Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Yêu 8 năm thì phát hiện ra bạn gái vô sinh

09/08/2017 3:07:54 | Tân Huyền | 209 lượt xem

(iBlog.vn)Hôm đó đi khám sức khỏe tổng quát luôn tiện tôi bảo em khám sức khỏe sinh sản luôn. Người khám là dì tôi, lúc khám xong phòng đó dì bảo Linh qua phòng bên xét nghiệm máu rồi bảo tôi ở lại.
Tôi và em yêu nhau đến nay đã được 8 năm, tình yêu nảy nở khi tôi và em bước vào cánh cổng trường đại học. Linh – người tôi yêu là 1 cô gái xinh xắn, có đôi mắt trong veo như hồ nước mái tóc đen dài và nụ cười rất dễ thương. Thú thực tôi đã từng thấy mình rất may mắn khi tán đổ em vì ngày đó vệ tinh quanh em rất nhiều.

4 năm đại học cả hai đã trải qua biết bao kỉ niệm vui buồn, nhớ những lúc gói mì tôm sẻ nửa hay em lấy 10 nghìn duy nhất trong túi đưa tôi đi xe bus về phòng trọ mà tim tôi vẫn bồi hồi. Cuộc sống sinh viên nghèo khó nhưng cả 2 luôn vì nhau mà cố gắng. Nhớ năm cuối đại học bố tôi ốm nặng lắm, ngày nào em cũng đạp xe gần 10 cây số để vào đưa cơm rồi trò chuyện với ông.

Bố mẹ tôi xem Linh như con gái trong nhà, sau đợt đó có gì ngon mẹ cũng gửi lên bảo phần cái Linh với. Lễ Tết cũng vậy mẹ bảo tôi đưa cô ấy về chơi rồi chuẩn bị biết bao quà để em mang về nhà.

Mẹ cứ bảo: ‘Sau này ra trường con nhất định phải làm dâu nhà bác nhé”. Tôi cười xòa: “Đời này con sẽ chỉ cưới em ấy thôi mẹ cứ yên tâm nhé, khi đó cả 2 đừng hùa vào bắt nạt con là được”. Linh thùy mị nết na, lại nấu ăn ngon nên tôi chẳng chê em được ở điểm gì.

Kể cả đời con gái hay nụ hôn đầu em cũng dành cho tôi, nên tôi càng trân trọng em hơn. 8 năm gắn bó cũng có khi cãi vã chia tay nhưng vỡ rồi lại lành, ngày ra trường tôi luôn cố gắng để chuẩn bị tốt cho tương lai của 2 đứa.

Tôi và em yêu xa 1 năm vì tôi phải theo dự án đi vào Tây Nguyên. Yêu lâu yêu xa cũng có khi tôi nhụt chí và thấy tình cảm nhạt đi nhưng tôi không thể tàn nhẫn bỏ em được. Ngày tôi về nhìn Linh thay đổi, em ăn diện hơn xinh đẹp hơn nên tôi chỉ muốn hỏi cưới em ngay tức khắc. Mẹ tôi cũng giục suốt bảo là:

– Con gái con đứa có thì, con lo mà cưới đi, tiền không có thì sau này kiếm chứ nhan sắc phụ nữ mà phai đi là khó lấy lại lắm.

Tôi mỉm cười đồng ý với mẹ. Hôm đó đi khám sức khỏe tổng quát luôn tiện tôi bảo em khám sức khỏe sinh sản luôn. Người khám là dì tôi, lúc khám xong phòng đó dì bảo Linh qua phòng bên xét nghiệm máu rồi bảo tôi ở lại. Dì ngập ngừng:

yeu-8-nam-thi-phat-hien-ra-ban-gai-vo-sinh

(Ảnh minh họa)

– Con bé có khả năng khó sinh con con à.

Tai tôi ù đi dì giải thích cái gì đó mà tôi nghe không rõ. Tôi nhờ dì giấu kín chuyện này, nhìn em cười tươi hỏi kết quả mà tôi thấy xót xa. Tôi đã nói dối là em khỏe mạnh bình thường. Còn 2 tuần nữa cưới giờ dì lại bảo cô ấy vô sinh thì tôi biết sao đây, nhà tôi chỉ có mỗi tôi là con trai mà thôi. Dì biết thì ắt mẹ sẽ biết nên tôi về tâm sự với mẹ:

– Mẹ ơi giờ con phải làm sao đây, Linh vô sinh thì làm sao bọn con có con được. Chẳng lẽ con lại hoãn đám cưới hả mẹ, giờ con rối và bế tắc quá.

Mẹ tôi nghe xong cũng sốc lắm, bà khóc hết nước mắt vì thương 2 đứa nhưng rồi bà vẫn bảo:

– Đẻ được hay không con cũng phải cưới, không thể lấy đi tuổi thanh xuân của người ta rồi bỏ mặc được con à. Mình không thể sống thất đức, vô trách nhiệm vậy được, con thử nghĩ xem 8 năm nó đã yêu và chờ đợi con giờ hay tin mình bị chồng sắp cưới đã vì vô sinh nó có sống nổi không?

– Dạ con hiểu.

Hai mẹ con cứ sụt sùi nhìn nhau, mẹ bảo tôi khoan hãy cho Linh biết chuyện này. Tôi thực sự thấy tự hào vì mình có 1 người mẹ tuyệt vời như thế. Đám cưới diễn ra đúng dự định, em vẫn vui vẻ chẳng hay biết gì. Tôi thấy mẹ mình sau đám cưới còn thương Linh nhiều hơn gấp bội. Cưới nhau đến nay đã được hơn nửa năm nhưng chưa 1 lần bà giục chuyện con cái, thậm chí bà còn bảo chúng tôi kế hoạch để cả 2 dành thời gian cho nhau. Nhưng thực chất là để kéo dài cái bí mật đáng sợ kia. Bà và tôi đều sợ em sẽ bị tổn thương và đau khổ. Giờ tôi nên làm gì đây, nói cho vợ biết sự thật hay cứ để mọi thứ tự nhiên, xin hãy cho tôi lời khuyên.

Tags:
X