Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Đạo Tình – Chương 52

24/11/2016 10:51:32 | Phương Vũ | 263 lượt xem

(iBlog.vn) – Lão Sơn là bậc lão luyện trong lĩnh vực hàng hải của Phương Gia. Nghe Tề Mặc hỏi vậy, ông ta kính cẩn gật đầu với Tề Mặc. Sau khi chứng kiến thực lực của Tề Mặc, sự sợ hãi ban đầu của ông ta với Tề Mặc đã được thay thế bằng kính trọng. Không biết mới sợ hãi, biết rồi thì kính trọng. Trong thế giới đàn ông, thực lực và bãn lĩnh là tiêu chuẩn đánh giá một con người, mà Tề Mặc có đầy đủ hai yếu tố đó.

Lão Sơn cũng không nhiều lời, ông ta cầm tấm bản đồ hàng hải quan sát kỹ lưỡng. Sau đó ông ta chỉ tay vào một ký hiệu hòn đảo trên bản đồ: “Ngày hôm qua tôi nói chúng ta nên đi tới hòn đảo này, đây là hòn đảo gần quần đảo Hawaii nhất ở Nam Thái Bình Dương”.
Tề Mặc, Tuấn Kỷ và Lập Hộ đồng thời cúi xuống nhìn, trên tấm bản đồ xung quanh hòn đảo đó không có một ký hiệu nào khác. Tuấn Kỷ cau mày hỏi: “Không còn hòn đảo sao?”
Lão Sơn cũng tỏ ra không hiểu, ông ta ngẩng đầu nhìn mặt trời, trầm mặc một lúc rồi lắc đầu: “Tôi không biết. Hôm qua con tàu của chúng ta đi về hướng Tây Nam, nhưng sau đó cơn bão đẩy tàu đi bao xa, tôi không thể tính toán nổi. Theo tôi được biết, xung quanh hòn đảo được đánh dấu trên bản đồ không có bất cứ đảo nào khác trong phạm vi vài trăm hải lý. Chúng ta lại không thể bị đẩy đi xa đến mức đó. Do vậy tôi cũng không hiểu tại sao hòn đảo chúng ta đang đứng lại không hiển thị trên bản đồ hàng hải”.
Lập Hộ liền lên tiếng: “Ý ông là hòn đảo này không được đánh dấu trên bản đồ?”
Lão Sơn gật đầu: “Về cơ bản, các hòn đảo ở Thái Bình Dương đều nằm trong các tuyến đường biển. Chỉ có một số đảo hoang diện tích rất nhỏ, chưa từng có người đặt chân đến mới không tồn tại trên bản đồ. Hoặc là nơi chúng ta đang đứng không thuộc tuyến hàng hải, chưa từng có con tàu nào đi qua nên mới không được đánh dấu trên bản đồ”.
Tề Mặc đanh mặt: “Nói vào trọng tâm”.
Lão Sơn hít một hơi sâu: “Nghĩa là chưa có ai đi qua nơi này, đây là hoang đảo. Nếu chúng ta không thể liên lạc được với bên ngoài thì chúng ta sẽ không có cách quay về”.
Tề Mặc nghe xong hơi cau mày, hòn đảo này nhìn qua cũng biết là hoang đảo, điều này không có gì là lạ, chưa có ai đi qua cũng không phải vấn đề nghiêm trọng, Bạch Ưng chắc chắn sẽ lật từng hòn đảo ở Thái Bình Dương. Chỉ cần bọn họ còn sống, tìm ra bọn họ không phải là chuyện quá khó khăn. Tề Mặc cảm thấy có gì đó bất ổn nhưng không xuất phát từ phương diện này.
Lập Hộ đi theo Tề Mặc lâu năm nên vừa thấy sắc mặt hắn hơi thay đổi, anh ta liền mở miệng hỏi: “Lão đại, lão đại có suy nghĩ như thế nào ạ?”. Bây giờ là lúc tất cả cùng chung một cảnh ngộ, Lập Hộ đoán Tề Mặc không có ý che dấu đám Tuấn Kỷ nên anh ta mới dám hỏi thẳng.
Tề Mặc đảo mắt qua bãi đá phía xa xa, hắn cất giọng trầm trầm: “Hòn đảo không chỉ vì mấy nguyên nhân trên mới không được đánh dấu trên bản đồ. Phương Tuấn Kỷ, chắc cậu biết rõ?”
Tuấn Kỷ nhíu mày nhìn Tề Mặc, anh ta không phải là thủy thủ, làm sao anh ta biết được? Tề Mặc nói vậy là có ý gì?
Tuấn Kỷ nhìn vào đôi mắt lạnh lùng chứa một tia lo lắng của Tề Mặc. Lo lắng, chuyện gì có thể khiến Tề Mặc lo lắng? Tuấn Kỷ vắt óc suy nghĩ, hòn đảo không được đánh dấu rốt cuộc là có bí mật gì?
Tuấn Kỷ đang chuẩn bị lắc đầu biểu thị không biết nguyên nhân, trong đầu anh ta đột nhiên lóe lên một ý nghĩ. Sắc mặt anh ta lập tức tái mét: “Theo suy đoán của Tề lão đại, nơi này có thể là cấm địa?”.

 

c2dba92ca7c3bcae07cae687e97e8f31

Nghe đến hai từ “Cấm địa”, thần sắc Lập Hộ liền thay đổi. Nếu đúng là cấm địa thì khổ rồi, Cấm địa không xuất hiện trên bản đồ hàng hải, thậm chí không được bên ngoài biết đến. Cấm địa là nơi các quốc gia ngầm mặc nhận với nhau, có lúc cũng là nơi các quốc gia cố ý che dấu. Trong thời kỳ Thế chiến thứ hai, có một số loại virus hoặc vũ khí sinh hóa không thể nghiên cứu chế tạo trên đất liền, các chính phủ tìm đến một số hòn đảo hoang không người ở để tiến hành nghiên cứu, khi thành công họ trực tiếp đưa ra chiến trường.

Sau khi chiến tranh kết thúc, nhiều hòn đảo được coi là phòng thí nghiệm được các nước thắng trận phong tỏa và phá hủy, khiến chúng trở thành những hòn đảo hoang. Tuy nhiên do ảnh hưởng của quá trình thí nghiệm, môi trường không khí thổ nhưỡng của những hòn đảo này bị phá hủy nghiêm trọng, thậm chí một số nơi còn bị nhiễm xạ, có ảnh hưởng không tốt đến sức khỏe con người, vì vậy nó mới được coi là Cấm địa và bị xóa tên trên bản đồ hàng hải.

Tề Mặc là nhà sản xuất vũ khí thường xuyên tiếp xúc với giới lãnh đạo chính phủ các nước. Vì vậy hắn biết đa số các chính phủ bề ngoài tuyên bố không nghiên cứu vũ khí sinh hóa và vũ khí hạt nhân gì đó nhưng ở đằng sau lưng họ vẫn lặng lẽ tiến hành. Những hòn đảo không người không có danh phận như đảo này được dùng để làm gì, không cần nói hắn cũng có thể đoán ra.

Trong khi đó Tuấn Kỷ của Phương Gia cũng hay tiếp tục với lãnh đạo cấp quốc gia. Dựa vào thực lực và mối quan hệ của Phương gia, nắm được thông tin này cũng không có gì là lạ. Vì vậy sau khi nghĩ ra, sắc mặt Tuấn Kỷ hết trắng bệch lại trở nên xanh lét. Nếu đúng như suy đoán của Tề Mặc thì hòn đảo này vô cùng nguy hiểm, đó là một sự nguy hiểm khác nguy hiểm đến từ thiên nhiên.
Tề Mặc nhíu chặt đôi lông mày đưa mắt về phía khu rừng xa xa. Lão Sơn hiển nhiên không biết đến những vấn đề cơ mật mang tầm quốc gia nên ông ta nhìn ba người bằng ánh mắt khó hiểu.
