Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Bảy ngày ân ái – Chương 28

12/12/2016 11:22:22 | Phương Vũ | 125 lượt xem

(iBlog.vn) – Úc Noãn Tâm thấy Hoắc lão phu nhân bộ dạng nóng như lửa đốt, cảm thấy vô cùng áy náy, kéo nhẹ tay Hoắc lão phu nhân khuyên nhủ: “Sớm muộn gì cháu cũng phải rời khỏi Hoắc gia, nơi này không thuộc về cháu, mà cháu cũng không thuộc về nơi này. Đánh đàn cho bà nghe mấy ngày nay là việc Hoắc tiên sinh giao cho cháu, hôm nay đã là ngày cuối cùng rồi.”

Hoắc lão phu nhân nghe xong không hiểu ra sao, ánh mắt nhìn nàng cũng tràn đầy nghi hoặc.

“Bé Noãn, sao bà nghe mà không hiểu cháu đang nói cái gì vậy, cháu đã tới Hoắc gia, thì nên ở tại Hoắc gia, sao lại còn có lý do ra đi cơ chứ?”

Úc Noãn Tâm nhẹ nhàng cười: “Bà, cháu cũng không phải người của Hoắc gia, làm sao có thể ở lại đây lâu dài được.”

“Ai nha, bé Noãn à, bà thực sự là không hiểu cháu đang suy nghĩ cái gì đây. Hoắc Thiên Kình đem cháu tới Hoắc gia, ý tứ của nó đã rất rõ ràng rồi.” Hoắc lão phu nhân không rõ tình hình, nói.

Lời bà lão nói làm Úc Noãn Tâm không hiểu ra sao nữa.

“Ý tứ của Hoắc tiên sinh rất rõ ràng? Ý của Hoắc tiên sinh chính là muốn cháu đánh đàn dương cầm cho bà.”Còn có thể có ý khác sao, hơn nữa, ngoại trừ chuyện ấy, nàng còn phải hầu hạ hắn…

Hoắc lão phu nhân nghe vậy xong, lắc đầu cười: “Cháu thật đúng là một đứa ngốc. Ta nhìn ra được, đứa cháu trai Thiên Kình của ta thật sự rất để tâm đến cháu, cháu là người con gái đầu tiên mà nó lớn như vậy rồi mới mang về nhà. Nó à, thích cháu!”

“Hả?”

Úc Noãn Tâm quả thực bị lời nói của bà lão làm cho càng hoảng sợ hơn, không biết làm sao đành cười nói:”Bà, sự tình không phải như vậy. Cháu, cháu cùng Hoắc tiên sinh thực ra quen biết không bao lâu, chỉ là cháu biết đánh đàn nên anh ấy mới đưa cháu về Hoắc gia, thực sự không phải như bà tưởng tượng đâu.”

“Bé con à.”

Hoắc lão phu nhân cười cười cắt lời nàng: “Cháu không cần phải lo lắng, ta không phải là mẹ của Hoắc Thiên Kình, không có cứng nhắc như vậy. Ta biết, trong lòng mẹ của Thiên Kình chỉ biết tiếp nhận người có gia thế như Phương Nhan, nhưng ta lại không thích Phương Nhan, không thích chút nào. Giống như một đóa hoa trong nhà kính vậy, không có chút thú vị nào cả. Nhưng thật ra ta rất thích cháu. Bé Noãn à, nếu như Thiên Kình muốn lấy cháu vào cửa, bà nội sẽ tán thành cả hai tay hai chân!”

“Bà!” Vẻ mặt Úc Noãn Tâm thực sự là dở khóc dở cười, bị lời nói của bà dọa: “Sao bà lại nghĩ xa như vậy chứ? Hoắc tiên sinh sẽ không thích cháu, việc này và việc cháu vào Hoắc gia cơ bản là hai chuyện khác nhau.”

“À, ta đã biết. Cháu hẳn là nghĩ mình xuất thân diễn viên không xứng với Hoắc Thiên Kình phải không. Bé Noãn à, cháu còn trẻ, làm sao mà lại có tư tưởng không tiên tiến theo kịp bà lão như ta vậy. Hai người yêu nhau là quan trọng nhất, những việc khác đều là thứ yếu. Hơn nữa, cháu cũng phải tin tưởng Hoắc Thiên Kình, chỉ cần nó…”

“Bà.” Úc Noãn Tâm thực sự không nhịn được xen vào lời nói của bà lão, nhìn bà nhẹ giọng giải thích: “Bà quả thực hiểu lầm rồi, quan hệ của cháu cùng Hoắc tiên sinh không phải như bà tưởng tượng. Hoắc tiên sinh tuyệt đối sẽ không thích cháu, mà cháu cũng sẽ không gả vào Hoắc gia, bởi vì…”

Nàng ngừng một chút, cắn môi, đáy mắt gợn lên tia bi thương, tan biến trong chớp mắt.

