Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Đạo Tình – Chương 54

24/11/2016 2:00:29 | Phương Vũ | 275 lượt xem

(iBlog.vn) – Ly Tâm không quay lại phòng VIP mà bế Phong Vân William đi thẳng ra chỗ đậu ô tô. Tề Mặc đã ngồi sẵn trong chiếc Cadillac, như sớm đoán biết cô sẽ rời khỏi khu giải trí. Ly Tâm cười tươi với Tề Mặc rồi chui vào trong xe.

“Lão đại, bên Hắc Ưng có tin rồi”. Lập Hộ lên tiếng.
Jiaowen thở dài một hơi rất khoa trương, anh ta mở miệng cằn nhằn: “Tôi mới được nghỉ ngơi một ngày thôi mà, được ở nơi tuyệt vời như thế này tôi chẳng muốn đi đâu hết. Hắc Ưng giục gì mà giục?”

Tề Mặc nhắm mắt tựa người vào thành ghế phía sau, hắn cất giọng lạnh lùng: “Quay về”.
Hồng Ưng và Lập Hộ nghe nói vậy lập tức gật đầu. Ly Tâm hiểu ý Tề Mặc không phải quay về ngôi biệt thự ở Hawaii mà trở về đại bản doanh của Tề Gia ở Mỹ. Thời gian này là thời gian đối đầu căng thẳng với Lam Bang, lão đại nên ở đại bản doanh. Để thuộc hạ ở bên ngoài vất vả còn bản thân nhàn rỗi ở Hawaii thì không phải là tác phong của Tề Mặc.

Ly Tâm ngồi cạnh Tề Mặc, cô đặt Phong Vân William xuống bên cạnh cô. Ở phía đối diện, Jiaowen cười híp mắt với cô, anh ta liếc Tề Mặc rồi cởi áo khoác ném cho Ly Tâm, đồng thời nháy mắt với cô.

Ly Tâm mỉm cười: “Jiaowen lão đại quả là chu đáo thật”. Nói xong cô cầm áo khoác của Jiaowen cuộn vào thân thể gần như trần truồng Phong Vân William.

Nghe Ly Tâm nói vậy, Jiaowen hừ một tiếng lạnh lùng rồi quay đi. Nếu không phải thấy Tề Mặc coi trọng cô, còn lâu anh ta mới hy sinh áo khoác cho tên tiểu quỷ đó.
Phong Vân William dường như quá sợ hãi, đến bây giờ mặt cậu ta vẫn đầy vẻ hoảng hốt, hai tay cậu ta nắm chặt tay Ly Tâm không rời, thân thể áp sát vào người Ly Tâm như muốn chui vào lòng cô.

Ly Tâm thấy vậy chỉ lắc đầu và vỗ nhẹ lên lưng Phong Vân William. Cô không có thói quen ôm người khác, dù Phong Vân William có vẻ bé nhỏ hơn một đứa trẻ mười hai tuổi phát triển bình thường, dù thân hình cậu bé cùng lắm khoảng mười tuổi nhưng cô cũng không muốn ôm vào lòng. Hơn nữa bên cạnh cô còn có Tề Mặc, hắn không thể hiện thái độ nhưng không khí tỏa ra từ người hắn ngày càng lạnh lẽo.

“Tiểu quỷ, mày không bị muốn ném ra ngoài thì tốt nhất nên ngoan ngoãn ngồi im, nếu không tự gánh hậu quả”. Jiaowen cũng nhận ra nộ khí của Tề Mặc, anh ta nhếch mép nở nụ cười gian tà.
Phong Vân William hình như là đứa trẻ rất nhạy cảm, nó phát giác chỉ có Ly Tâm đối xử tốt với nó, còn những người khác giữ thái độ lạnh lùng, đặc biệt là người ngồi bên cạnh Ly Tâm sát khí đằng đằng. Nó liền cuộn chặt người, chỉ có tay vẫn nắm tay Ly Tâm.
“Ngủ một giấc sẽ…”. Ly Tâm còn chưa nói hết câu, Tề Mặc ra tay nhanh như tia chớp đập vào cổ Phong Vân William. Phong Vân William lập tức ngất lịm trên ghế ô tô.
Ly Tâm sững sờ, cô sờ mũi Phong Vân William kiểm tra xem còn hơi thở. Sau đó, Ly Tâm quay sang nhìn Tề Mặc: “Nó vẫn chỉ là đứa trẻ”.