“Tề lão đại tại sao lại phán đoán như vậy?” Tuấn Kỷ thận trọng hỏi Tề Mặc.
Tề Mặc liếc Tuấn Kỷ và cất giọng trầm trầm: “Phương công tử có để ý đến bầy rắn tối qua không? Độc tố giết người kiểu đó là sản phẩm sau khi bị biến dị”.
Nghe nhắc đến biến dị, sắc mặt Tuấn Kỷ càng khó coi, còn Lập Hộ đăm chiêu suy nghĩ. Buổi tối hôm qua khi bầy rắn xuất hiện, cả đoàn người bị giật mình hoảng hốt nên không để ý đến điều gì khác. Hoang đảo có rắn cũng chẳng lạ lùng, bây giờ xem ra không phải chuyện bình thường.
“Độc tố thần kinh số tám”. Sau một lúc trầm mặc, Lập Hộ đột ngột kêu lên, sắc mặt anh ta tái mét. Người bị rắn cắn tối qua trong lúc độc tố phát tác môi bị đổi màu nhanh chóng, đây là dấu hiệu của độc tố thần kinh số tám chưa phát tán hoàn toàn. Lập Hộ là tiến sỹ y khoa, có nghiên cứu về phương diện này nên anh ta có thể đưa ra đáp án ngay lập tức.
Tuấn Kỷ tung một nắm đấm vào không khí. Anh ta biết loại độc tố này, chỉ là chưa bao giờ được bắt gặp chứng bệnh khi độc tố chưa phát tán hoàn toàn. Bây giờ nghe Lập Hộ nói vậy, anh ta cảm thấy nổi da gà.
Độc tố thần kinh số tám ghê gớm hơn nọc độc của loài rắn gấp nhiều lần, nó từ bên ngoài tấn công thẳng vào thần kinh trung ương, khiến con người tử vong trong giây lát. Hiện tại chỉ có các cường quốc mới chế tạo ra loại độc tố này.
Nếu bầy rắn bị biến dị do nguyên liệu thí nghiệm còn lưu lại thì hòn đảo này vô cùng nguy hiểm.
“Bắn chỉ thiên”. Tề Mặc trước đó cũng không dám khẳng định, chỉ là khả năng quan sát nhạy bén giúp hắn suy đoán ra vấn đề. Sau khi đối chiếu với bản đồ hàng hải, hắn đã có thể xác định hòn đảo chính là một khu vực cấm địa. Hồng Ưng và Hoàng Ưng còn chưa biết điều đó nên dễ xảy ra chuyện.
Lập Hộ lập tức giơ súng lên trời bắn một phát dài hai phát ngắn, đây là tín hiệu khẩn cấp của Tề Gia.
“Chuyện gì vậy? Chuyện gì vậy?” Ly Tâm đang ngủ ngon lành bị ba tiếng súng làm giật mình tỉnh giấc. Cô ngồi dậy túm tay Tề Mặc hỏi gấp gáp.
Tề Mặc quay người ôm Ly Tâm vào lòng: “Em cứ ngủ đi”. Chuyện này nói cho Ly Tâm biết cũng vô tác dụng. Dù sao cô luôn ở bên cạnh hắn, không cần thiết bắt cô càng lo lắng và hoảng sợ.
Tề Mặc đột nhiên nghĩ ra điều gì, hắn cất giọng trầm trầm: “Thứ này có thể liên lạc với bên ngoài không?”. Vừa nói hắn vừa sờ lên chiếc hoa tai đeo trên tai.
Tuấn Kỷ đang đứng đối diện với hai người, anh ta thấy Tề Mặc vén tóc trên tai để lộ chiếc hoa tai giống hệt Ly Tâm. Tuấn Kỷ nghiêng đầu thấy trên tai Ly Tâm chỉ còn một chiếc, ánh mắt anh ta hơi tối lại.
Ly Tâm tuy thức giấc nhưng vẫn chưa tỉnh hẳn, nghe Tề Mặc hỏi vậy, cô mơ mơ màng màng lắc đầu: “Không được, hai chiếc hoa tai này dùng để liên lạc với nhau. Còn với tín hiệu ở bên ngoài thì không thể bắt được ở cự ly xa”.
Hai chiếc hoa tai dù cách xa đến mấy vẫn có thể liên lạc với nhau. Còn với tín hiệu ở bên ngoài thì cũng vẫn bắt được với điều kiện ở khoảng cách gần, nơi phát nhiều tín hiệu. Ở trên hoang đảo này thì chịu chết, tối qua Ly Tâm đã thử nhưng không bắt được một tín hiệu nào.
Tề Mặc hơi nhíu mày, hắn không hỏi thêm mà đặt Ly Tâm ngồi vào lòng hắn. Ly Tâm nhắm mắt tựa người vào ngực Tề Mặc lại chìm vào giấc ngủ. Hai ngày nay cô mệt mỏi quá độ nên cần thời gian nghỉ ngơi.
Tuấn Kỷ thấy Ly Tâm ngủ ngon lành trong lòng Tề Mặc, an giấc đến nỗi trời đất đảo lộn cũng không ảnh hưởng đến cô, trong khi đó người của Tề Gia không hề tỏ ra ngạc nhiên như họ đã quen với cảnh tượng này từ lâu, anh ta bất giác nhìn Ly Tâm chăm chú.
Sau khi Lập Hộ bắn chỉ thiên, chỉ một lát sau Hồng Ưng và Hoàng Ưng dẫn người quay về. Lập Hộ liền giải thích tình hình cho bọn họ biết. Sắc mặt Hồng Ưng và Hoàng Ưng trở nên khó coi trong phút chốc.
“Nước và đồ ăn không cần tìm nữa, chúng ta tiết kiệm cũng đủ dùng trong hai ngày. Vòng ngoài hòn đảo chắc là nơi bức xạ, sinh hóa hay virus gì đó tồn tại ít nhất. Chúng ta tạm thời nghỉ ngơi ở đây, chờ Bạch Ưng tìm kiếm”. Hồng Ưng nhanh chóng dặn dò đám người của Tề Gia.
Người của Tề Gia từ trước đến nay luôn tuân lệnh của Tề Mặc nên họ không có bất cứ thắc mắc nào. Người của Phương Gia đến giờ cũng hết ý kiến. Họ cùng người của Tề Gia thu dọn hiện trường. Đây cũng là ý của Tề Mặc, bãi cát sát bờ biển là nơi an toàn nhất trên hòn đảo hiện nay.
Nước và đồ ăn đều có đủ, tuy phần lớn đồ ăn đã bị ngâm trong nước biển nhưng vẫn có thể sử dụng. Khi chưa làm rõ hòn đảo bị nhiễm xạ hay có virus vi trùng, dùng đồ ăn bọn họ mang theo vẫn là an toàn hơn cả.
Ly Tâm ngủ một mạch đến quá buổi trưa. Lúc tỉnh dậy, cô vươn vai một cách lười biếng trong lòng Tề Mặc rồi xoa bụng: “Lão đại, tôi đói rồi”.
Ở dưới nước là con giun, lên bờ hóa thành rồng. Sau khi nhét căng bụng, Ly Tâm lập tức lấy lại tinh thần, cô hoàn toàn không còn vẻ bải hoải như lúc ở trên tàu. Không bận tâm đến vết thương ở trên tay, Ly Tâm lăng xăng chạy đi chạy lại, gương mặt cô sinh động đến mức người khác không biết còn tưởng cô đến đây du lịch chứ không phải vừa trải qua tình cảnh chín phần chết một phần sống.
“Trông cô chẳng có vẻ gì là sốt ruột hay hoảng sợ?” Thấy Ly Tâm đang dìu Tú Thủy đi dạo trên bãi cát, Tuấn Kỷ liền bước lại gần. Người của Tề Gia không sợ vì họ được huấn luyện đàng hoàng. Mấy nhân viên nghiên cứu của anh ta khi nghe nói hòn đảo này nguy hiểm căng thẳng sợ hãi đến tận bây giờ. Trong khi đó Ly Tâm bận rộn chăm sóc Tú Thủy cả buổi chiều cứ như không có chuyện gì xảy ra.
