Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Đạo Tình – Chương 25

13/11/2016 8:00:55 | Phương Vũ | 190 lượt xem

(iBlog.vn) – Ly Tâm nghe xong chỉ nhìn cau mày nhìn Jiaowen mà không lên tiếng. Vòng vèo một hồi hóa ra đây là máy ghi âm. Bà già Feiyusi đó không biết thu lại cuộc trò chuyện với đối phương nhằm mục đích gì, chẳng phải tự nhiên có lợi cho Jiaowen ư? Chả trách Jiaowen lại vui mừng đến như vậy.

“Tề Gia đến Italy rồi, nhất định phải hết sức cẩn thận. Chúng ta không thể coi thường Tề Mặc”.
“Tôi hiểu. Tề Mặc biết là do tôi làm đi chăng nữa, hắn không tìm thấy chứng cứ cũng chẳng làm gì được tôi. Mặc dù Tề Gia là lão đại nhưng Feiyusi tôi cũng không phải nhân vật tầm thường. Vô duyên vô cớ động đến tôi, Tề Gia chưa có sức mạnh lớn đến mức đó”. Feiyusi cất giọng vừa kiêu ngạo vừa tỏ vẻ hống hách.
“Uhm, không có chứng cứ đúng là không thể làm gì bà, nhưng không có nghĩa Tề Mặc sẽ để yên. Bà hãy cẩn thận đấy. Thế này đi, bà hãy nhanh chóng bàn giao lô hàng cho bên mua. Mất lô hàng đó, xem bọn chúng sẽ ăn nói thế nào với phía Trung Đông”. Vẫn là giọng nói lãnh đạm của người đàn ông.
“Phía Australia đã cử người đến nhận hàng rồi, tuyệt đối không xảy ra sơ suất. Nếu Tề Gia và thằng con trai ngoan ngoãn của tôi dám truy đuổi, sẽ có một món quà bất ngờ dành cho chúng”.
“Australia? Bà ta bán lô hàng sang Australia? Cứt thật, tại sao là Australia chứ?”, gương mặt Jiaowen lập tức biến sắc như khó tin vào sự thật vừa nghe thấy.
Ly Tâm liếc Jiaowen bằng ánh mắt kỳ lạ nhưng không lên tiếng thắc mắc. Tại sao không thể là Australia? Thế giới này chỉ cần nơi nào có con người tồn tại, nơi đó có thể xảy ra chiến tranh, vũ khí đều có đất dụng võ. Australia đâu phải là thiên đường, đâu đến mức Jiaowen phải kinh ngạc như vậy?
Jiaowen tỏ ra kinh ngạc cũng chỉ trong một vài giây. Sau đó anh ta lấy lại vẻ mặt vô cảm, nhanh chóng nối máy với Tề Mặc: “Tề, mục tiêu thay đổi rồi, hàng đang được chuyển đến Autralia. Chắc là ngày kia sẽ rơi vào tay người mua, chúng ta không còn nhiều thời gian nữa”.
Ban đầu, Jiaowen tưởng Feiyusi bán lô hàng cho một người mua khác ở Trung Đông nên anh ta không bận tâm đến vấn đề thời gian, càng không lo cho Tề Mặc. Tề Mặc là nhà cung cấp vũ khí được hoan nghênh nhất ở Trung Đông, lại có thế lực lớn ở đây. Chỉ cần hắn ngầm ra mặt, sẽ nắm được tình hình mua bán và loại hàng hóa của cả khu vực. Nhưng không ngờ, lô hàng lại được chuyển đi Australia, chưa cần tính đến chuyện tìm ra người mua, chỉ riêng thời gian cũng là vấn đề rất khó giải quyết, nhất là khi Tề Mặc vẫn còn ở Trung Đông.