“Bởi vì sao?” Hoắc lão phu nhân nghe thật chăm chú, thấy đuôi lông mày của nàng có chút buồn bã, không khỏi hỏi lo lắng.

Úc Noãn Tâm giấu đi nỗi đau khổ trong lòng, nhẹ nhàng nói một câu: “Bởi vì, cháu đã có người đàn ông yêu thương…”

Tuy biết hai người không bao giờ có thể ở cùng một chỗ nữa rồi.

“A.” Hoắc lão phu nhân nghe vậy xong, thân thể run lên. “Cháu có người đàn ông yêu thương rồi?”

“Dạ.”
“Không phải Thiên Kình?”

“Không phải…”

“Ai da…” Hoắc lão phu nhân thở dài thật sâu, đành nói: “Thực là đáng tiếc…”

“Bà.”

“Thực ra, dù thế nào bà cũng thấy cháu cùng Thiên Kình rất xứng đôi, bà lão này sống cả một đời, ăn muối còn nhiều hơn các cháu ăn cơm, chuyện như thế này ta vừa nhìn thấy là có thể nhận ra được.”

Hoắc lão phu nhân nhẹ nhàng khoát tay chặn lại, lôi kéo bàn tay nhỏ bé của Úc Noãn Tâm nói: “Đêm đó lúc cháu đánh đàn và hát cho bà nghe, từ trong ánh mắt Thiên Kình, bà hoàn toàn có thể nhìn ra được tình cảm yêu thích của nó đối với cháu. Có thể khiến nó lẳng lặng nhìn một người con gái như thế, cháu quả thật là người đầu tiên. Bà nghĩ cháu cùng Thiên Kình hai người thực sự rất có duyên.”

Úc Noãn Tâm khẽ cười, đôi mắt đẹp dao động như một dòng suối đang chảy. “Bà, thế gian này mọi chuyện đều là như vậy, đôi khi hai người có duyên chưa chắc có thể đi tới cuối cùng, mà đi tới cuối cùng thường thường lại là hai người không có duyên với nhau…”

Không cần nói nữa, nàng cũng không muốn cùng bà giải thích nhiều, bởi vì chuyện này thường là càng nói càng không ra đâu vào đâu.

Hoắc lão phu nhân khó hiểu nhìn cô gái trước mắt, thở dài nói: “Ta không rõ Thiên Kình nghĩ thế nào, nhưng mà bé con, nếu như bà nhớ cháu, nhất định cháu phải trở về thăm bà bất cứ lúc nào, đã biết chưa?”

Úc Noãn Tâm nao nao, lập tức nhẹ nhàng gật đầu một cái.

Nàng còn có thể trở về sao? Nơi này căn bản không phải là nơi nàng có thể tới.

“Bà, cháu đẩy bà đi dạo chỗ khác nha.”

“Được.”

Úc Noãn Tâm đẩy bà đi về phía trước, lại bị bóng dáng cao lớn đứng ở lối vào hoa viên kia làm cho hoảng sợ.

“Hoắc, Hoắc tiên sinh?” Nàng quả thực kinh sợ.

Xem chừng hắn đã đứng ở chỗ này rất lâu rồi, nhưng mà sao hôm nay hắn lại trở về sớm như vậy?

“Thiên Kình, cháu trở về đúng lúc, nhanh khuyên nhủ bé Noãn đi, nó nói nó phải đi khỏi.”

“Bà nội, cháu chỉ trở về lấy một phần tài liệu, buổi tối cháu trở lại cùng bà!” Hoắc Thiên Kình nhìn Hoắc lão phu nhân cười cười, sau đó đảo mắt, cặp mắt sớm đã hoàn toàn lạnh lẽo …

“Ai, Thiên Kình, Thiên Kình, thằng nhỏ này, sao biểu hiện lại là lạ? Ngay cả bà lão này cũng không để ở trong lòng?”