Tề Mặc không nói một lời nào, hắn giơ tay vòng qua eo Ly Tâm và kéo cô ngồi lên đùi hắn. Sau đó hắn ôm chặt lấy cô, nhắm mắt gục đầu xuống vai cô.
Ly Tâm lườm Tề Mặc, đưa mắt qua bên này bắt gặp nụ cười mờ ám của Jiaowen. Ly Tâm không thèm để ý đến Jiaowen, cô đưa hai tay ôm đầu Tề Mặc. Thấy cử chỉ của Ly Tâm sức tự nhiên, Jiaowen bất giác cau mày rồi quay sang nói chuyện với Hồng Ưng.
————————-
Tại đại bản danh của Tề Gia ở nước Mỹ, Hắc Ưng thay mặt Tề Mặc giải quyết công việc. Xem ra anh ta xử lý rất tốt, không khí trong khu biệt thự vẫn bình thường, không hề có mùi căng thẳng mặc dù đã trở mặt với Lam Bang.
Ở trong tòa nhà chính, đám Tề Mặc và Ly Tâm quan sát màn hình lớn trước mặt. Trên màn ảnh, Lam Tư có tư thế ung dung tự tại vỗ tay tán thưởng: “Tôi đúng là đã coi thường anh, không ngờ chúng ta vẫn có thể gặp mặt, vụ này khiến tôi không thể không kinh ngạc. Tề Mặc, chào mừng anh trở về bình an”.
Tề Mặc ngồi trên ghế sofa lạnh lùng nhìn Lam Tư: “Vậy sao?”

Lam Tư nở nụ cười mê hoặc: “Tất nhiên rồi, tôi vốn nghĩ nếu xoáy nước không thể lấy mạng anh, ít nhất cũng khiến anh thiệt hại tám chín phần, không ngờ ngay sau đó còn một trận bão lớn mà anh vẫn có thể quay về, còn lành lặn nguyên vẹn. Tôi thật sự khâm phục anh. Lam Tư tôi cả đời này chưa từng nói khâm phục ai, nhưng anh rất xứng đáng, xứng đáng làm đối thủ của tôi”.
Câu nói của Lam Tư rất thẳng thắn khiến Ly Tâm bất giác chớp chớp mắt. Hai bên đối chọi với nhau bao nhiêu năm, dù Tề Mặc không nói, Ly Tâm cũng có thể cảm nhận được Tề Mặc khá coi trọng Lam Tư. Kỳ phùng địch thủ là như vậy, mặc dù đối địch nhưng vẫn kính trọng nhau.
Ánh mắt Tề Mặc lóe lên một tia sắc bén, hắn nhếch mép nở nụ cười lạnh lẽo. Ở đầu bên kia Lam Tư thấy vậy cũng nở nụ cười yêu mị: “Lần này coi như anh thắng. Có điều nếu tôi không phải quá tự tin, tin chắc anh không thể sống quay về, tôi cũng không sơ suất như vậy, anh cũng không thẳng nổi tôi. Jiaowen, anh nói có đúng không?”
Jiaowen nâng ly rượu mỉm: “Nói những điều này có tác dụng gì không?”