Một loạt mệnh lệnh được truyền đi. Ly Tâm thấy vụ này không liên quan đến cô liền chuồn ra ngoài. Cô không có hứng thú với vũ khí, càng không có hứng thú đi tìm vũ khí. Dù sao cũng chẳng cần lo lắng cho đám Tề Mặc, cô chuẩn bị đi ăn cơm thì hơn. Bữa sáng không ăn, giờ Ly Tâm cảm thấy rất đói bụng.
“Cô và tôi cùng đi gặp Tề”. Vẫn còn chưa ra khỏi cửa, bàn tay của Jiaowen đột nhiên đặt lên vai Ly Tâm, ghìm cô đứng lại.
Ly Tâm quay đầu: “Tại sao? Tại sao tôi phải đi? Không đi, Tề Mặc có bắt tôi đi đâu”. Biết nơi đó chẳng có gì hay ho đợi cô, Ly Tâm lập tức từ chối. Khó khăn lắm mới có dịp Tề Mặc không quản thúc cô, tội gì cô phải tự tìm ngược đãi.
Thấy Ly Tâm tỏ ra cương quyết, Jiaowen gật gật đầu: “Cô không đi? Tốt lắm. Feiyusi chắc không bao lâu nữa sẽ phát hiện bị mất con chíp. Tôi không thể đoán ra bà ta sẽ có hành động gì tiếp theo. Tôi sẽ điều tất cả những người tài giỏi của tổ chức đi giúp Tề. Cô muốn tiếp tục ở lại đây thì ở, nhưng tôi không thể bảo đảm vấn đề an toàn cho cô. Đến lúc đó đừng trách tôi không nhắc nhở. Người đâu, mau chuẩn bị máy bay”. Vừa nói, anh vừa sải bước rộng ra ngoài.
Ly Tâm nghiến răng nhìn Jiaowen, cô lập tức đi nhanh theo anh ta. Jiaowen điều hết người sang Australia, để cô một mình ở lại đây, chẳng phải muốn cô chết sớm hay sao? Không cần nghĩ ngợi nhiều, ở bên cạnh Tề Mặc an toàn gấp nhiều lần so với một mình ở nơi này. Tên Jiaowen này cũng đáng ghét y như Tề Mặc.
Một lúc sau, Ly Tâm trầm mặc ngồi trên chiếc máy bay quân dụng loại hình lớn, tốc độ nhanh nhất trên thế giới. Không nhầm đấy chứ? Giữa ban ngày ban mặt mà Jiaowen dám điều động cả máy bay quân dụng loại hình lớn. Tên Jiaowen ác chiến thật, có thể sử dụng loại máy bay của chính phủ và quân đội. Thế giới này loạn thật rồi.
Trước đây, Ly Tâm tưởng cuộc đời cô rất phong phú và kích thích. Nhưng kể từ khi gặp Tề Mặc, Ly Tâm cảm thấy cô như ếch ngồi đáy giếng, chỉ nhìn thấy bầu trời chật chật hẹp. Bây giờ cô mới biết thế nào là kịch tính thật sự.
Ly Tâm đưa mắt về phía khoang máy bay rộng lớn. Trong đó xếp từng hòm từng hòm vũ khí mới, loại chỉ nhìn thấy trên truyền hình hoặc thậm chí chưa thấy bao giờ. Ký hiệu trên một số chiếc hòm chỉ ra, đó là vũ khí tiên tiến nhất, trong đó có cả tên lửa. Ly Tâm chăm chú nhìn đống vũ khí. Tề Mặc nói không sai, nhà buôn vũ khí đúng là lão đại của giới hắc đạo. Tên lửa bắn ra từ chiếc máy bay này có thể hủy diệt bất cứ thành trì nào bên dưới. Quả thật không nên đắc tội với loại người như Tề Mặc và Jiaowen.
Chiếc máy bay chở Ly Tâm không hổ danh là máy bay nhanh nhất. Chỉ sau nửa ngày nó đã vượt qua hai lục địa Âu Á, bay đến vùng trời châu Đại dương.
