Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Anh dám lấy tôi dám gả – Phần 29

02/03/2017 9:24:31 | Phương Vũ | 313 lượt xem

(iBlog.vn) – Hồ Quân bị Cẩm Thành hù dọa làm anh tỉnh rượu hẳn, cả người như ngồi trên đống lửa, về đến nhà thì trong lòng càng luống cuống, vẫn chưa tới năm giờ sáng, vợ anh lại không có nhà, Hồ Quân đặt mông ngồi ở trên giường, lại bắt đầu suy nghĩ, chẳng lẽ Tây Tử chạy mất rồi, lại lắc đầu.

Tây Tử không giống những người phụ nữ khác, điểm này anh cực kỳ khẳng định, có chuyện gì cũng sẽ không lẩn trốn, sẽ trực tiếp nói với anh, nghĩ đến đây, anh lại bấm số gọi điện thoại cho Tây Tử.

Tây Tử cũng không ngờ lúc này lại có nhiệm vụ đặc biệt phải trở lại, Đội trưởng Lưu sau khi hỏi ý kiến của cô, trực tiếp đưa cô vào tổ chống mại dâm, trừ việc thỉnh thoảng đi lục soát, thì không có gì đặc biệt. Trái ngược với nhiệm vụ của đội thì việc này nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Dĩ nhiên mọi người trong đội này đều rất quan tâm chăm sóc cô, dù sao chỉ có cô là nữ.

Mặc dù Tây Tử không rành sự đời, nhưng cũng hiểu, thân phận của cô hôm nay là con dâu nhà họ Hồ, người đứng phía sau sẽ gây khó dễ cho cô. Mà cô có thể tiếp tục ở lại đội mười bảy này thì đó cũng là may mắn của cô rồi. Nếu muốn xung phong chiến đấu thì phải suy nghĩ cho người nhà một chút. Cô hiểu những chuyện này, vì vậy cô chấp nhận sự sắp xếp của cấp trên, bảo làm gì thì làm đó.

Cũng vì để cho Hồ Quân an tâm, lần trước cô bị thương, Hồ Quân lo lắng, làm cho cô rất cảm động. Vì vậy, ở ranh giới cuối cùng điều kiện tiên quyết để cho cô làm việc đó là, công việc phải được điều chỉnh thích hợp.

Lần này có nhiệm vụ khẩn cấp, đột nhiên cô bị kêu trở về đội nhưng cô lại cảm thấy kỳ quái, tổ chống mại dâm chủ yếu nhằm vào khu vực thuộc bên trong mấy chỗ ăn chơi lớn. Nếu không nói đội mười bảy không có chuyện để làm, thì mấy chỗ ăn chơi lớn ấy cùng mấy những khu vực buôn bán sỉ này không có vụ án gì nghiêm trọng, vụ án nhỏ thì lại rất nhiều, vô cùng vụn vặt.

Tối qua đội đi lục soát, Tây Tử cũng biết nhưng tổ trưởng không nói cho cô biết, cô cũng giả vờ không biết chuyện gì. Nhưng nửa đêm hơn bốn giờ kêu cô trở về đội khiến cô cũng mơ hồ hiểu ra là đã xảy ra chuyện gì đó.

Tây Tử quẳng điện thoại xuống một bên, mặc bộ cảnh phục vào, xuống lầu trực tiếp trở về đội, vừa nhìn thấy hai chiếc xe cảnh sát dừng ở cửa chính, đèn lớn bật sáng, đội trưởng Lưu ngồi ở vị trí gần cửa sổ của một chiếc xe nói: “Tây Tử, lên xe.”

Tây Tử đi tới, nhanh nhẹn nhảy lên xe cảnh sát, người lái xe phía trước chính là người thuộc tổ chống mại dâm Tiểu Lưu, phía sau đội trưởng Lưu là tổ trưởng Tôn Phong, còn có cô, khi Tôn Phong đem súng lục đưa cho cô, thì cô đã hiểu, vụ án này không nhỏ.