Ánh nắng chiếu vào bóng dáng cao lớn đang rời đi của hắn, cảm giác vô cùng lạnh lùng…

Úc Noãn Tâm sững sờ đứng tại chỗ, bất động hồi lâu, trong lòng có một trận rét run…
Đêm đã khuya, dường như ngay cả các vì sao cũng đều phải ngủ, Úc Noãn Tâm ngồi trên sô pha thấp thỏm bất an. Nàng nhìn giờ một chút, ép buộc bản thân tiếp tục chờ đợi.

Nửa giờ trước Hoắc Thiên Kình đã về rồi, nhưng không tiến vào phòng ngủ, đi thẳng đến thư phòng, ở thẳng một mạch đến bây giờ, không có chút ý định đi ra.

Kỳ thực lúc nhìn thấy hắn trong xe trở về, Úc Noãn Tâm cũng rất muốn đi theo hắn nói chuyện, thế nhưng…

Lại đợi thêm 15 phút nữa, nàng rốt cục nhịn không được, đứng dậy, đi ra khỏi phòng ngủ…

Hành lang yên tĩnh tràn ngập hương cà phê thơm nồng, nhẹ nhàng lượn lờ theo hô hấp quanh quẩn trong không khí.

“Cốc cốc cốc…”

Gần như là dùng đến tất cả sự can đảm, Úc Noãn Tâm mới gõ vào cánh cửa chạm trổ hoa văn đang đóng chặt của thư phòng, trong lòng theo từng tiếng gõ cửa mà kinh hoàng không thôi.

“Vào đi!”

Tiếng nói đàn ông trầm thấp hờ hững vang lên, nặng như tảng đá sớm rơi thẳng xuống đầu nàng.

Úc Noãn Tâm hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, âm thầm cầu nguyện một chút.

Chết thì chết, không sá gì nữa!

Cửa thư phòng bị nàng nhẹ nhàng đẩy ra, không gian rộng lớn như vậy khiến nàng không khỏi sinh ra một chút cảm giác lạnh lẽo. Vách ngăn hơi nghiêng trên tường của thư phòng lộ vẻ thủ công mỹ nghệ xa hoa, càng thêm vẻ cổ điển. Tuy Úc Noãn Tâm không hiểu những thứ này, nhưng có thể nhìn ra được những thứ này nhất định đều rất cổ.

 

toi-se-khien-co-song-khong-bang-chet

 

Ở chỗ gần cửa sổ sát đất là chiếc ghế sô pha rất lớn, thiết kế da thật xa hoa của Italia, tất cả thể hiện phong cách thư thái thoải mái.

Phía sau vách ngăn chạm khắc là chiếc bàn gỗ trầm thượng hạng, Hoắc Thiên Kình đang xem tài liệu, dường như nhận thấy nàng mãi không tiến lên, ngẩng đầu dò xét

Cặp sắc bén khóa tại khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, ánh mắt trầm xuống…

Úc Noãn Tâm liền bước lên phía trước, cầm tách cà phê trong tay nhẹ nhàng đưa lên. “Hoắc tiên sinh…

Hoắc Thiên Kình không nhanh không chậm cầm tách cà phê, khẽ uống một ngụm, bỏ xuống, không nói gì, tiếp tục xem tài liệu.

Trong không khí, cực kì yên lặng …

Đứng ở trước bàn gỗ trầm, bàn tay nhỏ bé của Úc Noãn Tâm nhanh chóng buông ra, nàng cảm thấy ngón tay mình đều có chút lạnh.

“Hoắc tiên sinh…”

Hoắc Thiên Kình ngẩng đầu nhìn nàng, “Chuyện gì?”

“Chuyện kia…”

Úc Noãn Tâm khó khăn nói: “Hoắc tiên sinh, qua đêm nay sẽ là thời gian kết thúc giao dịch của chúng ta, ngày mai tôi muốn…”

“Muốn rời khỏi Hoắc gia.”

Tiếng nói của Hoắc Thiên Kình lãnh đạm thay nàng nói tiếp hết câu đó, buông tài liệu xuống, nhẹ nhàng tựa lưng vào ghế ngồi, hờ hững nhìn người con gái trước mắt.

Úc Noãn Tâm khẽ gật đầu một cái, cúi thấp đầu.

Im lặng, lại là một bầu không khí im lặng bức người.

Nàng chờ hắn mở miệng, hắn cũng không nói, chỉ là lẳng lặng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn cúi xuống của nàng.

Trong sự bình tĩnh tuyệt đối này, nổi lên mối nguy cơ đáng sợ, giống như một con thú đang ẩn nấp, bất kỳ lúc nào sẽ lao tới, đem nàng cắn nuốt vào bụng, không chừa lại một mảnh!