Chiếc máy bay không phải đỗ xuống sân bay mà một sân cỏ được tỉa cắt rất khéo giống như sân golf. Trong bóng đêm có hai hàng đèn xe chiếu sáng tạo thành đường băng trắng trên sân. Máy bay của Jiaowen từ từ đỗ xuống đường băng do đèn xe tạo ra ở trung tâm sân bóng.
Ly Tâm theo Jiaowen bước xuống máy bay. Cô lập tức nhìn thấy Tề Mặc diện bộ đồ complet màu đen đứng cách đó không xa. Cả người hắn và bóng đêm hợp thành một thể. Mặc dù vậy, từ hắn vẫn toát ra khí chất đặc biệt khiến bất cứ sinh vật nào cũng không thể bỏ qua sự tồn tại của hắn.
Thấy Tề Mặc nhìn mình bằng ánh mắt lạnh lùng, Ly Tâm không thể tiếp tục giữ sự trầm mặc. Miệng cô hơi cong lên rồi nở nụ cười rạng rỡ với Tề Mặc: “Tề lão đại, không phải tôi muốn đến đây, mà là Jiaowen bắt tôi đến. Anh đừng trách tôi không nghe lời anh đấy nhé”. Đẩy Jiaowen ra phía trước chắn làn gió lạnh là thượng sách của Ly Tâm lúc này.
Tề Mặc liếc Jiaowen bằng ánh mắt vô cùng lạnh lẽo. Jiaowen sờ mũi nhìn Ly Tâm. Ly Tâm không thèm để ý đến Jiaowen, đi ra sau Tề Mặc đứng im. Ai bảo Jiaowen uy hiếp cô.
Tề Mặc không có bất cứ biểu hiện nào, hắn quay người vào trong xe. Ly Tâm nhíu mày rồi đi theo hắn. Jiaowen kể từ lúc xuống máy bay giữ nguyên thái độ trầm mặc. Anh ta liền lên một chiếc xe khác đỗ ở gần đó.
Ở đằng sau bọn họ, đám người đứng xếp hàng chờ sẵn xông về chiếc máy bay chuyển vũ khí xuống dưới. Ly Tâm trợn tròn mắt khi thấy một tốp khá đông bắt đầu tháo dỡ chiếc chiếc máy bay. Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, chiếc máy bay chỉ còn lại nửa thân dưới ánh đèn nhấp nháy.
Đám Tề Mặc còn chưa kịp lên xe, từ xa có tiếng còi hụ cảnh sát dồn dập, đèn xe cảnh sát nhấp nháy hướng về phía bọn họ. Ly Tâm lập tức dừng bước quay đầu nhìn. Trong khi đó, Tề Mặc và Jiaowen không hề thay đổi sắc mặt, tiếp tục đi về phía xe ô tô của họ.
Thấy Ly Tâm nhìn xe cảnh sát bằng ánh mắt kinh ngạc và đầy hiếu kỳ, Hoàng Ưng lên tiếng nhắc nhở: “Đi đi, có gì đáng xem đâu chứ?”
Ly Tâm đưa mắt về phía Tề Mặc, hắn đã đứng ngay trước cửa xe, đôi mắt nhìn cô lạnh lùng, còn Jiaowen ngồi vào chiếc xe bên cạnh. Ly Tâm tiếp tục đi đến chỗTề Mặc, vừa quay đầu nhìn đội xe cảnh sát đang lao tới.
Không biết một hàng xe xuất hiện từ lúc nào chặn ngang đường không cho xe cảnh sát đi qua. Hồng Ưng tiến lên phía trước đối phó với cảnh sát. Còn ở bên này, đèn ô tô vẫn chiếu về phía chiếc máy bay đang được tháo dỡ một cách nhanh chóng.
“Đứng lại, không được lên xe, đứng lại ngay!”. Một người cảnh sát xuống xe, bay qua hàng xe chắn đường lao về phía Tề Mặc. Anh ta vừa chạy vừa hét lớn.