Ly Tâm xoa bóp vết bầm tím trên vai Tú Thủy, cô thậm chí còn không quay đầu về phía Tuấn Kỷ: “Có gì phải lo lắng sợ hãi chứ, đến đâu hay đến đó, chuyện nguy hiểm nhất chúng ta cũng vượt qua rồi còn gì?”.
Tuấn Kỷ nghe vậy nhíu mày: “Cô tự tin như vậy là vì cô tin tưởng Tề Mặc sẽ đưa cô rời khỏi nơi này hay anh ta sẽ bảo vệ cô không làm cô bị thương?”
Ly Tâm ngẩng lên nhìn Tuấn Kỷ, một giây sau cô bật cười: “Không, tôi tin Tề Mặc có thể bảo vệ tôi chỉ là một khía cạnh, tôi càng tin tôi có thể tự bảo vệ bản thân, tôi cảm thấy ở trên bờ tôi không hề thua kém đàn ông các anh. Tôi không phải là gánh nặng của Tề Mặc, nếu không tôi đã không thể đứng bên cạnh lão đại, càng không có ngày hôm nay”.
Không có Tề Mặc, cô vẫn sống thoải mái như thường, hai giới hắc bạch đạo đều biết tên cô, dù danh tiếng không mấy hay ho. Nhưng điều này chứng tỏ cô không phải dựa vào Tề Mặc mới có ngày hôm nay, cô không cần phải dựa dẫm vào người khác. Hơn nữa Tuấn Kỷ nói sai rồi, trừ khi ở dưới nước, còn ở những nơi khác và lúc khác đều là cô bảo vệ Tề Mặc, tuy cô gặp may nhiều hơn.
Tuấn Kỷ tỏ ra không hiểu: “Ý cô là…”
“Ý tôi?” Ly Tâm đứng thẳng người nhìn Tuấn Kỷ, bắt gặp vẻ mặt nghiêm túc của anh ta, cô cũng trả lời một cách nghiêm chỉnh: “Ý tôi là một khi chúng ta không thể lường trước nguy hiểm thì sợ hãi cũng vô tác dụng. Giữ tâm trạng và tinh thần vui vẻ là việc làm đúng đắn nhất bây giờ”.
Tuấn Kỷ cau mày hỏi: “Cô thật sự có thể yên lòng?”
“Tại sao tôi không thể yên lòng?” Ly Tâm lườm Tuấn Kỷ: “Tôi cũng trưởng thành từ hoàn cảnh tăm tối, tuy trước đây tôi chưa gặp tình huống nguy hiểm đến mức độ này nhưng không có nghĩa tôi làm gì cũng thuận buồm xuôi gió. Trong quá khứ tôi không dưới một lần rơi vào trạng thái có thể xảy ra nguy khốn bất cứ lúc nào nên tôi đã học được cách thích ứng.
Còn nữa, anh nên nghĩ xem tại sao lão đại lại có thể khiến tôi tin tưởng vào anh ấy, tại sao tôi lại tự nguyện ở bên cạnh lão đại, khiến anh ấy tin tưởng tôi. Lão đại là người thế nào chắc anh cũng biết, con mắt nhìn người của anh ấy có lúc nào sai? Nếu ở hoàn cảnh này tôi cũng không thể điều tiết tâm trạng, anh cho rằng tôi có tư cách đứng bên lão đại hay sao? Tôi nghĩ có nói ra, công tử thế gia như anh chắc cũng không hiểu đâu”. Nói xong Ly Tâm lại cúi xuống ấn huyệt thái dương giúp Tú Thủy, để cô thư giãn tinh thần.
Đáy mắt Tuấn Kỷ lóe lên một tia sáng. Không bàn đến chuyện khác, chỉ riêng sự bình tĩnh và tùy cơ ứng biến của Ly Tâm, bên cạnh anh ta cũng rất hiếm người có được điều đó. Vậy mà anh ta đã để lỡ cô gái trước mặt, anh ta thật sự không cam tâm.
Tuấn Kỷ nói nhỏ: “Ly Tâm, tôi…”
“Tôi và anh không phải là người cùng đường”. Ly Tâm quả quyết cắt ngang lời Tuấn Kỷ: “Còn nữa, tôi thích Tề Mặc”. Ngữ điệu của cô vô cùng thẳng thắn và dứt khoát.
Nghe Ly Tâm nói vậy Tú Thủy lập tức ngẩng mặt nhìn cô: “Em đã thông suốt rồi?”
Ly Tâm mỉm cười với Tú Thủy: “Em đã thông suốt rồi, nhưng “thích” đối với em không phải là sống bên nhau trọn đời như chị nói mà là sợ bị mất đi. Người cả cuộc đời này em không muốn đánh mất, chỉ có Tề Mặc”.
Nụ hôn ở dưới nước khiến cô đột nhiên hiểu rõ, hóa ra “thích” không phải là vấn đề phức tạp lằng ngoằng, không cần định nghĩa quá khứ thế nào tương lai thế nào, mà là không muốn đánh mất. Ly Tâm thật sự không thể tưởng tượng nổi cô sẽ ra sao nếu cô mất Tề Mặc.
Tú Thủy nở nụ cười yếu ớt: “Chúc mừng em, nhưng con đường phía trước của em còn rất dài, sẽ vất vả đấy, Tề lão đại không phải là người có tình”.
Ly Tâm gõ nhẹ lên trán: “Em không cảm thấy anh ấy vô tình. Tú Thủy, chị không cần lo lắng cho em, em hiểu anh ấy hơn mọi người”. “Thích” chỉ là một cảm giác không lời lẽ nào có thể miêu tả, hơn nữa định nghĩa của mỗi con người về “thích” không giống nhau. Cô sẽ khổ cực khi thích Tề Mặc ư? Cô không cảm thấy điều đó.
Biết Ly Tâm đã hoàn toàn cự tuyệt mình, Tuấn Kỷ hơi chua xót trong lòng. Có lẽ anh ta sớm biết có kết quả ngày hôm nay, Tề Mặc và Ly Tâm tuy biểu hiện ra bên ngoài chẳng có gì cả nhưng bầu không khí giữa họ không một kẻ thứ ba nào có thể xen vào. Đặc biệt lúc gặp nguy hiểm, trong mắt họ chỉ có đối phương, Tuấn Kỷ như nếm phải trái đắng khi chứng kiến cảnh tượng đó.
“Có lẽ cô hiểu Tề lão đại hơn chúng tôi, nhưng tôi biết Tề lão đại không hiểu tình là gì”. Tuấn Kỷ không có ý phá hoại tình cảm của Ly Tâm và Tề Mặc, anh ta biết tình cảm của họ anh ta dù muốn cũng không thể phá hoại. Tuấn Kỷ chỉ bình thản nói ra sự thật, sự thật ai ai cũng biết.
Ly Tâm mỉm cười: “Không hiểu thì thôi, chẳng có gì quan trọng. Không hiểu không hẳn không tốt, hiểu cũng chưa chắc đã tốt. Cảm giác thật sự là ở đây chứ không phải ở trên đầu”. Vừa nói cô vừa chỉ tay lên ngực Tuấn Kỷ.
Tuấn Kỷ đột nhiên hiểu ra tại sao Ly Tâm và Tề Mặc lại bị đối phương thu hút. Đó là vì hai người đều có tình cảm chân thành nhất, cảm giác trực tiếp với nhau. “Tình” là thứ có thể dùng từ ngữ gì để hình dung? Miệng nói ra tôi thích anh, tôi yêu anh là hiểu về tình yêu? Không bộc lộ lẽ nào không hiểu hay sao? Tuấn Kỷ nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt phức tạp, có lẽ cô nói đúng, hiểu hay không hiểu chẳng quan trọng, quan trọng là trao trái tim cho đối phương.