Lưu Hán Bân cũng rất mâu thuẫn, tổ chống mại dâm tối hôm qua đi rà soát ở khu vực giải trí Thiên Hải, phát hiện có một tổ chức mại dâm đang hoạt động vô cùng bí mật, hoạt động dưới tầng hầm khu giải trí, là một tổ chức rất lớn. Lúc bọn họ đến lục soát, khách hàng ở đó không biết sao đã chạy toán loạn khắp nơi, còn lại xung quanh trên mấy sofa lớn là những cô gái quần áo xốc xếch, tinh thần uể oải, nửa tỉnh nửa mê, mơ mơ màng màng.

Kiểm tra trong đồ uống phát hiện có hàm lượng chất Gamma(–có 3 gốc OH) rất cao, được gọi là nước Thần Tiên, là một loại chuyển thể kiểu mới của ma túy, đây là một vụ án buôn bán mại dâm rất lớn, có sự phối hợp trong ngoài.

Cảnh sát dịa phương vội vàng báo cáo trong bộ đàm: “Có một chiếc xe Audi khả nghi, từ trong bãi đỗ xe xông ra ngoài, biển số G. HC668……”

Tổ trưởng Tôn Phong biết đây là một tình huống khó khăn, nếu như làm động tới bọn chúng thì sẽ làm cho vụ án ngày càng phức tạp, liền ra lệnh cấp dưới đuổi theo chiếc xe kia, chỉ đi theo không cần bứt dây động rừng, tìm hiểu nguồn gốc hang ổ của chúng, đến lúc đó diệt cỏ tận gốc, trong lúc đó vội vàng báo lên cho đội trưởng Lưu.

Nghi phạm rất giảo hoạt, từ trong bãi đậu xe chạy ra, quẹo vào một con ngõ nhỏ, liền bỏ xe lại, đi vòng vo ở trong ngõ vài lần, mới kêu taxi, giữa đường lại đổi ba chuyến xe, mới vào vùng ngoại thành tới một cái chung cư cao tầng. Bên kia Lưu Hán Bân cũng bắt đầu hành động.

Tập trung tất cả mọi người, nhưng Lưu Hán Bân không thể không suy tính cho Tây Tử, ban đầu để cho cô đi tập huấn, cũng là coi trọng cô là người có khả năng, bản lĩnh, hành động nhạy bén. Không thể không nói, trời sinh Tây Tử ra là để làm một cảnh sát, đáng tiếc bối cảnh có hơi khó giải quyết, nếu có chuyện gì anh đều không kham nổi. Nhưng người lãnh đạo là anh, bình thường không có gì thì không nói, nhưng vào lúc này rất cần những người có năng lực, nếu không sử dụng thì quả thật rất mù quáng.

Lưu Hán Bân cắn răng suy nghĩ, vụ án này rất quan trọng, nếu đắc tội với cục phó Hồ, đến lúc đó anh sẽ tự mình đi chịu đòn nhận tội. Lại nói, mặc dù nhất định sẽ có nguy hiểm nhưng anh cũng không muốn để cho Tây Tử bị thương, trong lòng vẫn thấp thỏm không yên. Vậy mà lúc nhìn thấy Tây Tử nhận lấy súng, nạp đạn rất dứt khoát nhiệt tình, Lưu Hán Bân đột nhiên cảm thấy mình rất sáng suốt, nói với Tây Tử tình huống sơ lược, sau đó liền chạy tới vùng ngoại thành.