Lam Tư liền cười ha hả: “Anh nói đúng, hợp với ý tôi. Thắng là thắng, thua là thua. Lam Tư tôi không phải là người thua không nổi, chỉ một gia tộc William mà thôi, đối với tôi chẳng là gì hết”.
Tề Mặc cất giọng lạnh lùng: “Gặp lại anh sau”.
“Được”. Lam Tư lập tức thu lại nụ cười, chỉ nhìn Tề Mặc chăm chú, ánh mắt anh ta không phải ngạo mạn mà chứa đựng sự hưng phấn khi gặp một đối thủ dũng mãnh.
“Lần này xem trong hai chúng ta ai mới là kẻ mạnh thật sự”. Khóe mắt Lam Tư cong lên, sự hưng phấn, ngông cuồng và tanh máu của anh ta trong phút chốc nhiễm lên Tề Mặc.
Jiaowen ra hiệu Lập Hộ tắt hệ thống liên lạc, gương mặt anh ta lộ vẻ nghiêm túc: “Lần này chúng ta nhất định phải thận trọng, nếu không hậu quả sẽ rất nghiêm trọng”.
Tề Mặc gật đầu. Hồng Ưng cũng lên tiếng: “Theo tôi thấy….”.
Mấy người đàn ông bắt đầu cuộc thảo luận nghiêm túc. Ly Tâm tuy ngồi ở gần đấy nhưng cô chẳng hiểu họ nói gì. Mấy người đàn ông không hề có ý dấu giếm Ly Tâm, chỉ là cô không có nền tảng kiến thức của giới hắc đạo nên đối với những vấn đề sâu xa, cô nghe không vào tai.
Ly Tâm bất giác nhíu mày, cô chỉ chuyên tâm lắng nghe mà không lên tiếng. Cô không tin cô không thể dung hợp vào Tề Gia, thứ cô cần là thời gian và quá trình học hỏi.
“Cô không hiểu?” Sau khi cuộc nói chuyện kết thúc, Jiaowen tựa vào thành ghế sofa hai tay khoanh trước ngực mỉm cười với Ly Tâm.
“Đúng”. Ly Tâm gật đầu, thẳng thắn thừa nhận.
Jiaowen gật gù: “Không hiểu thì phải học hỏi thêm, không biết phải tìm mọi cách để biết bằng được. Tề Gia không cần người vô dụng. Chém giết không phải là chuyện thường xảy ra, muốn đứng bên cạnh Tề Mặc, cô còn kém xa”.

 