“Mộc Ly Tâm”. Giọng nói lạnh lùng của Tề Mặc đột nhiên vọng đến, Ly Tâm bất giác nhíu mày, Tề Mặc tức giận mới gọi cả họ tên cô, nhưng cô đã làm gì sai? Ly Tâm quay đầu về phía Tề Mặc.
Tề Mặc lạnh lùng sải bước dài đi tới, hắn liếc qua Tuấn Kỷ rồi trừng mắt với Ly Tâm. Ly Tâm vội nhìn xuống người mình, kiểm tra xem cô có điều gì không vừa ý hắn. Ly Tâm còn chưa phản ứng, Tề Mặc đã đến trước mặt cô, hắn giơ tay giữ chặt thắt lưng cô và kéo cô về phía hắn.
Mép Ly Tâm co giật, cô còn chưa kịp lên tiếng, Tuấn Kỷ đột nhiên thò tay nắm cổ tay cô đang đặt trên ngực Tề Mặc. Tuấn Kỷ quay sang nói với Tề Mặc: “Tề lão đại, hành vi của anh rất không tôn trọng Ly Tâm, cô ấy đang nói chuyện với chúng tôi”.
“Bỏ tay ra”. Ánh mắt Tề Mặc vô cùng lạnh lẽo pha trộn tia giết người.
Tuấn Kỷ nhìn thẳng vào Tề Mặc: “Ly Tâm vẫn chưa mở miệng từ chối. Tề lão đại, chắc anh không quá can thiệp vào việc riêng của thuộc hạ đấy chứ? Lẽ nào anh cũng có thái độ này với đám Hồng Ưng, đến chuyện nhỏ nhặt cũng quan tâm? Hay anh chỉ đối xử như vậy với Ly Tâm, nhất cử nhất động của cô ấy anh đều để ý và so đo?” Tú Thủy ở bên cạnh nghe Tuấn Kỷ nói vậy liền nhìn anh ta bằng ánh mắt ngạc nhiên.
Tề Mặc không trả lời Tuấn Kỷ mà cúi xuống đối mắt với Ly Tâm. Ly Tâm tất nhiên không ngốc nghếch đến mức không hiểu ý Tuấn Kỷ, bắt gặp tia sát khí từ đáy mắt Tề Mặc, cô bất giác mỉm cười với hắn, gỡ khỏi tay Tuấn Kỷ rồi quay về phía anh ta: “Đây là chuyện của tôi”.
Tề Mặc siết chặt eo Ly Tâm, quay người đưa Ly Tâm bước đi. Lúc lướt qua vai Tuấn Kỷ, Tề Mặc buông một câu lạnh lùng: “Đây là việc của tôi”.
Câu trả lời và ngữ khí của Tề Mặc giống hệt Ly Tâm. Nhìn theo bóng lưng hai người, Tuấn Kỷ lắc đầu và không nói thêm một lời nào. Tề Mặc là người bá đạo và kiêu ngạo, Ly Tâm kiêu ngạo không kém. Chuyện của hai người chỉ mình họ biết là đủ, không cần người ngoài can thiệp. Anh ta dù thế nào cũng chỉ là người ngoài trong con mắt của họ.
“Anh nói giúp Ly Tâm?” Tú Thủy hỏi nhỏ, gương mặt cô biểu lộ vẻ khó tin.
Tuấn Kỷ cười gượng: “Cô đừng nghĩ tôi xấu xa như vậy. Tôi thích thì tôi sẽ giành giật, tôi chỉ là trung thành với trái tim mình. Thích cô ấy chẳng phải muốn cô ấy hạnh phúc sao? Tôi cũng chỉ không muốn hổ thẹn với lương tâm”. Vừa nói anh ta vừa quay người đi mất.
Tú Thủy bất giác nhíu mày, có lẽ anh chàng playboy này không xấu xa như cô tưởng tượng. Tú Thủy vừa nghĩ vừa đi theo Tuấn Kỷ.
Tề Mặc ôm Ly Tâm đi tới một tảng đá trên bãi cát rồi ngồi xuống, Ly Tâm tựa đầu vào ngực Tề Mặc, cô ngẩng lên nhìn hắn: “Tôi đâu có làm sai chuyện gì, tại sao anh tức giận?”
Tề Mặc cúi đầu nhìn vào mắt Ly Tâm mà không lên tiếng. Ly Tâm thấy ánh mắt hắn có tia phức tạp, phức tạp đến mức có lẽ hắn cũng không thể diễn giải. Ly Tâm bất giác nhíu mày, có lẽ cô nên đặt câu đơn giản hơn với hắn.
“Lão đại, lão đại còn dặn dò gì không ạ?” Hồng Ưng tiến lại gần, giọng nói của anh ta cắt đứt dòng suy nghĩ của Ly Tâm.
“Cần làm gì thì làm, không việc gì phải sợ”. Nếu không phải quá căng thẳng, Hồng Ưng sẽ không đến hỏi ý kiến hắn. Tề Mặc chỉ nói một câu ngắn gọn, sự việc cần xảy ra cuối cùng cũng xảy ra, nếu không thể trốn tránh thì dũng cảm đối mặt, không việc gì phải căng thẳng, dù trời sắp sập hắn cũng mặc kệ.
“Vâng ạ”. Câu trả lời của Hồng Ưng đại diện cho tất cả mọi người. Chỉ cần có Tề Mặc ở đây, dù nguy hiểm lớn cỡ nào cũng có thể vượt qua, từ xưa đến nay người của Tề Gia đều có niềm tin như vậy.
Ly Tâm nhìn theo bóng Hồng Ưng đi chỗ khác, cô vừa định nói với Tề Mặc điều gì nhưng bị Hồng Ưng cắt ngang cô nhất thời quên mất. Ly Tâm bất giác im lặng rúc người trong lòng Tề Mặc và đưa mắt nhìn ra đại dương bao la.
Bây giờ để ý mới thấy thời gian trôi qua nhanh thật, mặt trời đã nằm chênh chếch ở phía Tây, một ngày sắp qua đi. Lúc này mặt trời như quả cầu lửa rực rỡ chiếu ánh nắng đa sắc màu khiến mặt biển lấp lánh. Cảnh tượng đẹp như trong mộng, đây là lần đầu tiên Ly Tâm được ngắm hoàng hôn trên biển nên cô lập tức bị thu hút.
“Em thích tôi?” Đang chìm đắm trong cảnh vật trước mắt, giọng nói lạnh lùng của Tề Mặc đột ngột vang lên bên tai Ly Tâm khiến cô giật mình. Ly Tâm quay về phía Tề Mặc, phát hiện đôi mắt hắn nhuộm ánh hoàng hôn, từ đáy mắt hắn cháy lên một ngọn lửa khiến tim cô đập mạnh. Tề Mặc đã nghe thấy lời bày tỏ của cô.
“Có vấn đề sao?” Ly Tâm hỏi lại.
“Không”. Tề Mặc cúi xuống nhìn vào mắt Ly Tâm. Ánh mắt hắn lộ rõ vẻ vui mừng hiếm thấy.
“Ừm”. Ly Tâm gật đầu rồi lại quay đi tiếp tục ngắm hoàng hôn.
Tề Mặc giơ tay vuốt ve gương mặt Ly Tâm và nhấc cằm cô từ từ xoay lại phía hắn. Hắn ghé xuống sát mặt cô, nói chậm rãi từng từ một: “Tôi cho phép em thích tôi”. Nói xong, Tề Mặc liền ngậm lấy đôi môi đỏ mọng như hoa anh đào của Ly Tâm và mút mạnh. Hai tay hắn ôm chặt Ly Tâm như muốn cùng cô hòa tan thành một thể. Chỉ có thông qua nụ hôn hắn mới có thể biểu đạt niềm vui không rõ nguyên do và nỗi hân hoan từ đáy lòng hắn.