Hồ Quân nào biết, trong lúc anh đang ngồi ở nhà đoán vợ mình có phải đã bỏ chạy hay không thì vợ anh đã cầm súng đi bắt nghi phạm rồi. Điện thoại di động không nghe, vợ anh đã tắt máy. Hồ Quân ra ngoài đi tìm một vòng lại phát hiện bộ đồ cảnh phục của cô ấy không có ở nhà. Sáng mai là chủ nhật, đáng lẽ phải được nghỉ ngơi, sao lại khuya khoắt thế này mặc cảnh phục đi ra ngoài……

Trong lòng Hồ Quân liền có cảm giác lo lắng, cầm điện thoại di động lên, trực tiếp gọi đến đội mười bảy, cảnh sát trực ban quèn vừa nghe là cục phó Hồ, giọng nói rất khách khí. Dù sao bây giờ ai lại không biết vị này là chồng của Tây Tử, khách khí thì khách khí, nhưng nhiệm vụ vẫn phải giữ bí mật không thể nói được, chỉ úp mở nói cho Hồ Quân biết là có nhiệm vụ khẩn cấp, còn cụ thể ra sao cũng không rõ ràng.

Hồ Quân đặt điện thoại xuống, hận đến cắn răng nghiến lợi, cô vợ nhà anh đúng là bảo thủ. Đừng thấy cô tính tình ngay thẳng nhưng lại hành động lén lút đi liều mạng, có nhiệm vụ sao? Không thể nói trước với anh một tiếng hay sao, nhất định phải để cho anh ở đây lo lắng cho cô mới được sao? Từ sự việc lần trước khiến Hồ Quân nghĩ đến việc Tây Tử đi làm nhiệm vụ thì thật sự sợ hãi, nhưng bây giờ ngoại trừ lo lắng ra, anh lại thật không thể ra sức giúp được.

Lần đầu tiên Hồ Quân cảm giác thật uất ức, không thể che chở cho vợ thì thôi, ngay cả cô ấy đi chỗ nào cũng không biết. Hồ Quân lo lắng đi tới đi lui, sau đó liền gọi một cú điện thoại: “Cục trưởng Thôi, tôi là Hồ Quân, tôi muốn làm một việc……”
Đêm hôm khuya khoắt bị Hồ Quân đánh thức, mơ màng, mới nghe rõ lời của cậu ta nói, không vui vẻ: “Hồ Quân! Tiểu tử nhà cậu nửa đêm dở chứng! Khi đó để cho cậu tới đây làm việc, cậu cứng cổ không vui, giờ thì sao? Đã suy nghĩ rõ rồi sao?” Suy nghĩ một chút đột nhiên nói: “Bởi vì cô dâu nhỏ kia đi! Được, Thứ hai tôi điều cậu qua đây……”

Hồ Quân quẳng điện thoại xuống lẩm bẩm một câu: “Câu nói kia của Cẩm Thành rất đúng mà, đời này của Hồ Quân anh, sẽ bị vợ trị gắt gao……” Không thể ở nhà chờ được, anh xuống lầu đón một chiếc taxi đi tới đội mười bảy, ngồi ở phong trực ban, chờ vợ của anh về.

Làm cho cảnh sát trực Tiểu Dân nơm nớp lo sợ, một lát bưng trà, một lát rót nước. Cục phó! Hôm nay lại tới nơi trực cùng cậu cơ chứ.

Tây Tử đã ném Hồ Quân sang một bên từ lâu, hết sức chăm chú nghe đồng nghiệp cạnh báo cáo tình hình: “Lúc này chung cư Cương Kiến Thành được xây dựng chưa tới nửa năm, số người vào ở vẫn chưa tới 20%. Bởi vì cách nội thành hơi xa, nên đến một nữa là người vùng khác tới thuê. Cùng lân cận có một vài cửa hàng mua bán vật liệu thép, nơi này được thuê phần lớn là thương gia. Hiện tại bên trong có 78 hộ, cho thuê 30 hộ, đều có ghi danh, trong đó có 29 hộ là gian hàng vật liệu thép. Ban đầu có một hộ cũng đã làm vật liệu thép nhưng làm ăn không đạt nên họ đã cho thuê lại phòng này, cũng đã được ghi danh, là một người đàn ông tên là Sài Dũng, 36 tuổi, dáng người thô kệch, người Đông Bắc……”

 

anh-dam-lay-toi-dam-ga1

 

Nói xong, lật xem danh sách, chỉ chỉ phía trên hình: “Làm giấy phép tạm trú, chính là người này.” Lưu Hán Bân bảo quản lý khu giải trí lý tới đây: “Là anh ta sao?”