my_nam-2

Nghe lời dạy bảo của Jiaowen, Ly Tâm trầm mặc mà không lên tiếng. Jiaowen nói đúng, nếu cô chỉ làm thuộc hạ của Tề Mặc như trước kia, Tề Mặc nói sao cô làm vậy thì quá dễ dàng. Nhưng bây giờ cô thích Tề Mặc, cô không chỉ muốn làm thuộc hạ của hắn mà muốn đứng bên cạnh hắn, muốn cùng hắn gánh vác giang sơn. Nhưng với năng lực của cô bây giờ thì cô vẫn chưa có tư cách đó.
Tề Mặc nãy giờ không rời mắt khỏi Ly Tâm. Hắn giơ tay về phía cô, Ly Tâm lập tức đứng dậy đi đến bên Tề Mặc và nắm chặt tay hắn. Tề Mặc kéo cô vào lòng: “Em phải học”.
“Em biết”. Ly Tâm gật đầu.
Tề Mặc vỗ nhẹ vào lưng để khích lệ Ly Tâm. Nếu làm thuộc hạ chỉ cần hắn thích là xong, nhưng nếu là phu nhân của hắn thì phải được tất cả mọi người trong Tề Gia ủng hộ và yêu mến. Tất nhiên một khi hắn thích hắn có thể cưới cô về mà không ai dám phát biểu ý kiến, nhưng nếu mọi người không phục sẽ là một điều bất lợi đối với cô.
Trong thế giới đen tối, kẻ nào mạnh sẽ có tất cả, muốn mọi người phục tùng chỉ là chuyện nhỏ. Đây là quy tắc bất thành văn của giới hắc đạo, chỉ cần anh đủ mạnh, anh muốn điều khiển thiên hạ thế nào cũng được. Còn nếu anh không đủ năng lực, anh sẽ bị diệt vong. Cá lớn nuốt cá bé là chân lý bất biến.
Hắn không thể lúc nào cũng ở bên cạnh Ly Tâm, Tề Gia không thể tồn tại một nữ chủ nhân ngu ngơ. Một khi mọi người không trung thành với nữ chủ nhân, cô không thể tồn tại trong thế giới âm mưu và thủ đoạn, đến lúc đó cô chỉ có con đường bị hủy diệt.
Tề Mặc không hiểu thế nào là sủng ái, thế nào là nghĩ cho người khác, hắn chỉ biết đi con đường tốt nhất. Thích một người, muốn cô ở bên cạnh hắn trọn đời không có nghĩa là nâng niu và bảo vệ từng ly từng tý mà hắn phải khiến cô tự nâng cao năng lực của bản thân, khiến cô có thể tự giang rộng đôi cánh, tự mình đối mặt với gió bão. Kể từ lần đầu tiên gặp Ly Tâm, hắn vô tình hay hữu ý cũng đã làm như vậy, cô không mạnh mẽ thì hắn sẽ bồi dưỡng cô trở thành kẻ mạnh.
Tựa người vào Tề Mặc, Ly Tâm như có thần giao cách cảm ý được tâm tình của hắn, cô ngẩng lên nhìn vào mắt Tề Mặc: “Em nhất định sẽ làm tốt”.
Đối diện với đôi mắt đầy kiên định của Ly Tâm, Tề Mặc nhếch mép nở nụ cười vui mừng. Hắn cất giọng trầm trầm: “Vị trí nữ chủ nhân không xa nhưng cũng không gần, tôi hy vọng em có thể ngồi cả đời”.
Jiaowen ở bên cạnh bất giác nhìn Tề Mặc bằng ánh mắt kinh ngạc. Câu nói này là một lời hứa hẹn Tề Mặc sẽ cưới Ly Tâm? Tề Mặc thật sự quyết tâm cưới cô? Tuy nhiên sự kinh ngạc chỉ tồn tại trong một hai giây, anh ta đã sớm đoán ra điều này. Tính cách của Tề Mặc một khi không để ý đến ai thì coi nhẹ đến cùng, chú ý đến ai thì tuyệt đối không buông tay.