Ánh dương chiều tà bao phủ lên hai người. Dưới ánh sáng lấp lánh đó, hai người đang chìm đắm trong nụ hôn mãnh liệt tạo thành cảnh tượng đẹp đến mức không ngôn ngữ nào có thể diễn tả. Tư thế ngông cuồng, khí chất bá đạo và cảm giác chói lọi rực rỡ tỏa ra từ người họ khiến tất cả những người có mặt chấn động. Ở trên hòn đảo vô danh đầy nguy hiểm rình rập, giây phút này sẽ mãi mãi khắc sâu vào ký ức mọi người.
Chứng kiến cảnh tượng tình cảm trước mắt, Lập Hộ tựa người vào một tảng đá ở đằng sau Tề Mặc vỗ vai Hoàng Ưng hỏi nhỏ: “Lão đại hình như rất vui?”
Hoàng Ưng vuốt mi tâm thầm thì: “Có vẻ như vậy”.
Lập Hộ tỏ ra không hiểu: “Bị mắc kẹt trên hòn đảo này mà lão đại còn vui nổi?”
Hoàng Ưng lườm Lập Hộ: “Lão đại của chú là người bình thường sao? Lão đại không vui lẽ nào khóc lóc than vãn?”
Hồng Ưng vừa đi lại gần trừng mắt với hai người, anh ta hạ thấp giọng nói: “Các chú nhìn kỹ đi rồi hãy mở miệng, mắt mọc ở chỗ nào thế không biết”. Rõ ràng niềm vui của lão đại xuất phát từ Ly Tâm mà bọn họ cũng không nhận ra. Người có thể vui mừng khi ở trên hòn đảo chết tiệt này chắc chắn không phải là người bình thường mà là một kẻ điên.
Lập Hộ và Hoàng Ưng đưa mắt nhìn nhau rồi mỉm cười, bọn họ tiếp tục theo dõi đôi nam nữ được bao phủ bởi ánh hoàng hôn rực rỡ ở phía trước. Từ Tề Mặc toát ra vẻ dịu dàng hiếm thấy, che khuất cả nét mạnh mẽ và cương nghị của hắn. Sự dịu dàng này hình như chưa bao giờ xuất hiện trên con người Tề Mặc.
Sau khi nụ hôn kết thúc, Ly Tâm nhìn thẳng vào ánh mắt bá đạo pha lẫn ý cười của Tề Mặc, cô nhíu mày hỏi: “Anh thì sao? Em muốn hỏi anh một lần nữa?”
Tề Mặc nhếch mép cười rồi cất giọng trầm trầm: “Tôi đã từng nói với em, trong từ điển của tôi không có chữ đó”.
Ly Tâm gật đầu: “Vậy em có thể thu hồi câu nói vừa rồi của em không?”
Tề Mặc nghiêm mặt, hắn một tay siết chặt eo ly Tâm, một tay nâng cằm Ly Tâm: “Em thử nói lại một lần!”
Bây giờ Ly Tâm không còn cảm thấy sợ hãi trước biểu hiện tức giận của Tề Mặc, cô vỗ nhẹ lên tay hắn: “Em biết anh thích em, vì vậy em sẽ không thu lại câu em nói”.
Tề Mặc nhìn Ly Tâm chăm chú, câu nói của cô nhẹ như gió thoảng mây bay nhưng rất kiên định không cho hắn một cơ hội phản bác. Tề Mặc bất giác nhếch mép cười, hắn chỉ vuốt ve gương mặt Ly Tâm mà không lên tiếng phủ nhận hay thừa nhận.
Ly Tâm biết Tuấn Kỷ nói đúng, Tề Mặc không hiểu “tình” là gì. Hắn chỉ có bản năng của loài dã thú, hắn không biết thế nào là “thích”. Nhưng Ly Tâm có thể cảm nhận được tình cảm của hắn dành cho cô. Tề Mặc không hiểu cô cũng không miễn cưỡng, cũng không bắt hắn tìm hiểu. Trái tim của loài dã thú là nhạy bén nhất, chân thật nhất, cô không cần hắn phải giác ngộ, cô cảm thấy cô và hắn duy trì hiện trạng như bây giờ cũng tốt.
Một ngày bình lặng trôi qua, tuy nơi này không phải an toàn tuyệt đối nhưng ít nhất những người ở trong tình trạng kiệt sức có thời gian nghỉ ngơi, điều chỉnh cơ thể và tinh thần.
Khi màn đêm buông xuống, tất cả mọi người nằm nghỉ trên những tảng đá hình thù kỳ quái. Một số kẻ yếu tim vốn còn thấp thỏm lo sợ tự nhiên thấy yên lòng hẳn.
Sáng sớm ngày hôm sau, Tề Mặc và đám Hồng Ưng ngồi cùng nhau. Thấy Ly Tâm vẫn ngủ khò khò trong lòng Tề Mặc, Hồng Ưng bất giác cau mày gọi: “Dậy đi, mau dậy đi. Nhìn cô còn ra thể thống gì nữa”. Vừa nói anh ta vừa gõ đầu Ly Tâm. Tất cả mọi người ở trên đảo đều tỉnh giấc, chỉ còn một mình Ly Tâm vẫn ngủ say sưa thì chẳng ra sao cả. Tuy những người thân cận với Tề Mặc đều biết Ly Tâm là cô gái tham ăn tham ngủ nhưng ở vào hoàn cảnh này, cô cần phải chú ý đến vấn đề hình tượng.
Tề Mặc không ngăn cản, để mặc Hồng Ưng gõ đầu Ly Tâm. Ly Tâm bị gõ đau lập tức mở mắt: “Là ai?”
Hoàng Ưng nở nụ cười lười biếng: “Cô đừng làm mất mặt chúng tôi”.
Ly Tâm vừa mở mắt bắt gặp đôi mắt lãnh đạm của Tề Mặc, lại nghe câu nói của Hồng Ưng và Hoàng Ưng, cô liền nhổm dậy đưa mắt nhìn xung quanh. Tất cả mọi người đã tỉnh giấc, tuy có người ngồi tựa vào tảng đá nhắm mắt nhưng không phải đang ngủ mà chỉ là nghỉ ngơi. Ly Tâm bất giác ngồi thẳng dậy.
Những người của Tề Gia có mặt ở đây trên danh nghĩa cũng là thuộc hạ của cô. Ở nhà thì không sao, vì đám Hồng Ưng và Lập Hộ đều biết con người thật của cô. Nhưng ở bên ngoài trước mặt thuộc hạ mà không tử tế thì đúng là rất mất mặt như Hoàng Ưng nói. “Lấy mình làm gương” là quy tắc của Tề Mặc.
“Bây giờ chúng ta cần làm gì?” Sau khi ngồi sang bên cạnh Tề Mặc, Ly Tâm lên tiếng hỏi mấy người đàn ông xung quanh.
“Cô muốn làm gì nào?” Lập Hộ cười cười với Ly Tâm.
Ly Tâm lim dim mắt: “Tôi biết thì còn hỏi các anh hay sao? Bây giờ có thể làm được gì chứ?”
Tề Mặc gật đầu: “Không cần làm gì cả”.
Ly Tâm hơi nhíu mày nhưng cô lập tức hiểu ý Tề Mặc. Hòn đảo này đầy rẫy nguy hiểm nên không thể đi linh tinh, mọi người không thích thám hiểm, cũng không có hứng thú đi tìm hiểm xem trên đảo từng xảy ra chuyện gì. Bây giờ cả đoàn người có đồ ăn nước uống, quả thật chẳng cần động chân động tay. Việc duy nhất bọn họ có thể làm là chờ đợi, đợi Bạch Ưng tìm ra bọn họ.
Ly Tâm xoa bụng nói: “Hiếm có dịp nhàn rỗi như vậy, tôi cảm thấy hơi hơi không quen”.
Từ ngày đi theo Tề Mặc, cô hết lên rừng xuống biển lại lao vào làn mưa đạn. Không ngờ ngày hôm nay ở trên hòn đảo hoang này, cô có thể an nhàn đến mức chẳng cần động chân động tay. Nhưng quanh quẩn trên bãi cát trống không cũng tương đối vô vị.
