Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Bảy ngày ân ái – Chương 9

04/12/2016 9:46:26 | Phương Vũ | 310 lượt xem

(iBlog.vn) – “Cái gì? Noãn Tâm, những điều em nói là sự thật ư?”

Trong căn hộ của Úc Noãn Tâm, Tiểu Vũ như đã uống thuốc kích thích, vẻ mặt dường như tỏa ánh sáng.

“Tiểu Vũ, chị đừng lớn tiếng như cậy có được không? Hiện giờ đã khuya rồi, chẳng lẽ chị muốn làm cho cả khu nhà nghe được à?” Úc Noãn Tâm vừa mở mở tủ quần áo vừa tự hỏi cần những quần áo gì.

“Trời ơi, Noãn Tâm, em đừng thu thập quần áo nữa, nói cho chị một chút thôi, chị đang hiếu kỳ đến chết đây.”Tiểu Vũ kéo Úc Noãn Tâm xuống ngồi trên chiếc sô pha.

Úc Noãn Tâm không có hưng phấn như Tiểu Vũ, nàng chỉ thản nhiên nói một câu: “Sự tình trải qua rất đơn giản, em đã thành công khiến cho Hoắc Thiên Kình quan tâm. Anh ta chịu giúp em giải quyết vấn đề hiện nay, còn em phải theo anh ta trong lúc bảy ngày nghỉ phép!”

“Oa, chậc, Noãn Tâm, đầu óc em thông suốt quả thật là thần tốc!”

Tiểu Vũ nghe vậy cao hứng mà khoa tay múa chân: “Hoắc tiên sinh đã chỉ định em đi cùng anh ta trong lúc nghỉ phép, đây chính là một sự kiện lớn lao cho tiền đồ của em, nó có thể làm tương lai của em trở nên sáng chói.”

“Tiểu Vũ!”

Úc Noãn Tâm không lạc quan như Tiểu Vũ, nàng ôm cái gối ôm vào lòng, nói: “Chị không nên vui vẻ quá sớm, bảy ngày trong mắt chị là một bắt đầu còn theo ý em thì lại là một loại kết thúc! Cho nên em cũng không nghĩ tới tiền đồ sau này của mình sẽ thế nào, vẫn là phải dựa vào chính mình!”

Tiểu Vũ sửng sốt: “Vì sao em lại nói vậy?”

Úc Noãn Tâm khẽ thở dài một hơi nói: “Thực ra sở dĩ lần này em tự đi tìm anh ta là bởi vì bị Cổ tiên sinh bức điên rồi. Hoắc tiên sinh chỉ cần giải quyết vấn đề trước mắt là em đã thoả mãn rồi. Chị cũng biết là người phụ nữ nào ở bên cạnh Hoắc tiên sinh cũng không vượt quá bảy ngày, nói không chừng là sẽ bị bái bai.”
Tiểu Vũ nghe vậy liền không đồng ý mà lắc nhẹ tay Noãn Tâm một chút: “Tại sao em lại không có chút tự tin nào vậy? Đúng là đối với phụ nữ, Hoắc tiên sinh luôn luôn kén chọn, nhưng mà vẫn còn có người ở bên hắn lâu năm, tựa như Ngu Ngọc. Theo ý chị, em còn hơn nhiều so với Ngu Ngọc, chẳng lẽ em lại sợ câu không được tên đại gia này ư?”

“Em tự nhận là em không có bản lĩnh giống Ngu Ngọc. Tiểu Vũ, chị không biết đâu, cái tên Hoắc Thiên Kình này rất khó đoán, giống như anh ta có thể nhìn thấu lòng người vậy! Ở bên cạnh anh ta, em thực sự lo lắng bất cứ lúc nào cũng sẽ bị anh ta nhìn thấu, như thế rất khó chịu. Em không biết Ngu Ngọc đã dùng thủ đoạn gì để có thể ở lại bên cạnh anh ta lâu năm như vậy… Ít nhất… em không có khả năng như vậy, em ghét cảm giác bị điều khiển!”

Úc Noãn Tâm nhíu mày lại nói: “Mỗi khi em nhớ đến cặp mắt thâm sâu kia thì đáy lòng lại thấy phát lạnh!”

“Ai, Noãn Tâm…”

Tiểu Vũ vỗ nhẹ một cái vào vai nàng nói: “Chị thật không hiểu tại sao em lại sợ anh ta đến như vậy, nhưng mà chị phải nhắc nhở em, có Hoắc Thiên Kình thì tiền đồ của em mới tỏa sáng được. Đôi khi phụ nữ không nên tỏ ra quá thanh cao, bằng không chỉ tự hại mình. Đã nhiều năm như vậy mà em còn không hiểu thấu điều này hay sao? Bởi vậy, bất luận thế nào, em cũng phải nắm chặt cơ hội này. Nếu bắt đầu rồi thì phải chủ động bày ra vẻ quyến rũ, phải mạnh dạn khiến anh ta bị em làm mất hồn mất vía mới được, hiểu không?”

Úc Noãn Tâm bị lời nói của Tiểu Vũ chọc cười, nói: “Tiểu Vũ, chị thế này thật giống như là các tú bà ở thanh lâu thời xưa vậy.”

“Noãn Tâm, em thật xấu, đã vậy còn quá đáng, miêu tả chị như thế, làm hại chính chị cũng thấy mình làm điều không phải là sao?” Tiểu Vũ vừa nói đùa vừa đánh nàng.