“Dạ dạ dạ, tháng trước anh ta cũng mới đến chỗ chúng tôi, chúng tôi cũng không biết gọi là gì? Liền gọi là anh Dũng……”

Tiểu Phiến bên cạnh cau mày nói: “Nếu là hắn, có thể có chút phiền toái. Hắn là quân nhân giải ngũ.” Lưu Hán Bân sửng sốt một chút: “Người trong đội biết không?”

“Không rõ lắm!” viên cảnh sát lắc đầu.

Tôn Phong lại nhỏ giọng báo cáo: ” Đội trưởng Lưu, tên nghi phạm kia sống ở lầu hai mươi hai, anh xem lúc này ở bên trong nhà đèn vẫn còn sáng, nói không chừng hắn đang ở phía sau rèm cửa sổ quan sát chúng ta đấy.”

Lưu Hán bân gật đầu một cái: “Tây Tử cô theo tôi đi thang máy lên trước xem xét tình hình, những người khác canh giữ ở mỗi một lối ra.”

Tây Tử đi theo Lưu Hán Bân vào thang máy, nhìn con số trên thang máy không ngừng tăng lên, Lưu Hán Bân nói một câu: “Một lát nữa, phải nghe mệnh lệnh của tôi không cho tự tiện hành động. ”

Nét mặt Lưu Hán Bân rất nghiêm túc, nói: ” Theo như cách tên này chạy trốn, hắn không phải là trinh sát, nhưng chắc chắn cũng đã từng tham gia hệ thống huấn luyện cho kỹ năng này. Hơn nữa, chúng ta cũng không biết trong tay hắn có súng hay không.”

Đại khái cảm giác giọng điệu của mình vô cùng nặng nề, Lưu Hán Bân đột nhiên cười một tiếng: “Này nhóc con, cô rất giống tôi lúc còn trẻ đó, sức khỏe tốt, lại rất can đảm, tương lai sẽ trở thành nữ cảnh sát tài năng nhất cũng nên, đến lúc đó tôi cũng được nở mày nở mặt……”

Thang máy mở ra, đèn phía ngoài sáng lên, Lưu Hán Bân cùng Tây Tử nhanh chóng nhanh đi ra ngoài, động tác của Đội trưởng Lưu rất lưu loát, tư thế cầm súng, góc độ tránh né, bước đi nhanh chóng. Tây Tử cũng đã từng quan sát bộ đội Trinh Sát đặc chủng biểu diễn, bây giờ nhìn đội trưởng Lưu di chuyển giống nhau như đúc. Đèn tắt, cả người đội trưởng tựa như một con mèo ẩn núp trong bóng đêm, im hơi lặng tiếng rồi lại nhanh nhẹn vô cùng.

Đến trước cửa phòng 2225, hai người ra hiệu cho nhau, sau đó đội trưởng Lưu tiến lên đạp một phát tung cửa hô to: “Sài Dũng, anh đã bị bao vây, mau ra ngoài.”

Nhưng bên trong lại không có động tĩnh, Tây Tử tìm được công tắc bật đèn sáng, căn phòng trống trải không có bóng người, hai người nhanh chóng lục soát kỹ trong nhà, cũng không có người. Sau đó Tây Tử lại nghe Lưu Hán Bân ở phòng bếp bên kêu to: “Tây Tử đừng tìm nữa, hắn đã chạy thoát rồi.”

Hành động lần này mặc dù không bắt được Sài Dũng, lại biết hắn là người chế tạo nước Thần Tiên, cũng coi như có thu hoạch. Bên đội nghiên cứu chất độc nhanh chóng tiếp nhận xử lý, đội mười bảy không can thiệp.