Úc Noãn Tâm không ngẩng đầu lên, thế nhưng, giác quan thứ sáu của phụ nữ nói cho nàng biết hắn đang nhìn chằm chằm vào nàng. Trong tia nhìn thờ ơ lạnh lùng kia mang theo một cảm giác âm trầm tà ác mà nhìn chằm chằm nàng, hai luồng ánh mắt rừng rực, tràn ngập hứng thú muốn chiếm lấy người khác, khiến người ta không thể lơ là!

Trong lòng có chút kinh hoàng, trái tim lại bắt đầu thấp thỏm, rốt cục hắn có ý gì…

Úc Noãn Tâm không khỏi trộm nhìn hắn, nhưng đôi mắt đen của hắn ở đối diện cười mà như không cười, ánh mắt lóe lên, trong suốt đến dọa người, thậm chí mang theo một tia âm mưu cùng trêu tức, như là đã xem thấu ý nghĩ của nàng…

Hơi thở đột nhiên trở nên gấp gáp, đồng tử chớp chớp hốt hoảng, né tránh đối diện với hắn, sau đó, hơi hoảng loạn nói:

“Hoắc tiên sinh, giao dịch của tôi và anh chỉ có một tuần, đây là việc lúc đầu đâu có…”

Hắn, sẽ không phải là muốn đổi ý đi?

Nghìn vạn lần đừng…

“Lúc đầu đâu có nói như vậy?” Quả nhiên, người đàn ông nghe vậy xong, khóe môi đột nhiên nổi lên chút cười cười, nụ cười có chút khó nắm bắt.

“Ban đầu chúng ta nói như vậy sao?”

Hả?

Úc Noãn Tâm sửng sốt, gương mặt như hoa dần dần trở nên tái nhợt…

“Hoắc tiên sinh, lời này của anh có ý tứ gì?”

Hoắc Thiên Kình khom người đứng lên, đi tới cạnh quầy rượu, cầm ly chậm rãi rót một ly rượu, ngồi xuống sô pha, dù bận rộn vẫn ung dung đánh giá nàng, tràn ngập ác ý thưởng thức sự sợ hãi của nàng.

“Là tôi không nói rõ ràng, hay là em đã hiểu sai rồi? Nếu tôi nhớ không lầm, ban đầu tôi nói bảy ngày này chỉ mới là bắt đầu mà thôi, nếu như tôi nghĩ thích hợp, em sẽ ở lại bên người tôi, mà em, tất nhiên cũng có thể đạt được tất cả những gì em muốn!”

Thân thể Úc Noãn Tâm run lên…

“Em thực sự có khả năng khiến cho tôi thấy hứng thú!”

Ý cười trên khóe môi Hoắc Thiên Kình càng thêm sâu, sau khi đem ly rượu uống một hơi cạn sạch, hai tay vắt trước ngực, con ngươi thâm thúy lộ vẻ ôn nhu nhưng không kém phần tà ác, tiếng nói khàn khàn gợi cảm tà mị khiến người khác không khỏi run rẩy: “Cho nên, em có thể ở lại bên cạnh tôi!

“Tôi không muốn!” Úc Noãn Tâm không khỏi lui về phía sau một chút, câu trả lời bật ra cực nhanh tựa như không có đi qua đại não suy nghĩ.

Cặp mắt hắn đột nhiên tối sầm xuống, nụ cười bên môi dần dần biến thành từng trận lãnh ý. “Người đàn bà ngu ngốc, câu trả lời này của em sẽ đưa tới cho em mầm tai họa đấy!”

“Hoắc tiên sinh!”

Úc Noãn Tâm hít sâu một hơi, chống lại cặp mắt đoán không ra của hắn, nhẹ giọng nói: “Tôi biết với năng lực của Hoắc tiên sinh muốn hủy diệt tôi là chuyện dễ dàng, nhưng tôi biết ngài không phải người như thế!”

“Ồ?”

Hoắc Thiên Kình buồn cười nhíu mày, dường như là nghe được truyện đáng cười nhất, hỏi: “Thế nào? Lẽ nào em biết tôi là loại người gì sao?”

Không khó nhìn thấy vẻ cười cợt hiện lên trong mắt hắn, Úc Noãn Tâm tăng thêm can đảm nói: “Tuy rằng rất nhiều người đều sợ anh, nhưng tôi biết Hoắc tiên sinh tuyệt đối không phải là người đàn ông đại gian đại ác, trái lại, anh lại rất thiện lương, nhất là đối với người anh quan tâm!”