Hoàng Ưng nghe nói vậy bật cười ha hả, Lập Hộ cũng cười híp mắt với Ly Tâm: “Nếu cô cảm thấy buồn chán thì hãy xuống nước học bơi đi. Lẽ nào cô không thấy mất thể diện khi không biết bơi hay sao?”
Ly Tâm lập tức từ chối: “Thôi khỏi, tôi cảm thấy cứ như bây giờ là ổn rồi”.
Ly Tâm hiểu ý tốt của Lập Hộ. Sống ở bên cạnh Tề Mặc chỉ cần xuất hiện một nhược điểm nhỏ cũng có thể trở thành đòn chí mạng chưa nói gì đến nhược điểm lớn là không biết bơi. Nếu cô rơi vào tay kẻ thù và bị ném xuống nước thì coi như xong. Nhưng Ly Tâm thật sự có ác cảm với nước, đặc biệt là sau khi trải qua biến cố trên đầu sóng ngọn gió, cô càng cảm thấy sợ nước hơn.
“Nghỉ ngơi một vài phút”. Tề Mặc đưa mắt nhìn Ly Tâm.
Ly Tâm vừa mới ăn no, nghe Tề Mặc nói vậy, cô liền quay sang trả lời hắn: “Em ăn no rồi, em đi xoa bóp cho Tú Thủy”. Nói xong cô lập tức đứng dậy lao người về phía Tú Thủy.
Không ngờ động tác của cô rất nhanh nhưng phản ứng của Tề Mặc còn nhanh hơn. Hắn giơ tay như tia chớp túm lấy cổ áo Ly Tâm và kéo giật lại.
“Xem ra tinh thần của em rất tốt, không cần nghỉ ngơi nữa”. Không đợi Ly Tâm lên tiếng, Tề Mặc đứng dậy xách Ly Tâm đi ra biển. Ly Tâm hét lên” “Em không muốn học”.
“Việc này không phải do em quyết định”. Giọng nói bá đạo của Tề Mặc vang lên bên tai Ly Tâm. Thấy Ly Tâm ra sức giãy giụa nhưng vẫn không thoát khỏi bàn tay Tề Mặc, đám Hoàng Ưng và Lập Hộ bất giác cười ha hả.
Biết bơi là tốt cho bản thân Ly Tâm. Hiếm khi có dịp thiên thời địa lợi nhân hòa, có thời gian, có người dạy, có nơi để học, Ly Tâm muốn chạy cũng không chạy thoát.
Bắt gặp cảnh tượng trước mắt, Tuấn Kỷ không biết nên cười hay nên khóc. Bị mắc kẹt trên hòn đảo quỷ quái này mà người của Tề Gia không hề tỏ ra lo sợ, lúc này còn nảy ra ý tưởng dạy Ly Tâm bơi lội, không biết Tề Mặc không phân biệt nặng nhẹ hay quá ngông cuồng và tự tin. Có điều anh ta tin vào vế sau hơn, Ly Tâm vốn là người chẳng sợ trời đất mà vẫn bị Tề Mặc chèn ép không thở nổi, nghĩ đến đây Tuấn Kỷ bất giác lắc đầu.
“Em tự mình xuống nước hay tôi ném em xuống?”. Tề Mặc cất giọng trầm trầm bên tai Ly Tâm, lúc này cô đang ôm cứng lấy hắn. Tề Mặc không bận tâm đến chuyện cô ôm hắn nhưng hắn tuyệt đối không cho phép người phụ nữ của hắn có nhược điểm chí mạng.
Ly Tâm ngẩng lên nhìn Tề Mặc, trong đầu cô lướt qua ý nghĩ nên cầu xin hay làm nũng mới có thể thoát khỏi tình cảnh này. Bắt gặp ánh mắt nghiêm túc của Tề Mặc, Ly Tâm biết cô không thể chạy thoát, cô nghiến răng: “Để em tự xuống”. Nói xong cô buông tay khỏi người Tề Mặc.
Tề Mặc nói lạnh lùng: “Học không xong thì đừng có lên bờ”. Hắn kéo Ly Tâm đến chỗ nước nông rồi hắn khoanh hai tay trước ngực nhìn cô chăm chú.
Ly Tâm nhăn nhó bước từng bước một ở dưới nước. Chứng kiến động tác chậm chạp của Ly Tâm, Tề Mặc tỏ ra tức giận: “Tôi bảo em học bơi chứ không bảo em học lặn”. Nói xong hắn sải bước dài đến bên Ly Tâm và nhấc người cô lên.
Ly Tâm cảm thấy cơ thể như không có trọng lượng, dập dềnh trên mặt nước. Cô đột nhiên hoảng hốt trong lòng, chân tay cô đập loạn xạ, sóng lớn xô tới khiến cô uống vài ngụm nước biển. Nếu không phải Tề Mặc đang nhấc đầu Ly Tâm, có lẽ cô đã bị uống no nước.
“Khụ, khụ…anh hại chết em…” Ly Tâm còn chưa nói hết câu, cô bị Tề Mặc ném thẳng xuống nước.
Ly Tâm chỉ thấy xung quanh tối sầm, nước biển bao vây xung quanh khiến cô không còn đường thoát. Ly Tâm theo phản xạ càng quẫy mạnh hơn. Tề Mặc đứng bên cạnh thấy cô sắp hết chịu đựng nổi vì nín thở, hắn liền lôi đầu Ly Tâm lên để cô hít thở không khí. Sau đó Tề Mặc lại ném Ly Tâm xuống nước, sắc mặt hắn mỗi lúc một tệ hơn.
Đám thuộc hạ của Tề Gia vốn đã thay đổi cách nhìn về Ly Tâm từ sau vụ Kim tự tháp. Sau khi tận mắt thấy bản lĩnh của cô, trong lòng họ rất sùng bái và kính trọng Ly Tâm. Bây giờ được chứng kiến cảnh tượng cô hoàn toàn bất lực khi ở dưới nước, họ đều cúi thấp đầu vì họ cảm thấy quá mất mặt.
Tuấn Kỷ nhấp nhổm không yên, anh ta rất lo lắng cho Ly Tâm: “Tề lão đại rốt cuộc có biết dạy không đó? Không cẩn thận cô ấy sẽ bị nguy hiểm đến tính mạng”. Tuy anh ta biết Tề Mặc sẽ không để Ly Tâm bị thương nhưng tình hình trước mắt có vẻ rất nguy hiểm.
Hoàng Ưng ngoác miệng đến tận mang tai, anh ta vừa cố nhịn cười vừa nói: “Biết chứ, chúng tôi đều do lão đại dạy mà”. Tuấn Kỷ nghe nói vậy liền đưa mắt về phía Hoàng Ưng.
Lập Hộ gật đầu phụ họa: “Cứ ném xuống nước là tự nhiên biết bơi. Hôm nay coi như lão đại đã nhẫn nại và nhân từ lắm rồi”. Còn một câu nữa anh ta không đả động, hồi bọn họ học bơi, không biết thì đừng hòng ngoi lên khỏi mặt nước, làm gì có chuyện lão đại kéo lên cho hít thở không khí như với Ly Tâm hôm nay, đây không phải là tác phong của lão đại.
Tuấn Kỷ đứng dậy: “Để tôi đi dạy cho, cứ tiếp tục như vậy chỉ e là cô ấy sẽ rất thảm”.
“Để tôi đi, Phương công tử cứ ở lại đây”. Hồng Ưng mỉm cười đứng dậy đi ra biển. Tuấn Kỷ đành phải ngồi xuống, anh ta biết Tề Mặc không thích anh ta gần gũi Ly Tâm, Hồng Ưng dạy có lẽ hiệu quả sẽ tốt hơn.