Xe cảnh sát đi vào cổng đội mười bảy, Tây Tử còn chưa xuống xe đã nhìn thấy Hồ Quân chạy đến, gương mặt sáng ngời, trên mặt anh từ căng thẳng đã buông lỏng, làm nhiệt độ trong lòng Tây Tử hạ xuống. Mặc kệ giữa hai người có hiểu lầm chuyện gì, giờ khắc này đều không quan trọng nữa, quan trọng là anh tới, đứng ở nơi này chờ cô.

Tây Tử chợt phát hiện, bất cứ lúc nào, luôn có một người đàn ông cam tâm tình nguyện chờ cô, đối với phụ nữ mà nói đó chính là một niềm hạnh phúc, một loại hạnh phúc khắc vào trong xương tủy…..
Thấy vợ mình hoàn toàn khỏe mạnh nhảy xuống từ xe cảnh sát, lúc này Hồ Quân mới thực sự thở phào nhẹ nhõm, cảm giác căng thẳng không biết vợ ở đâu, đời này Hồ Quân cũng không muốn trải qua nữa.

Trong mắt sao còn thấy được ai khác, trực tiếp không chú ý đến Lưu Hán Bân đang cúi chào đối diện, chạy đến chỗ vợ, ôm chặt Tây Tử vào lòng, hơi hơi cúi đầu, nhẹ giọng nói nhỏ bên tai Tây Tử: “Người phụ nữ tối qua, anh có thể giải thích, không được định tội ngay cho anh, anh có nhân chứng, anh ở cùng Cẩm Thành, suốt đêm đều…..”

Cuối cùng vẫn giữ thể diện, chỉ thì thầm hai người có thể nghe thấy, giọng điệu lại vô cùng gấp gáp, Tây Tử chợt muốn cười, trong lòng vừa nghĩ, trên mặt không kìm được thể hiện ra, đẩy anh ra một chút, ngửa đầu nhìn Hồ Quân.

Đáy mắt có tia máu rõ ràng, dưới mắt có quầng đen, đôi mày rậm xinh đẹp hơi nhếch lên, khuôn mặt lại nhăn nhó, trên mặt vẫn mang theo lo lắng, ánh mắt có vài phần bất an, người đàn ông này thực sự sợ cô hiểu lầm đây mà?

Tây Tử không phải đứa ngốc, người đàn ông Hồ Quân này, nếu thật sự làm gì ở ngoài, tuyệt đối sẽ không lén lút, cũng không cần giải thích gì, người này cho tới bây giờ đều là một người đàn ông bá đạo đến độc đoán, lưu manh có nguyên tắc.

Tây Tử phát hiện cô ở cạnh Hồ Quân càng lâu sẽ càng phát hiện trên người anh nhiều ưu điểm. Hơn nữa, giống những gì bố già tài phiệt của cô dự đoán, quan tâm vợ mình.

Tây Tử sững sờ nhìn anh đến ngẩn người, nhìn đến nỗi Hồ Quân dựng cả lông. Tuy lòng bảo không phải nói dối nhưng cũng không đoán được phản ứng của vợ anh. Vợ anh không biểu lộ gì cả, chuyện gì dường như cũng lòng ngay dạ thẳng. Chính nguyên nhân này mới khiến Hồ Quân càng trở nên sốt ruột sợ hãi. Đêm khuya, một phụ nữ xa lạ cầm điện thoại của anh nghe điện thoại, chuyện này nói thế nào cũng thấy mờ ám, huống chi, anh và Loan Loan còn từng có quá khứ như vậy.

Dưới điền kiện trước tiên là quá khứ không rõ ràng, chuyện này thật sự khó giải thích rõ. Dù sao Cẩm Thành cũng là bạn anh, Tây Tử có thể không tin Cẩm Thành, nếu cô ấy không tin thì làm sao đây? Chẳng lẽ bảo phục vụ khách sạn đến làm chứng…..