Hoắc Thiên Kình nhếch miệng một cái. “Em thấy vậy sao?”

Lại có người đánh giá hắn như vậy, thật là hứng thú.

“Đúng vậy!” Úc Noãn Tâm đứng thẳng người lên, nhẹ giọng nói: “Một người đàn ông hiếu kính với bà mình, người đó sao có thể là người xấu?”

Hoắc Thiên Kình hơi giần giật, lập tức liền cười khẩy một tiếng. “Em nói nhiều như vậy, đơn giản là muốn kết thúc đoạn quan hệ này!”

“Hoắc tiên sinh, tôi…”

Lời nàng chưa nói xong, Hoắc Thiên Kình đã khoát tay cắt đứt.

“Hoắc Thiên Kình tôi chưa bao giờ thích ép buộc người khác, nhất là đàn bà!” Nói xong, hắn chỉ vào vị trí bên người. “Em ngồi xuống!”

Úc Noãn Tâm không rõ ý muốn của hắn, nghe lời ngồi xuống chỗ ngồi phía trước.

Hoắc Thiên Kình lấy từ trong ngăn léo ra tờ chi phiếu, nhanh chóng ký xong, xé ra hai tấm, tất cả đều đặt ở trước mắt Úc Noãn Tâm.

“Hoắc tiên sinh, anh…”

Hắn có ý gì?

“Em nhìn một chút trước đã!” Người đàn ông không lập tức trả lời nàng ngay, mà ra lệnh một câu.

Úc Noãn Tâm nghi ngờ cầm lấy chi phiếu, mức tiền trong hai tấm không giống nhau, nhưng số tiền trong mỗi tấm đều là con số chấn động lòng người.

“Cái này”

“Đây là hai tấm chi phiếu khác nhau, tôi để cho em tự lựa chọn. Trong đó một tấm là thù lao em nhận được cho một tuần theo tôi lên giường, một tấm khác là thù lao để em ở lại bên người tôi, hàng tháng tôi sẽ trả thù lao cho em!” Ánh mắt Hoắc Thiên Kình hơi khinh miệt đảo qua thân thể nhỏ nhắn cứng ngắc của nàng, đôi môi mỏng nhếch lên tỏ vẻ khinh thường.

Úc Noãn Tâm cau mày, lập tức đem chi phiếu để xuống bên cạnh hắn.

“Cả hai tấm chi phiếu này tôi đều không lấy!”

“Chê ít?”

“Không!”

Úc Noãn Tâm nhẹ nhàng lắc đầu. “Hoắc tiên sinh đã giải quyết cho tôi một vấn đề khó khăn, một tuần này là tôi đáp ứng yêu cầu của Hoắc tiên sinh. Cho nên, khoản tiền này tôi không muốn nhận.”

Hắn đem nàng trở thành cái gì? Là gái gọi cấp cao sao?

Hiển nhiên là Hoắc Thiên Kình không ngờ tới nàng sẽ cự tuyệt, giọng nói cứng nhắc vang lên. “Đây là tiền em nên nhận được!”

Người đàn bà chết tiệt.
Úc Noãn Tâm đứng dậy, quay sang Hoắc Thiên Kình, nhẹ nhàng hạ thấp người nói: “Tôi rất cảm tạ tất cả những gì Hoắc tiên sinh đã làm cho tôi. Những lời nên nói tôi đều đã nói, sáng mai tôi sẽ rời khỏi Hoắc gia! Nếu Hoắc tiên sinh không có chuyện gì nữa thì tôi đi nghỉ ngơi trước.”

Nàng xoay người muốn đi khỏi.

“Không có tôi, em cho rằng mình có thể tiến bao xa trong làng giải trí?” Hắn đè thấp giọng, tiếng nói ma mị càng thêm tràn ngập mê hoặc, vang lên phía sau lưng nàng.

Úc Noãn Tâm run lên.