Trước đây anh ta biết Ly Tâm là một người đặc biệt với Tề Mặc, nhưng anh ta nghĩ Tề Mặc chỉ coi Ly Tâm như tình nhân, bởi vì ai gặp Ly Tâm cũng sẽ nhận ra cô không có năng lực ngồi lên vị trí nữ chủ nhân của Tề Gia. Tề Gia là gia tộc có lịch sử trăm năm, có mối quan hệ trong dòng họ rất lằng nhằng phức tạp. Một người không có năng lực sớm muộn gì cũng sẽ bị lật đổ. Nếu Tề Mặc đã thích cô thì làm tình nhân của hắn là tốt rồi, ít nhất cả đời này cô sẽ vô tư an nhàn.
Chỉ không ngờ tính cách của Ly Tâm ngoại nhu nội cương, mà Tề Mặc hiển nhiên tán thưởng điều đó. Một khi xác định để cô ở bên cạnh thì phải cho cô danh chính ngôn thuận, đây đúng là phong cách của Tề Mặc.
“Vâng”. Ly Tâm hiểu Tề Mặc cần điều gì, lo lắng điều gì. Tuy Tề Mặc chưa bao giờ biểu lộ ra nhưng cô biết cô cần phải làm gì.
“Được rồi, được rồi, bàn luận cả buổi sáng, đói bụng quá rồi. Tề, tôi sẽ kiện anh tội ngược đãi”. Jiaowen đột nhiên kêu lên, phá vỡ không khí trầm lắng.
Tề Mặc liền quay đầu lạnh lùng nhìn anh ta, Jiaowen nhún vai, gương mặt tỏ ra vô tội.
Nghe Jiaowen nhắc đến đói bụng, Ly Tâm liền cảm thấy bụng cô biểu tình đòi ăn. Ly Tâm đột nhiên nhớ ra điều gì, vội vàng đứng dậy nói: ”Để em đi gọi”. Nói xong cô liền chạy ra ngoài, để lại Tề Mặc nhăn mặt nhíu mày.
Ly Tâm chạy về ngôi biệt thự cô và Tề Mặc ở ngay bên cạnh đó. Cô vừa mở cửa bắt gặp Phong Vân William đang ngồi bó gối trên nền nhà. Thấy cô xuất hiện, Phong Vân William liền đứng dậy lao vào lòng Ly Tâm, nước mắt chảy dài trên gò má cậu bé.
Ly Tâm vội nói: “Đừng khóc, khóc gì chứ, nam tử hán chảy máu chứ không rơi lệ, đừng khóc nữa”. Vừa nói cô vừa lau nước mắt cho Phong Vân William và vỗ lưng an ủi cậu bé. Sau khi về đến nước Mỹ nghỉ ngơi một đêm, mới sáng sớm cô đã bị lôi đến phòng hội nghị của tòa nhà chính nên nhất thời quên mất cậu bé.
Nghe Ly Tâm nói vậy, Phong Vân William liền ôm chặt lưng Ly Tâm, mím môi cố không để nước mắt chảy xuống. Bộ dạng của cậu bé vô cùng đáng thương và ngoan ngoãn khiến người khác nhìn thấy không khỏi mủi lòng.
Ly Tâm lắc đầu không lên tiếng. Nghe bụng Phong Vân William kêu lục bục Ly Tâm mới chú ý đến sắc mặt trắng bệch của cậu bé. Cô liền cất cao giọng: “Em nhịn đói mấy ngày rồi?”.
Phong Vân William trầm mặc một lúc rồi giơ ba ngón tay. Ly Tâm thầm trách bản thân, kể từ lúc cô đưa cậu bé đi, một ngày một đêm qua cô không chăm sóc cậu bé. Ly Tâm kéo tay Phong Vân William: “Em tỉnh bao lâu rồi? Tại sao không tìm người hầu?” Cô đoán cậu bé thức giấc lâu rồi vì bộ dạng cậu tương đối tỉnh táo.
Phong Vân William dụi đầu vào người Ly Tâm, toàn thân cậu bé vẫn run rẩy. Ly Tâm lại thở dài vỗ lưng Phong Vân William. Cô nhất thời quên mất đây là nơi nào, là đại bản doanh của Tề Gia, người ở đây con mắt cao hơn trời. Cô đi theo Tề Mặc nên mới có kẻ hầu người hạ, bằng không cô cũng hiểu rõ bản thân sẽ chẳng được ai nhòm ngó tới.