Hồ Quân nghĩ lung tung cả lên, cũng quên mất anh là lãnh đạo cao cao tại thượng của cục thành phố, xung quanh anh và vợ còn nguyên đám cảnh sát của đội mười bảy đang đứng.

Lưu Hán Bân vừa cúi đầu chào hỏi, cục phó Hồ cũng không thèm nhìn, chạy thẳng đến chỗ vợ mình, lúc này lại nhiệt tình ôm vợ. Ai! Tuổi trẻ thật tốt, Lưu Hán Bân chợt thấy bản thân già đi mấy tuổi, nhưng dưới ánh nắng sớm đôi nam nữ này trông thật rất xứng đôi.

Lãnh đạo cũng là người, cục phó Hồ cao cao tại thượng ở trước mặt vợ mình tâm cũng mềm nhũn, nhũn thành một vũng nước. Lưu Hán Bân lặng lẽ vẫy vẫy tay, đám cảnh sát hiểu ý, nhanh chóng bước vào cục.

Hồ Quân vốn cũng không để ý đến những người khác, trong mắt trong lòng chỉ có mình vợ anh, tay sờ sờ mặt Tây Tử: “Anh nói thật, vợ, anh thề…..”

Lời thề của người này bình thường như ăn cải trắng, Tây Tử không khỏi trợn mắt liếc nhìn, kéo tay anh ra, xoay người đi ra ngoài hai bước, dừng lại quay đầu: “Còn đứng ngu người đấy làm gì? Về nhà rồi khai báo rõ, nhà chúng ta cùng loại với chính sách quốc gia, thẳng thắn thì khoan hồng, kháng cự thì nghiêm phạt.”

Hồ Quân hơi giật mình, nhếch môi vui vẻ, vội vàng đuổi theo, ôm eo vợ, vừa đi ra vừa nói: “Không cần về nhà, bây giờ anh nói cho em luôn, mười năm trước anh quen Loan Loan…..” Lải nhải giải thích suốt một đường, chi tiết từng chuyện, thật là thẳng thắn.

Về nhà, vào cửa, Hồ Quân đổi giày cho vợ, ngồi xổm xuống, ngẩng đầu tổng kết: “Tóm lại, anh và Loan Loan đều là quá khứ rồi. Anh cảm thấy bản thân không thích cô ấy, khi đó đối xử tốt với cô ấy, có lẽ là do ý thức bảo vệ của đàn ông ảnh hưởng, dù sao lúc đấy cô ấy còn khá nhỏ, lại đáng thương.”

“Cô ấy đẹp không, tên nghe rất hay.” Tây Tử hơi hơi bĩu môi, chính mình cũng thấy hai câu vừa nói đều chua lè.

Hồ Quân lại vui vẻ, đứng lên cúi người ôm Tây Tử lên, đi vào đặt lên sô pha, vươn tay cầm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Tây Tử, vẻ mặt còn vô cùng nghiêm túc: “Vợ ghen, đúng không?” Trong giọng nói rõ ràng hơi sung sướng, cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên môi cô một cái, lại ngẩng lên nhìn cô, trên mắt cô hôn xuống cái nữa, trên chóp mũi khéo léo, hai má, khóe môi… đều hôn qua một cái.

Nụ hôn của anh thật dài thật mềm, tựa như chuồn chuồn lướt nước, dừng trên mặt khiến Tây Tử hơi ngứa , lại thoải mái cực kỳ, theo khóe môi dần dần đi xuống, gặm cắn dây dưa ở gáy cô, cởi nút thắt ngay cổ áo ra, một nút, hai nút,… Đến nút thứ ba, Hồ Quân không cởi tiếp, mà ở trước vùng ngực trắng mịn của cô trồng dâu tây, một quả, hai quả…