Sau một khắc, thân thể của nàng liền bị bàn tay to lớn của người đàn ông kéo lấy, chỉ dùng chút lực, nàng liền ngã vào trong vòm ngực quen thuộc…

“Nếu như ở lại bên tôi, em không chỉ có thể trở thành diễn viên nổi tiếng, cũng sẽ trở thành ca sĩ chói sáng trên thế giới. Chỉ cần em muốn, tất cả tôi đều có thể cho em. Em có thể nghĩ lại xem, em thích hát và khiêu vũ như vậy…”

Hắn đem nàng ôm vào trong lòng mình, hai cánh tay như hai gọng kìm siết chặt lấy nàng. Đôi môi mỏng tà ác đặt ở bên tai mẫn cảm của nàng, hơi thở nóng rực mà nguy hiểm, đều phả vào trong màng nhĩ của nàng, trong chiếc cổ tuyết trắng hấp dẫn của nàng, mang theo danh lợi mà phụ nữ đều khát vọng…

Tất cả…cũng sẽ lại giống như một giao dịch hết sức bình thường!

“Tôi…”

Lòng Úc Noãn Tâm mơ hồ dao động, những việc này thật là điều kiện vô cùng hấp dẫn. Nhưng mà nếu nàng gật đầu, thì ý nghĩa chính là đem bản thân mình trở thành một người chăm sóc chuyện giường chiếu cho đàn ông…

Bàn tay nắm chặt, nàng cắn môi, dũng cảm nhìn về phía ánh mắt rừng rực cắn nuốt người khác của hắn, nhẹ giọng nói: “Xin lỗi… Hoắc tiên sinh, tôi nghĩ… có một số việc nên dựa vào nỗ lực của bản thân.”

Nàng còn muốn phản bác lại điều gì nữa, nhưng cằm liền bị hắn nâng lên, ánh mắt hắn trở nên cực kỳ bất mãn, đột nhiên đổ xuống, đem những lời đã tới bên môi bị đều bị quay xuống cổ họng, giống như xương cá bị mắc nghẹn trong cổ họng, không cách nào phun ra được.

“Em thật đúng là ngây thơ!” Hoắc Thiên Kình lạnh lùng cười. “Em cho rằng chỉ bằng một bộ “Vệ Tử Phu” là có thể tiến thật xa sao?”

Nỗi lòng hoàn toàn bị hắn vạch trần, gương mặt trắng nõn của Úc Noãn Tâm ửng hồng lên…

“Tôi không…” Nàng không biết làm sao mà giải thích rõ ràng được cho chính mình.

“Chính là…” Hoắc Thiên Kình cắt đứt lời của nàng, dáng tươi cười trên mặt rốt cục lại càng sâu hơn, như cây cỏ đón gió xuân ấm áp, nhưng lại không che đậy được tia âm ngoan trong mắt chợt lóe lên rồi biến mất.

“Em là vì hắn?”

Hắn trời sinh là kẻ mạnh mẽ, có trực giác tàn nhẫn của dã thú kiếm ăn, đối với con mồi đã nhìn trúng, tuyệt đối sẽ không buông tay, nếu cần thiết, kể cả đối thủ cạnh tranh cũng sẽ bị hắn cũng sẽ hủy diệt nuốt chửng vào bụng! Thực ra, hắn hoàn toàn có thể để nàng đi, chỉ là ngày hôm nay trong hoa viên nghe được chuyện nàng nói với bà nội, trong lòng vô cùng khó chịu, thậm chí buồn bực không chịu nổi.

Người đàn ông trong lòng nàng kia rốt cục có cái gì tốt? Đến nỗi khiến nàng không quan tâm tới tiền đồ cũng phải rời khỏi bên người hắn?

Loại cảm giác không thể giải thích này chi phối hắn suốt cả buổi chiều lại thêm cả một buổi tối. Trước nàng, chưa từng có một người đàn bà nào có thể làm hắn tức giận đến thế!

Úc Noãn Tâm đã đoán ra hắn nghe được cuộc nói chuyện trong hoa viên, khẽ thở dài một tiếng, gật đầu. “Xin Hoắc tiên sinh giúp đỡ!”

Để hắn nghĩ như vậy cũng tốt, mặc kệ đi…

Hoắc Thiên Kình không khỏi nheo nửa con mắt, dáng vẻ cuồng vọng ngạo mạn như một con báo đen tao nhã mà nguy hiểm. Ngũ quan tuấn mỹ thêm vào vài phần dã tính khiến người khác phải nín thở.

“Tôi cảm thấy rất hứng thú, đến tột cùng hắn là người đàn ông thế nào, lại khiến cho em dù là nằm dưới thân tôi cũng nhớ mãi không quên hắn?”

Ngực Úc Noãn Tâm đột nhiên đau xót, nói rất thản nhiên: “Anh ấy là người đàn ông thế nào không quan trọng, quan trọng là… tôi yêu anh ấy!”

“Lá gan của em thật lớn!”