Ly Tâm bất giác vuốt tóc Phong Vân William: “Tôi đã đưa em đến đây thì sẽ không bỏ mặc em, nếu không ban đầu tôi đã không mua em. Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm”. Vừa nói cô vừa dắt tay Phong Vân William đi ra ngoài.
“Ai cho em đưa nó tới nơi này?” Tề Mặc nhìn Ly Tâm đang nắm tay Phong Vân William bằng ánh mắt sắc lạnh. Phong Vân William liền đứng nép sau lưng Ly Tâm.
“Em đưa cậu bé đến ăn cơm. Lão đại, đừng nói anh là tiết kiệm chút cơm này đấy nhé?” Ly Tâm cau mày nhìn Tề Mặc. Hắn tức giận gì chứ? Thật chẳng hiểu ra làm sao, Tề Gia kiệt sỉ đến thế là cùng ư?
Tề Mặc lập tức đứng dậy đi hai bước đến chỗ Ly Tâm, hắn đưa tay nhanh như xẹt điện túm cổ Phong Vân William ném ra ngoài. Bên ngoài có tiếng đồ vật rơi bịch xuống nền đất.
Ly Tâm vội quay người, thấy Phong Vân William nằm sõng soài ở trước cửa, cậu bé lập cập chuẩn bị đứng lên. Chân tay cậu bé rớm máu, toàn thân rất thảm hại. Ly Tâm cất cao giọng với Tề Mặc: “Lão đại làm gì vậy? Nó vẫn chỉ là một đứa trẻ thôi mà”. Nói rồi cô bước tới chỗ Phong Vân William.
Tề Mặc hừ một tiếng túm lấy tay Ly Tâm: “Ăn cơm”. Hắn kéo Ly Tâm đi về phía bàn ăn ấn cô vào chỗ ngồi.
Ly Tâm đang định mở miệng, Jiaowen ngồi bên cạnh lên tiếng: “Nơi này không phải bất cứ ai cũng có thể vào, bàn ăn này không phải bất cứ người nào cũng có thể ngồi. Một tên oắt con nô lệ không có tư cách vào đây”.
Ly Tâm hơi sững người, cô quay đầu bắt gặp Phong Vân William đang đứng ở cửa nhìn cô chăm chú. Bộ dạng của cậu bé muốn vào nhưng không dám vào, muốn lui ra nhưng không biết đi đâu. Ly Tâm nhíu chặt đôi lông mày, đây là quy tắc của Tề Gia, thảo nào cô chỉ gặp mấy gương mặt quen thuộc ở tòa nhà chính. Ly Tâm không ngờ Tề Mặc lại có quy tắc như vậy, may mà Jiaowen chỉ bảo cho cô.
Ly Tâm im lặng một lúc rồi gật đầu: “Tôi biết rồi”. Vừa nói cô vừa bắt đầu ăn cơm, cô lập tức lấy lại thần sắc như lúc bình thường.
Tề Mặc nhìn Ly Tâm chăm chú. Cảm nhận được ánh mắt của hắn, Ly Tâm ngẩng mặt mỉm cười với hắn rồi gắp món ăn cô thích nhất bỏ vào bát hắn. Cô nói nhỏ: “Em hiểu, em không tức giận”.
“Em có tư cách gì mà tức giận”. Tề Mặc sa sầm mặt, cất giọng nói lạnh lùng rồi quay đi chỗ khác. Ly Tâm bất giác lắc đầu, người đàn ông này đúng là bá đạo quá.
“Anh bạn nhỏ, sắp chết đói đến nơi rồi phải không?” Ly Tâm kết thúc bữa cơm với tốc độ nhanh gấp đôi bình thường. Cô dặn dò người hầu chuẩn bị đồ ăn rồi kéo Phong Vân William trở lại ngôi biệt thự của Tề Mặc.
Phong Vân William vừa ra sức nhét thức ăn đầy mồm vừa lắc đầu, bộ dạng của cậu bé vô cùng đáng thương.
Nhìn Phong Vân William ăn cơm, trong lòng Ly Tâm cảm thấy hơi thương xót. Hào môn có quy tắc của hào môn, cô không đủ năng lực nên không thể nào vượt qua quy tắc của Tề Mặc, thành ra cậu bé lại bị bỏ đói thêm một lúc.