Bàn tay to chậm rãi rút đồ lót Tây Tử từ vạt áo, dò xét tiến vào….Tây Tử cũng cảm thấy trước ngực lỏng lẻo, đầu vai thả lỏng. Hồ Quân đã vứt đồ lót vừa lấy ra xuống mặt đất, tay vẫn ở bên trong xoa bóp dằn nén, khác với sự nhẹ nhàng trước kia, cảm giác thật thoải mái…
Môi lại trượt dần từ gáy lên, cắn tai cô, khí nóng hà vào bên tai khiến Tây Tử không tự chủ được mà run rẩy… Giọng Hồ Quân lại rõ ràng lọt vào tai Tây Tử xông thẳng đến đầu óc: “Nếu đây là ghen, anh có thể hiểu rằng vợ cũng thích anh, hoặc là yêu anh đúng không? Hử…..”

Giọng anh hơi trầm, nhưng mang theo vài phần do dự và mong đợi. Yêu? Cô yêu Hồ Quân sao? Giây phút này Tây Tử chợt phát hiện dường như mình đã thích anh, thậm chí yêu anh, từng chút từng chút khám phá, hợp lại thành thích, yêu thích này dần tích tụ, có lẽ là yêu.

Cô sẽ vì anh mà ghen, vì anh mà lo lắng, ở trước mặt anh cô sẽ hoàn toàn mở rộng mình, từ trái tim đến cơ thể. Những lúc vui vẻ nhất, buồn bã nhất hay nguy hiểm nhất, người đầu tiên cô nghĩ đến chính là anh, không phải cô cố ý nghĩ đến mà trong vô thức sẽ nghĩ đến.

Trong nháy mắt, Tây Tử tựa như hiểu ra hoàn toàn, vươn tay nâng mặt anh lên, nhìn anh, cô thế mà lại yêu anh, nhanh như vậy, nhanh đến mức chính cô cũng không dám tin…

Ánh mắt Tây Tử sương mù chuyển dần sang màu trong sáng, đôi mắt sáng trong đen trắng rõ ràng, trong mắt phản chiếu hình ảnh của Hồ Quân, rõ rệt. Hồ Quân cảm thấy giờ khắc này hai người gần nhau hơn so với bất kỳ lúc nào, dường như chính mình đã ổn định ở trong lòng cô…

Một lúc thật lâu sau Tây Tử mới nghiêm túc gật đầu: “Ừ, em nghĩ em yêu anh rồi, làm sao bây giờ?”

“Cái gì mà làm sao bây giờ?” Hồ Quân sửng sốt hồi lâu mới phản ứng lại với câu nói của Tây Tử, cung phản xạ thật sự không ngắn nhưng sau phản ứng, còn có một cơn sóng lớn gọi là sóng hạnh phúc ập đến rồi lan rộng ra.

Chạy khắp từ đại não đến toàn bộ tay chân, cứ như cao thủ võ lâm bất thình lình đả thông hai mạch Nhâm Đốc, cả người dễ chịu. Sao lại thoải mái đến vậy, thứ cảm giác tê tê dâng từ xương cột sống lên khiến lần đầu tiên Hồ Quân không làm cũng cảm nhận được sự sung sướng không gì sánh bằng.

“Vợ, nói lại lần nữa?” Sau khi nói xong Tây Tử chợt hối hận, cô hiểu rành mạch tính cách Hồ Quân. Bình thường khi hai người làm Hồ Quân rất thích nhất nói nhảm, hơn nữa anh còn thích hỏi cô một vài câu hỏi lung tung như một loại tình thú, cũng là thú vui của anh.

Mỗi lần hỏi đều khiến cô mặt đỏ tai hồng trả lời ngượng ngùng, cô không trả lời, tên nhóc Hồ Quân này sẽ biến đổi đủ cách ép buộc. Khi anh đang trong giai đoạn kích tình mãnh liệt nhất đã từng hỏi cô vấn đề này rất nhiều lần, lúc ấy cô không trả lời. Tây Tử sẽ không nói dối, mặc dù đó là thời điểm nào, vẫn cắn chặt răng giữ vững như trước, bởi vì chuyện này mà cô cũng chịu trừng phạt không ít.