Ly Tâm theo phản xạ đứng tránh sang một bên, để người cảnh sát phi đến chỗ Tề Mặc mà không gặp bất cứ chướng ngại nào. Lúc này, cô thật sự hiếu kỳ muốn chứng kiến uộc đụng độ giữa nhà buôn vũ khí và cảnh sát.
“Đứng lại! Nói mau! Các anh đang làm gì ở đây? Máy bay đâu rồi, chiếc máy bay quân dụng biến đi đâu rồi?” Dáng người đàn ông cao lớn vụt qua chỗ Ly Tâm, lao thẳng về phía Tề Mặc.
Tề Mặc không hề để ý đến anh chàng cảnh sát, chỉ cau mày nhìn Ly Tâm. Ly Tâm biết Tề Mặc nhìn ra ý đồ của cô, vì vậy cô cười giả lả đồng thời bước về phía hắn.
“Cậu cảnh sát này, cậu đã dùng sai từ rồi. Đừng mở mắt đã ăn nói bậy bạ như vậy chứ”. Lập Hộ đứng bên cạnh Tề Mặc nở nụ cười dịu dàng. Có điều, ngữ khí lạnh lùng của anh ta không thích hợp với vẻ mặt ôn nhu kia.
Ly Tâm bước đến bên Tề Mặc, đưa mắt đánh giá người cảnh sát. Anh chàng này còn rất trẻ, chỉ tầm ngoài hai mươi là cùng. Anh ta có gương mặt khá baby. Ly Tâm không khỏi cảm thấy khâm phục người cảnh sát trẻ tuổi to gan dám hò hét ra lệnh Tề lão đại.
Anh chàng cảnh sát quay đầu về phía sân golf. Lúc này, dưới ánh đèn xe chiếu sáng, chiếc máy bay biến mất toàn toàn chỉ còn lại khu đất trống. Ly Tâm cũng đưa mắt nhìn theo anh ta. Cô giật mình khi không thấy bóng dáng chiếc máy bay. Từ lúc cô xuống máy bay đến giờ mới chỉ tầm mười phút, chiếc máy bay quân dụng loại hình lớn bốc hơi ngay trước mắt. Ly Tâm cảm thấy cô như đang xem một bộ phim hành động gay cấn.
“Nói đi, các anh dấu chiếc máy bay đi đâu rồi. Kể từ lúc nó bay vào không phận của thành phố, chúng tôi đã theo dõi nó. Chúng tôi biết nó hạ cánh ở khu vực này, sao bây giờ lại không thấy đâu cả?”. Anh chàng cảnh sát trẻ tuổi tức giận hét lớn với Tề Mặc.

 

dao-vo-chong

Lập Hộ sa sầm mặt, cất giọng lạnh lùng: “Cậu có mắt để làm gì hả? Máy bay ở đâu ra? Lẽ nào chúng tôi cất dấu thứ đồ lớn như vậy? Câm miệng ngay cho tôi. Một tên cảnh sát tép riu dám xông vào nơi ở tư nhân của chúng tôi. Nếu cậu không có lệnh khám xét thì đừng trách chúng tôi không khách sáo”.
Tề Mặc thấy Ly Tâm đến bên cạnh, chỉ liếc xéo người cảnh sát rồi lập tức lên xe. Loại cấp bậc như anh chàng cảnh sát này bình thường không có tư cách gặp hắn, để ý đến anh ta chỉ tổ hạ thấp thân phận của hắn. Bây giờ hắn có việc quan trọng cần giải quyết, không có tâm trạng bận tâm đến loại tôm tép kia.
Anh chàng cảnh sát vừa giơ tay định tóm Tề Mặc vừa nạt nộ: “Nói đi, các anh rốt cuộc là ai mà dùng cả máy bay quân dụng. Chúng tôi phát hiện có hai máy bay quân dụng bay đến đây, trong khi chúng tôi không nhận được bất cứ thông báo ngoại giao nào. Các anh là ai hả…”.