Hoắc Thiên Kình lạnh lùng mở miệng, thậm chí không hề lên giọng, trong giọng nói thản thiên, lại chảy một hơi thở âm u lạnh lẽo trí mạng, hơi thở này phảng phất đi vào lỗ tai của nàng, chảy vào từng lỗ chân lông trên cơ thể nàng, sau đó, đem cả người nàng đông cứng lại hoàn toàn …

Thân thể Úc Noãn Tâm vô thức khẽ run rẩy một chút.

Bàn tay to trói chặt vòng eo của nàng đột nhiên buông lỏng, hai tấm chi phiếu kếch xù kia rơi lên thân thể của nàng.

“Cầm nó, đi thôi!”

Hoắc Thiên Kình chưa bao giờ thiếu đàn bà, cũng sẽ không đến nông nỗi chỉ vì một người đàn bà mà cùng người đàn ông khác chém giết!

Nhưng cho dù nghĩ như vậy, trong lòng lúc nào cũng có chút cảm giác khó hiểu, làm hắn vô cùng khó chịu.

Úc Noãn Tâm sửng sốt, lập tức thở dài một hơi

“Cảm ơn anh, Hoắc tiên sinh.”

Nàng đứng dậy, lại một lần nữa đem chi phiếu để xuống bên cạnh hắn. “Khoản tiền này tôi không thể lấy, bằng không tôi sẽ coi thường ngay chính bản thân mình… Nói chung, tất cả đều cảm ơn anh!”

Nói xong, nàng lại lần nữa để hắn lại một mình, đi tới trước cửa thư phòng, bàn tay nhỏ bé vừa chạm đến tay nắm cửa, giọng nói phía sau lại vang lên.

“Noãn Tâm!”

Hai chữ, giọng nói trầm thấp lộ ra cảm xúc không đổi.

Hả?

Úc Noãn Tâm ngẩn ra, xoay người nhìn người đàn ông trên sô pha, ánh mắt tràn ngập nghi hoặc.

“Hoắc tiên sinh, anh vừa gọi tôi?”

Không có nghe nhầm đi? Hắn vừa gọi mình một câu là Noãn Tâm? Hắn không phải luôn luôn gọi mình là Úc tiểu thư sao?

Thật là kỳ lạ!

Hoắc Thiên Kình lại khẽ động đôi môi mỏng lần nữa. “Sao vậy, Noãn Tâm không phải là tên của em sao?”

“A, đúng vậy…” Lúc này Úc Noãn Tâm mới phản ứng lại, cười cười. “Chẳng qua là anh chưa từng gọi tôi như thế…”

Cặp mắt hung ác nham hiểm của Hoắc Thiên Kình lóe ra ánh mắt uy hiếp người khác.

“Cầm lấy danh thiếp của tôi, sau đó nếu có chuyện gì thì cũng có thể tìm tôi bất cứ lúc nào!” Hắn khôn ngoan lưu lại một câu, nụ cười thâm thúy lộ vẻ sắc sảo.

Thế nhưng, Úc Noãn Tâm căn bản lại không nhìn ra, nghe vậy xong, ngược lại trong lòng cảm thấy ấm áp, nhẹ nhàng cười nói: “Cảm ơn anh, Hoắc tiên sinh…”

Không ngờ hắn không những không ép buộc mình, còn lo lắng cho mình như vậy.

Tiếng cười trầm thấp của người đàn ông vang lên.

“Không biết em đã từng nghe một câu nói này chưa “Tạm thời buông ra chỉ là để sẽ giữ chặt lại!” Nói xong, hắn đứng lên, ánh sáng phía sau khuôn mặt anh tuấn càng thêm lộ thêm ba phần âm trầm, khiến người ta không không rét mà run.

“Tôi không thích ép buộc phụ nữ, thả em, chỉ là bởi vì tôi đã nói với em, tôi muốn em chủ động tiếp cận tôi, cầu tôi giữ lấy em!”

Tiếng nói u ám làm cho trong lòng Úc Noãn Tâm đột nhiên lạnh lẽo, nhìn người đàn ông đang đến gần nàng, ngày càng có thể cảm thấy rõ ràng một áp lực trên đỉnh đầu, đột nhiên kéo nàng lại.

Đem thân thể xinh đẹp của nàng bao vây trong phạm vi hơi thở của mình, đường nét trên mặt Hoắc Thiên Kình bỗng mềm đi, bên môi lộ vẻ tươi cười tà ác, cặp mắt thâm sâu tà mị, ánh mắt nhìn về phía nàng:

“Em là người đàn bà đầu tiên cự tuyệt tất cả yêu cầu mà tôi đưa ra, cho nên em nói xem, sao tôi có thể quên được em đây?”