Lúc này cô đã nói ra, có thể nghĩ sau này Hồ Quân chắc chắn sẽ hỏi không ngừng, quả nhiên, vừa kịp phản ứng anh đã bắt đầu .

Vẻ hối hận trên mặt Tây Tử khiến Hồ Quân thay đổi sắc mặt, hai mắt nhìn cô chằm chằm kèm theo cảnh cáo và uy hiếp: “Nói rồi không được thu hồi lại, càng không cho phép đổi ý, nếu dám đổi ý, xem anh phạt em thế nào…..” Sau khi bá đạo uy hiếp, ngay sau đó cúi miệng xuống, bắt lấy môi cô như muốn chặn lấy miệng, có chút ngây thơ nhưng cũng rất đáng yêu.

Tây Tử chợt phát hiện, lúc này Hồ Quân rất đáng yêu, mở miệng nhỏ nhắn cắn ngược lại anh, đầu lưỡi chủ động vói vào miệng anh, buông theo đầu lưỡi dây dưa chặt chẽ của anh, hòa lẫn vào nhau…..

Đây thật sự là lần đầu vợ anh chủ đông hôn anh như thế, trước kia đều do anh chủ động, lúc này vợ anh chủ động, mùi vị không cần nói mà quả nhiên rất ngon. Đáng tiếc thời gian quá ngắn, chỉ trong chốc lát miệng nhỏ của vợ đã rời khỏi, tâm nguyện của Hồ Quân vẫn chưa dứt đâu? Làm sao mà buông tha cho cô chứ.

Trực tiếp khống chế gáy cô, đè xuống. Tây Tử còn chưa kịp hít thở đều đặn lại bị Hồ Quân bắt làm tù binh, đẩy mạnh trong miệng cô, khuấy động… Khi Hồ Quân cảm thấy hài lòng mà buông Tây Tử ra, Tây Tử suýt nữa thì hết hơi, nằm trên sô pha thở hổn hển như chú cá mắc cạn, cố thở, lại phát hiện đôi mắt của Hồ Quân ngày càng xanh, nước miếng sắp chảy cả ra.

Nút áo của Tây Tử sau khi trải qua màn lăn lộn của hai người đã bị cởi hơn phân nửa, lại còn nửa che nửa đậy ở trên người cô, che đi hai núm tròn trước ngực, vì động tình mà đứng thẳng, nhô lên qua lớp vải áo mỏng manh, run rẩy, tựa như quả anh đào chín muồi đầu canh, chờ được hái.

Đầu ngửa ra, thở hổn hển, bộ ngực cũng nằm xuống, môi đỏ mọng hơi mở, môi vừa hồng vừa sưng, vừa ướt vừa trơn, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng, ánh mắt phủ sương….Dáng vẻ này của cô nhóc, quả thực có thể câu chết bất kỳ thằng đàn ông nào.

Hồ Quân sao còn chịu được, hai ba cái đã lột sạch quần Tây Tử, tiến lên từng bước, bế cô vợ còn đang thở gấp lên. Tây Tử hoảng sợ, dùng hai chân quấn chặt eo anh theo bản năng, tâm điểm cứ thế dán chặt vào nhau….Thứ cứng rắn nóng bỏng cương thẳng ở nơi mềm mại ướt át của cô…..

Hồ Quân ôm cô vào phòng ngủ chính, chưa đợi nằm vào giường đã trực tiếp đặt lên cửa, lớp vải cuối cùng cũng bị ném sang một bên. Tây Tử thét lớn, bị Hồ Quân kéo vào tiết tấu điên cuồng ….Mưa to sóng lớn mang theo tình triều mạnh mẽ, đánh úp vào não, hoàn toàn khiến Tây Tử nhanh chóng chìm nổi trong tình cảm mãnh liệt này…..

Tags:
X