“A…a…”. Đang mải suy nghĩ, Ly Tâm bị tiếng kêu “Aaa” của Phong Vân William cắt ngang. Cô đưa mắt nhìn thì thấy cậu bé đã chén sạch sẽ đồ ăn trên bàn. Phong Vân William nhìn cô bằng ánh mắt quan tâm và lo lắng, tay cậu bé không ngừng làm động tác gì đó.
Ly Tâm mỉm cười: “Em nên quan tâm đến bản thân, không cần phải lo lắng cho tôi. Còn nữa, tôi không biết thủ ngữ nên không hiểu em muốn nói gì”.
Phong Vân William lộ vẻ thất vọng, cậu bé đi vòng qua bàn ăn đến bên Ly Tâm và ngồi lên đùi cô. Cậu bé ôm thắt lưng Ly Tâm và nở nụ cười ngọt ngào với cô.
Ly Tâm bế Phong Vân William đặt lên giường, cô nghiêm mặt nói với cậu bé: “Tôi không thích bế người khác, dù em chỉ là trẻ con cũng vậy. Còn nữa, nếu em không muốn cười thì đừng cười, em không cần lấy lòng tôi. Tôi sẽ không bỏ mặc em, tôi đã nói rồi, tôi đã đưa em về đây thì sẽ chịu trách nhiệm chăm sóc em, em không cần tìm cách nịnh nọt tôi”. Phong Vân William ngây người trong giây lát, đôi mắt đẹp đẽ của cậu bé ngân ngấn nước.
“Không được khóc”. Ly Tâm cất giọng lạnh lùng, khiến Phong Vân William sợ đến mức không dám chảy nước mắt.
Ly Tâm nói tiếp: “Em đã mười hai tuổi rồi nên không thể động một tý là khóc lóc. Tôi không biết cuộc sống trước đây của em như thế nào, nhưng đã là con trai thì đừng dễ dàng rơi lệ, tôi không thích điều đó. Dù em giả vờ hay khóc thật đi chăng nữa, nước mắt cũng không có tác dụng đối với tôi, tôi sẽ không bao giờ thương xót mấy thứ đó”. Từ nhỏ đã trải qua rất nhiều chuyện nên cô chẳng tin vào nước mắt.
Phong Vân William ngây người trong giây lát rồi mấp máy môi: “Đây là cách sinh tồn mẹ dạy em”.
Ly Tâm hiểu ý Phong Vân William, cô lắc đầu ngồi xuống bên cạnh cậu bé, lấy thuốc bôi thuốc lên vết thương của cậu bé: “Nước mắt của em đúng là rất đẹp, có thể khơi gợi lòng thương xót của con người và khiến người ta muốn bảo vệ em. Nhưng em đừng quên nơi này là Tề Gia, tất cả mọi người ở đây đều không tin vào nước mắt”
Ngừng một lát, Ly Tâm đưa mắt nhìn Phong Vân William rồi cất giọng bình thản: “Anh bạn nhỏ, tôi biết sinh tồn ở gia tộc hắc đạo không phải là dễ dàng, em là con cháu dòng dõi chính thống nhỏ bé và yếu ớt như thế này lại sống ở bên ngoài, vậy mà bao nhiêu năm em cũng vượt qua được. Bản thân em có gì, em không lừa người khác nổi đâu, nếu không có chút thủ đoạn thì không thể nào sinh tồn, mà nước mắt chắc chắn không phải điều kiện có thể sinh tồn”.
Sau khi được nghe kể về quá khứ của Tề Mặc, Ly Tâm biết thế giới hắc đạo đen tối vô cùng. Một đứa trẻ là con riêng lại xinh đẹp và yếu ớt như Phong Vân William muốn bảo toàn sinh mạng không thể thiếu thủ đoạn và tài trí. Đặc biệt cậu bé lại là con cháu hệ chính thống trong một gia tộc phức tạp như gia tộc William. Cậu bé có thể sống đến ngày hôm nay, chắc chắn con người thật của cậu bé không như biểu hiện bề ngoài, thuần khiết và trong sạch không thích hợp với hắc đạo.