“Lão đại, để tôi dạy cô ấy cho”. Hồng Ưng mỉm cười nhìn Ly Tâm đang quẫy đạp trong nước. Lão đại làm gì biết dạy người khác bơi lội. Nếu để lão đại tiếp tục chỉ bảo, có lẽ cả đời này Ly Tâm sẽ không bao giờ biết bơi.
Tề Mặc hừ một tiếng rồi trừng mắt với Ly Tâm, hắn không ngờ Ly Tâm lại là cô ngốc khi ở dưới nước.
Không bị áp lực của Tề Mặc đè nặng lại gặp phương pháp dạy bảo đúng đắn, Ly Tâm tiến bộ một cách nhanh chóng, sắc mặt Tề Mặc ngày một đen hơn. Khoảng nửa tiếng đồng hồ sau đó, Ly Tâm về cơ bản đã biết bơi. Lúc này mặt Tề Mặc đổi thành màu xám, hắn dạy cô không biết, để người khác ra tay cô mới biết bơi.
“Má ôi, căng hết cả bụng”. Ly Tâm ôm bụng ngồi lên mỏm đá ngầm ở dưới nước. Cô vừa thở hổn hển vừa xoa bụng chứa đầy nước biển. Nước biển mặn và khó nuốt kinh khủng.
Hồng Ưng mỉm cười nói với Ly Tâm: “Lát nữa cô…”
Hồng Ưng chưa nói hết câu, từ khu rừng ở xa xa đột nhiên vọng đến tiếng loạt xoạt của lá cây. Mặc dù tiếng động không lớn lắm nhưng đều lọt vào tai mọi người. Thuộc hạ của Tề Mặc đang nhắm mắt nghỉ ngơi ở ngoài bãi đá lập tức nhổm dậy, đưa ánh mắt cảnh giác về phía khu rừng. Đồng thời, bọn họ nhanh chóng rút súng chĩa về nơi có tiếng động.
Tề Mặc trầm mặc một vài giây, ngoài bãi biển không có gió thổi nên khu rừng không thể nào phát ra tiếng động lớn như vậy. Hơn nữa từ góc độ của hắn, đây không phải là tiếng lá cây do gió thổi, như vậy khu rừng chắc chắn có vấn đề.
“Tiếng động gì vậy?” Ly Tâm cũng nghe thấy, cô ngoảnh đầu về phía khu rừng.
Hoàng Ưng đứng ở vị trí gần nhất vẫy tay, hai người của Tề Gia lập tức đi theo anh ta vào khu rừng. Tề Mặc đăm chiêu quan sát khu rừng, hắn để Ly Tâm ngồi trên mỏm đá ngầm chứ không kéo cô lại gần hắn.
Không hiểu là con người hay động vật gây ra tiếng loạt xoạt như vậy? Tất cả mọi người quay hết về phía khu rừng, nét mặt bọn họ thận trọng và căng thẳng vô cùng.
Hoàng Ưng còn chưa đi hẳn vào rừng, đột nhiên có một con vật màu trắng xông ra, con vật mở to mắt nhìn mọi người mà không hề tỏ ra sợ hãi.
Ly Tâm lập tức thốt lên: “Thỏ kìa”.
Con thỏ có thể hình rất lớn, người béo múp míp, lông nó trắng muốt, hai mắt đỏ rực, bốn chân ngắn ngun ngủn, tai và miệng nó trông hơi kỳ lạ, lớn bằng trẻ em tầm một tuổi. Con thỏ có vẻ sống rất tốt trên hoang đảo, điều này khiến mọi người hết sức kinh ngạc.
Người của Tề Gia thở phào nhẹ nhõm, bọn họ còn tưởng là thứ gì ghê gớm, kết quả chỉ là một chú thỏ. Loài vật này không có tính đe dọa, bọn họ không cần bận tâm đến chúng. Đám người của Tề Gia lại ngồi xuống nghỉ ngơi.
Con thỏ mở to đôi mắt đỏ rực nhìn mọi người trên bãi cát, sau đó nó quay người chạy về đường cũ. Mặc dù thân hình nó to béo nặng nề nhưng nó chạy nhanh như tên bắn.
Pằng, một tiếng súng vang lên, con thỏ nằm bất động trên mặt đất. Ly Tâm cau mày nói với Hoàng Ưng: “Chỉ là một con thỏ thôi, có cần thiết phải làm như vậy không?”
Hoàng Ưng cất giọng đầy nghiêm túc: “Nó không phải là con thỏ, mà là chuột”.
Hoàng Ưng vừa nói dứt lời, tất cả đều giật mình kinh ngạc, ở đâu ra con chuột lớn như vậy. Ánh mắt của tất cả mọi người trong giây lát tập trung vào xác con thỏ. Ngoài đôi tai ngắn và cái mỏ nhọn giống loài chuột ra, các bộ phận khác trên người nó đều giống loài thỏ, trên đời này liệu có tồn tại con chuột nặng cả chục kg?
“Đi theo tôi”. Hoàng Ưng dắt súng vào thắt lưng chạy về mép khu rừng. Mấy người của Tề Gia lập tức đi theo Hoàng Ưng. Cả đám leo lên một ngọn cây cao.
“Lẽ nào đây là chuột biến dị hay vật thí nghiệm?” Ly Tâm đã nghe Tề Mặc cho biết hòn đảo này có thể là một nơi thí nghiệm bí mật. Trong thế giới tự nhiên không thể nào có con chuột lớn như vậy, khả năng duy nhất đây là chuột thí nghiệm do con người tạo ra, tác động từ bên ngoài khiến gen của nó thay đổi và trở thành loài vật biến dị.
Tề Mặc không trả lời câu hỏi của Ly Tâm, hắn đưa tay về phía cô. Ly Tâm liền nhảy xuống dưới nước và đi về phía hắn, Hồng Ưng cũng đi theo bọn họ.
Ba người lên bờ và đi về phía đoàn người đang nghỉ ngơi. Ly Tâm ngẩng đầu dõi theo Hoàng Ưng, tất cả chờ đợi kết luận của Hoàng Ưng.
Hoàng Ưng và một thuộc hạ leo lên ngọn cây cao nhất quan sát tình hình một lượt. Sau đó anh ta trèo xuống đất, lên tiếng báo cáo: “Cả một bầy trắng tinh đang di chuyển về chỗ chúng ta. Bây giờ chúng đã đến con sông nhỏ ở giữa hòn đảo, khu vực chúng đi qua không còn một cây cỏ nào sống sót”.
Cả đoàn người giật mình đứng bật dậy nhìn Tề Mặc. Tề Mặc cất giọng lạnh lùng: “Còn bao lâu nữa?”
Hoàng Ưng trầm mặc một giây rồi trả lời: “Chậm nhất là mười phút”.
Lập Hộ nãy giờ tập trung quan sát con chuột bị Hoàng Ưng giết chết, anh ta nói bằng một giọng rất nghiêm túc: “Đây là sản phẩm thí nghiệm lai ghép giữa loài thỏ và loài chuột. Chúng có đặc tính của hai loài động vật này như hàm răng sắc nhọn, động tác nhanh nhẹn. Chúng có tính ăn tạp cả thịt lẫn rau cỏ…”.
Hồng Ưng cắt lời: “Nói vào trọng tâm”.
Hoàng Ưng và Lập Hộ đưa mắt nhìn nhau, Lập Hộ nói nhỏ: “Có nó không có chúng ta, có chúng ta không có nó”.
Bản tính của động vật ăn thịt là tương đối hung tàn, dù là loài động vật yếu ớt nhất đi chăng nữa. Ý tứ của Lập Hộ rất rõ ràng, một là đợi loài biến dị đến xơi tái chúng ta, nếu không chúng ta phải hạ thủ trước, giết sạch đối phương.
Tề Mặc gật đầu, hắn cất giọng nói vô cùng lạnh lẽo: “Giết hết”.
“Vâng ạ”. Người của Tề Gia đồng thanh trả lời.