“Tôi cảnh cáo cậu, hãy đem ra chứng cứ trước khi mở miệng. Chúng tôi không có thời gian chơi trò bắt cướp với cậu”. Lập Hộ ra tay nhanh như tia chớp. Anh ta chỉ bằng một động tác vặn tay đã khiến cổ tay của anh chàng cảnh sát trẻ tuổi bị trật khớp.
“Nếu không có lệnh khám xét thì biến khỏi nơi này cho tôi”. Tiếp theo hành động của Lập Hộ, Hoàng Ưng đứng đằng sau người cảnh sát trẻ tuổi túm lấy cổ áo anh chàng ném anh ta sang một bên.
Tề Mặc ngồi lên xe nhíu mày nhìn Ly Tâm đang mải theo dõi trò vui. Ly Tâm bị Hoàng Ưng đẩy mạnh, quay người liền bắt gặp ánh mắt cảnh cáo của Tề Mặc. Cô cười hihi rồi lên xe ngồi xuống cạnh hắn.
“Tôi sẽ kiện các anh đánh cảnh sát. Các anh…”.
“Vị tiên sinh này. Đối với sự việc đột phát, chúng tôi có tư cách hành động trước báo cáo sau. Bây giờ, chúng tôi sẽ khám xét sân golf của các anh. Nếu các anh ngăn cản, chúng tôi sẽ bắt giữ các anh vì tội làm gián điệp và xâm nhập trái phép. Nếu các anh không cản trở thì hãy phối hợp với chúng tôi. Nếu không, chúng tôi sẽ bắt giữ các anh vì tội gây trở ngại cho cảnh sát, che dấu phần tử khả nghi”.
Anh chàng cảnh sát mặt baby còn chưa dứt lời, đằng sau đột nhiên truyền đến giọng nói đàn ông lạnh lùng. Ly Tâm nhìn ra ngoài cửa xe ô tô, thấy một người đàn ông tầm ba mươi tuổi mặt mũi sáng sủa tinh anh vừa đỡ anh chàng baby đứng dậy vừa ngẩng đầu nhìn Hoàng Ưng.
“Nếu các anh không tìm thấy thứ gì, các anh sẽ ăn nói thế nào với chúng tôi? Các anh đừng quên, các anh đã lục soát nơi này một lần rồi. Nếu lần này các anh vẫn không tìm ra thứ gì, dù các anh là người của Cục An ninh quốc gia cũng đừng trách chúng tôi không nể mặt”. Hồng Ưng không biết đi tới từ lúc nào, cất giọng đanh thép.
“Nếu chúng tôi không tìm thấy thứ gì, chúng tôi sẽ…”
Không đợi người đàn ông nói hết câu, Lập Hộ ngồi ở vị trí tay lái lập tức nổ máy phóng xe đi mất, bỏ lại đám cảnh sát và Hồng Ưng ở phía sau. Ly Tâm thấy vậy nhăn mặt, đây mới thực sự là hành động ngạo mạn.
Mấy chiếc xe dừng lại ở một tòa nhà cách đó không xa. Jiaowen không đợi Tề Mặc lên tiếng, lập tức phát lại toàn bộ nội dung cuộc đối thoại của Feiyusi. Tề Mặc nghe xong nhíu mày, im lặng nhìn Ly Tâm.
Ly Tâm tươi cười nhìn Tề Mặc. Trên người cô vẫn mặc bộ đồ cái bang tua rua rách nát. Lúc mới thấy Ly Tâm khi cô từ trên máy bay xuống, ánh mắt Tề Mặc hơi nhíu lại, Ly Tâm lập tức phát hiện cô còn chưa kịp thay quần áo tử tế. Lúc đó, Ly Tâm toát mồ hôi lạnh, vì đây đúng là sơ suất nghiêm trọng. Tưởng rằng sự xuất hiện của mấy người cảnh sát khiến Tề Mặc quên mất vụ này. Bây giờ thấy Tề Mặc nhìn mình bằng ánh mắt không tán đồng, Ly Tâm chỉ còn cách cười lấy lòng Tề Mặc.