Ai ngờ người nói vô tâm mà người nghe lại hữu ý, Úc Noãn Tâm buồn bã thương tâm cười khổ nói: “Em… bây giờ đâu có khác gái cao cấp là mấy?”

Tiểu Vũ nghe vậy liền nhẹ nhàng ôm nàng: “Đừng nghĩ bậy Noãn Tâm, giới giải trí không phải cái dạng này sao? Ai ngờ hiện giờ có cơ hội để tỏa sáng, mà chỉ lởn vởn nghĩ mãi trong đầu. Đã tới, em phải nắm chặt, bất luận thế nào cũng không thể buông tha hiểu không?

Úc Noãn Tâm không còn gì để nói nữa, chỉ thở dài thật nặng nề. Nàng cảm thấy giống như có một tảng đá đang đè nén trong lòng, sẽ đè mãi tới lúc… không cách nào hít thở được.
Sáng sớm, ánh nắng từ đằng đông xuyên thấu qua cửa sổ sát mặt đất, xiên chiếu vào bên trong căn hộ của Úc Noãn Tâm. Từ cửa sổ lớn sát sàn nhìn rộng ra bốn phía, ban ngày ở đây tràn đầy ánh nắng mặt trời, còn buổi tối thì tràn ngập ánh đèn nê-ông.

 

bay-ngay-an-ai

 

Ngày hôm nay là một ngày hoàn toàn mới, chí ít khi Úc Noãn Tâm vừa mới mở mắt, đã thấy tràn đầy ánh nắng mặt trời, nên trong lòng nàng ít nhiều cảm thấy có chút trấn an.

Nhưng trong lòng nàng vẫn còn cay đắng.

Cũng chỉ là một người tự bán chính mình mà nàng còn có nhiều yêu cầu đòi hỏi ư?

Tất cả bị tiếng chuông cửa vang lên đúng lúc.

Úc Noãn Tâm ngẩn người ra, sau khi chuông cửa vang lên vài tiếng, nàng mới có phản ứng, tiến tới mở cửa.

Ngoài cửa là một người áo đen, khoảng chừng chưa đến ba mươi tuổi, trên gương mặt thông minh giỏi giang lộ vẻ bình thản, phía sau hắn là một toán người mặc đồng phục cảnh sát.

“Các anh…”

“Úc tiểu thư, tôi là người của Hoắc tiên sinh, những người này là sĩ quan cảnh sát đến đây để điều tra vụ án.”Người áo đen nói ngắn gọn và lưu loát.

“A, xin mời vào.” Úc Noãn Tâm nghiêng người nói.

“Úc tiểu thư, thật sự xin lỗi, qua quá trình điều tra chúng tôi đã và đã tra ra manh mối. Cổ tiên sinh đã thừa nhận rằng cử chỉ của hắn đêm đó là không đích đáng, thương thế trước đây của ông ta hoàn toàn không liên quan đến cô. Đây là khẩu cung của ông ta, cô có thể xem qua một chút.”
Sau khi vào cửa những cảnh sát không ngồi xuống mà lập tức trực tiếp nói luôn, trên khuôn mặt lộ vẻ cung kính.

Úc Noãn Tâm sửng sốt tiếp nhận tài liệu, nhìn thoáng qua đại thể rồi hỏi: “Ý các anh là… Cổ tiên sinh sẽ hủy bỏ khiếu cáo đối với tôi sao?”

Cảnh sát mỉm cười: “Úc tiểu thư, cô nói quá lời rồi. Chuyện này ban đầu vốn không liên quan đến cô, chính là Cổ tiên sinh ác độc khiếu kiện cô trước. Cô chẳng những không có việc gì mà còn có thể phản cáo lại ông ta, yêu cầu ông ta nhất định phải bồi thường!”

Trong lúc sự việc nhất thời xảy ra ngay cả sắc mặt của cảnh sát cũng trở nên cực kỳ khác biệt.

Người áo đen tiến lên đứng đối diện với Úc Noãn Tâm, nói nhỏ giọng: “Ý của Hoắc tiên sinh là… về chuyện tiền bồi thường thì do cô toàn quyền xử lý.”

Trong lòng Úc Noãn Tâm cười khổ một chút, thật là có tiền thì có khả năng xui ma khiến quỷ, chỉ là qua một đêm mà sự việc đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất. Vốn vụ án suýt chút nữa là bức tử chính mình, vậy mà hiện nay chỉ là do vài câu nói của Hoắc Thiên Kình thì đã giải quyết xong.

Nàng nhẹ nhàng lắc đầu với cảnh sát và nói: “Quên chuyện này đi, tôi không tính truy cứu nữa, tất cả cứ như vậy đi.”

Còn truy cứu gì nữa? Tất cả đều là do thế lực của Hoắc Thiên Kình giải quyết, lẽ nào nàng còn muốn trắng trợn đi thổi phồng lên yêu cầu đòi bồi thường tiền? Như vậy thì khác nào trực tiếp nói với đám phóng viên rằng nàng đã trở thành công cụ làm ấm giường cho Hoắc Thiên Kình.

“Úc tiểu thư, cô thật sự là một người rộng lượng. Như vậy, nếu cô không truy cứu nữa thì xin mời cô ký vào chỗ này một chữ, chúng tôi cũng sẽ huỷ bỏ bản án.” Khi cảnh sát vừa nghe xong, họ cũng thấy vui mừng vì không phải lại gặp phiền phức như vậy nữa.

Úc Noãn Tâm thở dài ký vào, sau đó các cảnh sát đều lần lượt đi khỏi.

Tags:
X