Mang theo nụ cười nhạt ma quỷ, hắn cúi đầu xuống, thân thể cao lớn trực tiếp đè lên cơ thể nhỏ nhắn xinh xắn của nàng, hoàn toàn bao phủ nàng trong hơi thở của mình!

Hắn ngậm lấy cánh môi mềm mại của nàng, đôi môi đói khát như người lữ khách đang khát khô cổ liều mạng tìm được nguồn nước, hấp thu sự ngọt ngào của nàng, dường như muốn đem nàng hòa vào trong máu, tình cảm điên cuồng mà mãnh liệt, giống như lửa rừng được châm đốt, chảy trong tứ chi xương cốt của hắn.

Dường như còn mang theo một sự tàn nhẫn cướp đoạt nam tính …

Một dòng ớn lạnh đột nhiên dâng lên từ đầu ngón chân Úc Noãn Tâm, khuôn mặt trong nháy mắt cũng trở nên trắng bệch…

Cảm xúc mãnh liệt của người đàn ông này, giống như sóng lớn “dời núi lấp biển” cuốn đi tất cả, trong nháy mắt bao phủ lấy nàng…

Không biết từ lúc nào, ngón tay lạnh giá của hắn đã chui vào áo T-shirt mỏng manh của nàng, đẩy nội y vướng víu ra, vươn hai đầu ngón tay tà nịnh ra chơi đùa nụ hồng mơn mởn…

Một trận tê dại rất nhanh len lỏi qua toàn thân nàng, nụ hồng mơn mởn se chặt lại, mang theo một chút đau đớn, nụ hoa đặt trong lòng bàn tay hắn màu sắc lộng lẫy mê người, nhuộm đỏ cặp mắt thâm sâu của hắn…

Không chút nghĩ ngợi, hắn hé miệng, cắn lấy…

Không bao lâu, dấu hôn nóng rực trải rộng da thịt trắng ngần của nàng…

Úc Noãn Tâm vô lực chống đỡ, mặc hắn châm lửa nóng làm càn trên thân thể nàng.

Khuôn mặt nhỏ nhắn thanh lệ vì dục vọng mà đỏ bừng, bộ dạng yêu dã dụ hoặc không tả nên lời, hoàn toàn không giống sự tinh khiết thường ngày. Cặp mắt ươn ướt lim dim phủ kín một màn sương mù, cánh môi sưng đỏ, bối rối khẽ khó chịu, nhưng không giữ được tiếng thở dốc yêu kiều bên môi, quả nhiên là phong tình vạn chủng, làm mê hoặc tâm trí người ta…

Má đào xấu hổ đỏ như lửa, thở gấp uyển chuyển như kêu như hót.

Nàng biết, tuy rằng thân thể của nàng không ngừng muốn trốn đi, nhưng lòng lại không tự chủ được phập phồng lên xuống theo sát động tác của hắn …không cách nào cự tuyệt…

Đối mặt với nàng như vậy, ánh mắt hắn thay đổi, con ngươi sâu thẳm như đêm tối, đột nhiên hẹp lại, dường như muốn đem dáng vẻ kiều mị khiêu khích mê người của nàng, cất giấu thật sâu vào trong đáy mắt của mình.

Hắn sắp không khống chế được, sự ham muốn trong đáy lòng như như cỏ dại lan tràn, không chút nghĩ ngợi, bàn tay to thoát đi quần jean của nàng…

Đêm tối, đột nhiên đã đến, mang theo sự ám muội không hề che đậy, ánh trăng từ cửa sổ lớn bằng kính chiếu xuống, rọi sáng một đôi nam nữ thân thể dây dưa đứng ở sát tường.

Cánh tay tráng kiện của người đàn ông siết chặt vòng eo thon thả của người đàn bà, ra sức chạy nước rút ở trong cơ thể ấm áp của nàng.

Da thịt màu lúa mạch, ánh lên vẻ tráng kiện mà dã tính

Cặp chân của người phụ nữ trắng như tuyết, quấn quanh bên hông cường tráng của người đàn ông giống như dây leo.

Từng trận rồi lại từng trận tiếng thở mạnh hoang dã, càng ngày càng lớn hơn, bông hoa dục vọng dần dần nở rộ…

Tags:
X