Tề Mặc đánh giá Ly Tâm một hồi, đột nhiên nắm lấy bàn tay Ly Tâm rồi xoa nhẹ lên vết bầm tím trong lòng bàn tay cô: “Đây là bản lĩnh của cô?”
Ly Tâm giật bắn mình bởi câu hỏi của Tề Mặc. Bắt gặp tia nộ khí trong ánh mắt hắn, Ly Tâm cất giọng đầy ấm ức: “Ý anh là gì? Tôi đã giúp anh một việc lớn. Không thưởng cho tôi thì thôi, anh còn tức giận gì chứ?”
Nghe vậy, Lập Hộ đứng sau Tề Mặc liền trừng mặt nhìn Ly Tâm. Hoàng Ưng đứng chếch đối diện Ly Tâm lắc đầu, mở miệng nói câu gì đó không thành tiếng với Ly Tâm. Chứng kiến cảnh Lập Hộ và Hoàng Ưng chỉ biết có Tề Mặc còn không coi ai gì đối xử với Ly Tâm như vậy, Jiaowen liền bật cười ha hả.
Sau khi nhìn khẩu hình của Hoàng Ưng, trán Ly Tâm rịn đầy mồ hôi. Thần sắc Tề Mặc càng lạnh lùng hơn, hắn siết chặt tay Ly Tâm giơ lên cao hơn một chút. Ly Tâm trong chốc lát làm ra vẻ rất đáng thương. Cô giơ tay đến trước mặt Tề Mặc: “Bà già đó hành động nhanh quá. Lão đại, tôi vì anh mới bị thương đấy nhé”.
Nếu Hoàng Ưng không nhắc nhở, Ly Tâm thật sự không biết Tề Mặc muốn hỏi đến vết thương của cô. Tên Tề Mặc này quan tâm đến cô? Ly Tâm cảm thấy vàng từ trên trời rơi xuống còn thực tế hơn, mặc dù hiện thực đang bày ra trước mắt cô.
Tề Mặc vẫn không có bất cứ biểu cảm nào trước bộ dạng đáng thương của Ly Tâm, đáy mắt hắn lóe lên tia lạnh lẽo. Hắn đột ngột vặn mạnh cổ tay Ly Tâm, khiến cô đau đến mức kêu thét lên.
“Một bà già mà cô cũng không có bản lĩnh đối phó, còn để bị thương. Cô giỏi thật đấy”. Tề Mặc trước đó vốn tiềm ẩn sự không hài lòng với Ly Tâm. Bị cô đụng chạm đến, hắn liền bộc phát cơn giận dữ, càng dùng sức bóp chặt tay Ly Tâm.
Ly Tâm vốn nghĩ Tề Mặc không thèm quan tâm đến vết thương của cô nên cô rất kinh ngạc khi được Hoàng Ưng nhắc nhở. Trước bộ dạng giận dữ của Tề Mặc, Ly Tâm ngược lại không cảm thấy ngạc nhiên. Nếu Tề Mặc dịu dàng an ủi hoặc ôm cô vỗ về, chắc chắn Ly Tâm sẽ tưởng trời đất đảo lộn. Nhìn vẻ mặt Tề Mặc lúc này, Ly Tâm thở phào nhẹ nhõm. May mà Tề Mặc vẫn là Tề Mặc, không đến nỗi gây shock cho cô.
“Tại tôi không để ý, không biết bà ta sẽ giẫm lên”. Ly Tâm đột nhiên cảm thấy khả năng chịu đau của cô tăng lên nhiều. Bị Tề Mặc vặn tay như vậy, mặc dù vẫn buốt nhưng không còn đau đớn như trước.
Nghe câu này, sắc mặt Tề Mặc càng tệ hơn. Hắn chậm rãi nhả từng chữ một: “Không chú ý? Cô dám nói câu không chú ý với tôi. Tai cô, mắt cô để làm gì hả?”
