ như mất hết tất cả. Tôi bắt anh quên tôi và khi anh quên được tôi lại là lúc tôi nhớ anh da diết.

Những ai đang yêu và sau này yêu hãy nhớ nhé, đừng thử buông tay khi chưa hết yêu. Không làm được đâu, sẽ đau lắm đấy. Tôi xin lỗi con tim vì làm mình thương tổn, xin lỗi người mới vì xem anh là người thay thế. Xin lỗi mọi người vì đã để tất cả phải tiếc nuối. Xin lỗi anh vì tất cả. Tôi vẫn sẽ đợi anh. Tình đầu của tôi!

Tags:
X