Tình huống này đối với người khác có thể nguy hiểm, nhưng đối với bọn họ không phải là chuyện nghiêm trọng. Ban đầu bọn họ không biết hòn đảo có tác dụng gì, thổ nhưỡng ở đây không thấy bị nhiễm xạ. Bây giờ biết chỉ là một nơi tiến hành thí nghiệm về gen, vậy thì tình huống sắp phải đối mặt chỉ là vấn đề nhỏ.
Hồng Ưng lên tiếng: “Chúng ta chia thành hai tốp, một tốp đi cùng tôi, một tốp hành động theo Hoàng Ưng. Các chú hãy cầm vũ khí hạng nặng đi theo tôi”. Vừa nói anh ta vừa vẫy tay ra hiệu, người của Tề Gia tự động chia thành hai nhóm, một nhóm cầm vũ khí đi theo Hồng Ưng vào rừng.
May mà một phía của hòn đảo là vách núi không thể vượt qua. Bây giờ chỉ cần chặn ở hướng đó là có thể tránh được sự tấn công từ hai phía của bầy biến dị.
Lúc lên đường người của Tề Gia mang theo khá nhiều vũ khí để chống lại Lam Bang. Không ngờ vũ khí chưa đem ra đối chọi với Lam Bang lại có tác dụng trên hòn đảo vô danh này.
Đợi nhóm người của Hồng Ưng đi vào rừng, Hoàng Ưng nhanh chóng ra lệnh: “Tưới dầu toàn bộ khu rừng, đợi khi nào Hồng Ưng quay lại, hãy đốt cháy khu rừng cho tôi”.
Ly Tâm nhìn vào thùng dầu được chuyển từ quân hạm xuống, cô quay sang hỏi Lập Hộ: “Đó là chủng loài đặc biệt?”
Lập Hộ gật đầu: “Khả năng sinh sôi nảy nở của chúng rất mạnh. Nếu đổi lại là người khác ở đây, chỉ e đến xương cốt cũng không còn”.
Ly Tâm đưa mắt nhìn đám đàn ông đang bận rộn ở trong rừng: “Chúng ta coi như làm một việc tốt phải không?”
Lập Hộ trả lời nghiêm túc: “Tất nhiên”.
Ly Tâm bất giác mỉm cười, thứ không nên tồn tại tất nhiên không thể để chúng tồn tại. Sự xuất hiện của loài vật biến dị đó đã phá hoại hệ sinh thái của hòn đảo này. Nếu không phải bọn họ có vũ khí trong tay, chắc chắn bọn họ sẽ bị chúng ăn đến xương cũng chẳng còn.
“Lão đại, để em đi xem tình hình thế nào”. Ly Tâm vừa nói vừa đi về phía khu rừng, Tề Mặc không ngăn cản cô.
Ầm, Ly Tâm vừa đi tới rặng đá hôm trước mọi người dừng chân, một tiếng nổ cực lớn vang lên. Hồng Ưng đang chỉ huy thuộc hạ nhả đạn về phía động vật biến dị. Đá bị đạn bắn nổ tung, mảnh vụn bay khắp nơi tạo thành âm thanh sắc nhọn.
Sau một loạt đạn, chỉ trong phút chốc phía trước xuất hiện vô số hình bóng màu trắng từ ngọn lửa lao về phía đám Hồng Ưng. Chúng mở to đôi mắt đỏ như máu, răng nghiến kèn kẹt. Bộ dạng hung dữ của chúng mang đến cảm giác rùng rợn.
Ầm..ầm…đạn tiếp tục được bắn ra. Ly Tâm nhìn thấy những con vật biến dị chạy đằng trước bị đạn xé toang người, máu bắn tung tóe, tỏa ra một mùi hôi thối rất khó chịu.
“Chuẩn bị rút lui”. Hồng Ưng ra lệnh.
Tận mắt chứng kiến cảnh bầy động vật biến dị lao vun vút, Ly Tâm cau mày hỏi: “Sao chúng có thể hung ác như vậy?” Đây không phải đặc tính của hai loài động vật chuột và thỏ.
“Chúng xưng bá lâu rồi nên tưởng ta đây là nhất trên thế giới này, súc sinh đúng là súc sinh”. Hồng Ưng cất giọng lạnh lùng, anh ta lại giơ tay ra hiệu bắn một loạt đạn tiếp theo. Khi tiếng súng ầm ầm nổi lên, Hồng Ưng lên tiếng: “Đi”. Ly Tâm lập tức rút lui theo Hồng Ưng.
Đám Ly Tâm và Hồng Ưng giống như một mồi câu thu hút sự chú ý của loài biến dị, chúng liền đuổi theo bọn họ. Gần như cùng lúc họ ra khỏi khu rừng, đám Hoàng Ưng đang đợi ở bên ngoài đều nhìn thấy những con vật biến dị lông trắng bị nhiễm máu đỏ của đồng loại hung dữ lao đến.
“Bắn”. Hoàng Ưng lập tức hét lớn.
Người của Tề Gia đã ở tư thế sẵn sàng liền nổ súng về khu rừng. Đạn bắn tuy không thể tiêu diệt loài biến dị nhưng khiến cả khu rừng được tẩm dầu bốc cháy trong giây lát.
Ly Tâm chạy về phía Tề Mặc, nhưng do quá đà nên chân cô không thể hãm lại. Tề Mặc liền giơ tay kéo cô đứng lại. Ly Tâm dốc toàn lực để chạy, nên vừa dừng lại cô liền thở hổn hển và quay đầu nhìn biển lửa: “Đáng sợ quá, em chưa từng gặp cảnh này bao giờ”.
“Trên đời này còn nhiều thứ em chưa gặp”. Tề Mặc cất giọng lạnh lùng.
Ly Tâm không để ý đến Tề Mặc, cô quay hẳn người quan sát khu rừng lúc này đã trở thành biển lửa. May mà bọn họ đứng sát bờ biển cách khu rừng một đoạn nên không lo bị lửa tạt.
Từ trong biển lửa có vô số con vật biến dị lao ra ngoài. Người chúng thậm chí còn cháy phừng phừng như bó đuốc biết đi. Ánh lửa phản chiếu đôi mắt chúng, đôi mắt vô cảm bộc lộ rõ sự hung ác và điên cuồng.
Pằng, pằng, pằng, tiếng súng sắc nhọt vang lên. Những con vật ở cự ly gần bị đạn bắn đi xa.
“Ghê quá”. Ly Tâm cau mày lên tiếng. Cô vừa nói dứt lời, một con vật biến dị bị trúng đạn theo quán tính bay thẳng đến trước mặt cô, rơi xuống bên cạnh chân Tề Mặc. Tề Mặc lập tức giơ chân đạp mạnh vào người con vật, Ly Tâm nghe thấy tiếng xương gãy răng rắc.
Trước mắt là một cảnh giết chóc ghê rợn. Thứ có hung tàn đến mấy, bá đạo đến đấy, vô địch đến mấy cũng chỉ có một kết quả duy nhất là diệt vong khi đối mặt với đám người của Tề Gia trong đó đứng đầu là Tề Mặc.
Hai ngày nay bị nguy hiểm rình rập nên tâm trạng người của Tề Gia tương đối ức chế. Vào lúc này, họ trút hết tức giận lên bầy động vật hung tàn. Nhổ cỏ nhổ tận gốc, họ nhất định sẽ không để một con nào chạy thoát.
Lửa tiếp tục bốc lên cao, cả hòn đảo gần như bị bao vây trong biển lửa. Lửa cháy sáng một vùng, đến cả trăm dặm cũng có thể nhìn thấy. Ở nơi bị lửa bao vây, khói đen cuộn đầy trời, trở thành một dấu hiệu riêng biệt của hòn đảo.
Khi tất cả mọi người vẫn đang tập trung sự chú ý vào biển lửa, trên trời đột nhiên vọng đến tiếng máy bay mỗi lúc một gần. Người ở dưới bãi cát lập tức ngẩng đầu nhìn, phát hiện trên không trung xuất hiện chiếc máy bay quân dụng, máy bay quân dụng của Tề Gia.

Tags:
X