“Tôi…tôi…” Đối diện với vẻ mặt đáng sợ của Tề Mặc, Ly Tâm lắp bắp mãi cũng không thể nói thành câu. Trước khi hiểu rõ ý của Tề Mặc, cô nghĩ mình nên giữ im lặng thì hơn.
Nhìn bộ dạng oan ức của Ly Tâm, Tề Mặc càng cảm thấy lửa bốc trên đầu. Hắn vung tay ném mạnh Ly Tâm sang một bên, cất giọng giận dữ: “Hãy nhốt cô ta vào hắc lao”.
Cả người Ly Tâm bị quăng về phía Lập Hộ. Lập Hộ liền giơ chân chặn đằng sau lưng Ly Tâm, giúp cô khỏi bị ngã xuống đất. Thấy Tề Mặc chỉ mỗi chuyện cỏn con đã ra lệnh đưa cô đến trại tập trung của Jiaowen, Ly Tâm lập tức hét lớn với Tề Mặc bất chấp cơn giận dữ của hắn: “Tôi không đi, tôi không muốn bị mất mạng”.
“Mất mạng? Cô còn biết là mất mạng? Cô không chú ý, thì không phải đi Hắc lao mà mất mạng từ lâu rồi. Đưa cô ta ra ngoài, ngày mai giải đi cho tôi. Có chết cũng không thể làm mất mặt tôi”. Tề Mặc tỏ ra tức giận thật sự, không cho Ly Tâm một cơ hội giãi bày.
Ly Tâm đổi sắc mặt định xông lên tranh cãi với Tề Mặc. Lập Hộ đứng đằng sau giữ chặt lưng áo Ly Tâm rồi kéo cô xềnh xệch ra ngoài mặc cho cô phản kháng.
Jiaowen bất giác mỉm cười. Hóa ra nguyên nhân khiến Ly Tâm muốn đi xem Hắc lao là do Tề Mặc từng uy hiếp cô.
“Cô còn nói lăn lộn trong nghề nhiều năm có chút danh tiếng, thế mà cô chẳng học được cách trông mặt đoán lời gì cả. Vào lúc này rồi cô vẫn muốn tranh cãi với lão đại?”. Lập Hộ nhanh chóng kéo Ly Tâm ra ngoài cửa. Đến nơi không có người, anh ta thả Ly Tâm và nhìn cô bằng ánh mắt bất lực.
Ly Tâm cau mày đáp: “Tôi có tranh gì đâu. Tôi chẳng làm gì sai cả. Tại sao anh ta lại bắt tôi đi Hắc lao?”
Nhìn vẻ mặt tức tối của Ly Tâm, Lập Hộ lắc đầu lên tiếng giải thích: “Cô chẳng hiểu gì cả? Cô không biết trên chốn giang hồ, không chú ý đồng nghĩa với mất mạng hay sao. Hôm nay cô may mắn đi cùng Jiaowen lão đại nên đối phương không dám làm gì cô. Nếu sau này lão đại hoặc người khác không ở bên cô, cô không chú ý sẽ có kết cục như thế nào? Nếu những người gây chuyện với cô hôm nay là kẻ thù của cô, muốn lấy mạng cô, liệu cô có còn cơ hội đứng đây hay không? Nếu gót giày giẫm xuống tay cô đổi lại là dao hay là súng, cô thử nói xem kết quả sẽ như thế nào? “Không chú ý”, ba từ này tuyệt đối không thể tồn tại trong thế giới của chúng tôi”.
Lập Hộ hắng một tiếng rồi nói tiếp: “Những người sống trên giang hồ như chúng tôi cần phải thận trọng, luôn cẩn thận. Mắt nhìn sáu hướng, tai nghe tám phương còn chưa đủ, lúc nào cũng phải tâm niệm phải cần cẩn thận hơn nữa. Không chú ý? nếu chúng tôi không chú, không biết chết bao nhiêu lần rồi, còn có thể ở đây đắc ý hay sao?”
Ly Tâm ngây người khi nghe Lập Hộ nói một hơi dài. Cô chưa từng nghĩ đến chuyện này bao giờ, cuộc sống trước đây của cô không cần phải thận trọng. Nhịn bộ dạng thẫn thờ của Ly Tâm, Lập Hộ bất giác thở dài: “Hôm nay lão đại tức giận, lên tiếng dạy bảo cô cũng chỉ muốn tốt cho cô mà thôi. Nếu đổi lại là người khác, liệu lão đại có nổi cơn lôi đình hay không? Tôi còn tưởng cô là người thông minh, không ngờ cô lại hồ đồ như vậy”.
Nghe những lời của Lập Hộ, Ly Tâm nghiến răng không lên tiếng. Lập Hộ lắc đầu: “Con người của lão đại không quan tâm đến người khác, cũng không biết thể hiện thái độ quan tâm. Nhưng lão đại tuyệt đối không tệ bạc với người của lão đại. Tôi tưởng cô đi theo lão đại một thời gian, ít nhất cũng biết tính lão đại chứ”.
Ly Tâm bóp trán nói khẽ: “Dù tôi có làm sai, lão đại cũng không thể bắt tôi đi Hắc lao. Làm vậy khác nào muốn lấy mạng tôi?”
Lập Hộ mỉm cười: “Cô có bản lĩnh vượt qua chốn hắc lao hay không, trong lòng lão đại biết rõ hơn ai hết. Lần này lão đại chỉ là cảnh cáo cô mà thôi. Lão đại muốn cô sau này chú ý hơn, làm gì cũng không được chủ quan”.
Lập Hộ nói tiếp: “Có điều bắt cô đi Hắc lao không phải muốn lấy mạng cô. Hắc lao là nơi rèn luyện con người. Nếu cô có thể rời khỏi nơi đó bình an, ba từ “không chú ý” cả đời này sẽ không còn liên quan gì đến cô. Dù sau này cô có gây chuyện với người không nên gây chuyện, hay có kẻ nào đó muốn tính sổ với cô, thì phải xem hắn có năng lực tiêu diệt cô hay không. Đi hắc lao chỉ tốt cho cô mà thôi. Dù lão đại và chúng tôi có ở bên cạnh bảo vệ cô, cũng không thể bằng cô rèn luyện bản lĩnh tự bảo vệ mình”.
Ly Tâm nghe xong liền chớp chớp mắt, nhìn về phía Tề Mặc lúc này đang cau mày nói chuyện với Jiaowen. Cô quay đầu mỉm cười: “Bảo vệ? Hình như kể từ lúc gặp lão đại, toàn là tôi cứu anh ta thoát chết”.
Lập Hộ liền gật đầu: “Biết rồi. Cô là phúc tinh của lão đại và chúng tôi được chưa. Để tôi kêu người đưa cô đi nghỉ ngơi”.
Ly Tâm biết không có mệnh lệnh của Tề Mặc, Lập Hộ tuyệt đối không dám làm theo ý mình. Cô lập tức mở miệng: “Tôi còn chưa ăn cơm nữa. Bữa sáng, bữa trưa, bữa tối chưa có gì vào bụng”.
Lập Hộ nhăn mặt: “Ý cô là Jiaowen lão đại không cho cô ăn cơm đúng không?”. Thấy vẻ mặt rạng rỡ của Ly Tâm, anh ta liền vẫy tay gọi người đến: “Cơm nước đã chuẩn bị cho cô từ lâu. Cô đúng là người đàn bà chỉ biết đến ăn, không hiểu lão đại thấy cô đặc biệt ở điểm nào?”
Ly Tâm cười híp mắt với Tề Mặc ở trong phòng khách. Sự việc ngày hôm nay coi như xong. Cô thấy Tề Mặc và Lập Hộ nói đúng, là cô quá bất cẩn. Vận may rồi cũng có ngày dùng hết, sau này cô cần phải dựa vào bản lĩnh của mình và hành sự cẩn thận hơn mới được.

Tags:
X