Nghe Ly Tâm nói vậy, Phong Vân William bất giác chớp chớp mắt nhìn Ly Tâm, ánh mắt cậu không yếu ớt và đáng thương như vừa rồi mà toát ra vẻ bình tĩnh như không hề bất ngờ khi bị Ly Tâm lật tẩy, một sự trầm tĩnh vượt quá độ tuổi của cậu.
Ly Tâm gật đầu: “Thế mới đúng, tôi tin con cháu dòng dõi chính thống của gia tộc William, cánh tay phải của Lam Bang phải là người như vậy. Thông minh, cơ trí và khôn ngoan mới xứng với khí chất của em”.
Phong Vân William mỉm cười ngượng ngùng, cậu ngẩng đầu mấp máy môi với Ly Tâm: “Tại sao chị lại nói cho em biết?”
Phong Vân William cảm thấy hơi tò mò khi bị Ly Tâm vạch trần mặt nạ ngụy trang. Cậu ta không cảm thấy lạ khi cô có thể nhìn ra bộ mặt thật của cậu vì nơi này là Tề Gia, gia tộc hàng đầu của giới hắc đạo. Cậu biết không thể che dấu bọn họ, hôm nay khi đối mặt với Tề Mặc và Jiaowen, cậu biết bọn họ đã nhìn ra bộ mặt thật của cậu”.
Nhưng bình thường khi xảy ra chuyện này, người khác sẽ tương kế tựu kế để xem cậu giở trò gì. Tại sao Ly Tâm nói thẳng với cậu, về điểm này cậu không khỏi hiếu kỳ.
Ly Tâm nhìn theo khẩu hình của Phong Vân William, cô cười cười: “Không tại sao cả, mỗi con người đều có tấm mặt nạ và thủ đoạn riêng để đối phó với cuộc sống. Tôi chỉ là không muốn nhìn thấy một cậu bé thông minh giả vờ yếu ớt. Tuy tôi không lợi hại bằng người khác nhưng em cũng đừng làm nhục IQ của tôi như vậy”.
Phong Vân William bật cười: “Đúng là chị kém hơn người khác nhiều”.
Ly Tâm lườm Phong Vân William, cậu bé nhìn Ly Tâm bằng vẻ mặt nghiêm túc, môi tiếp tục mấp máy: “Vậy chị chuẩn bị xử lý tôi thế nào?”
“Chuẩn bị gì cơ? Em nói tôi cần chuẩn bị gì?” Ly Tâm hỏi lại.
Phong Vân William cười cười, cậu dùng khẩu hình nói từ tốn: “Tại sao chị lại mua tôi? Chắc không phải chị mở lòng từ bi hay vì tôi là con riêng nên lưu tình đấy chứ? Tôi muốn biết tôi có tác dụng gì?”
Nhìn thấy ánh mắt vừa ngây thơ vừa châm biếm và những lời nói sắc bén của Phong Vân William, Ly Tâm tức giận trừng mắt với cậu bé: “Em nghĩ ngợi nhiều quá đấy. Tôi chỉ là thấy em xinh đẹp nên không muốn em bị hủy hoại. Em nghĩ em có tác dụng gì hay sao? Người của gia tộc William dù ghê sớm đến mấy cũng bị Jiaowen tiêu diệt, ngay cả lão đại của em cũng không thoát khỏi, em có bản lĩnh gì gây nên sóng gió ở Tề Gia?”.
Lời nói của Ly Tâm không hề tỏ ra coi thường và khoa trương, cô chỉ nói ra một sự thật mà thôi. Phong Vân William bất giác mỉm cười: “Xem ra số tôi gặp may”.
“Em biết thì tốt rồi”. Ly Tâm lườm Phong Vân William, gõ lên đầu cậu bé rồi đột nhiên cô nhấn mạnh: “Em đừng tính giở trò gì ở đây. Người của Tề Gia tuy không phải là người tốt nhưng bọn họ đều rất ngạo mạn, nếu em không bày trò, bọn họ tự nhiên sẽ chẳng động đến em. Tôi không muốn một cậu bé đẹp đẽ như em bị hủy diệt. Em nhớ phải giữ chừng mực, đừng có vượt quá khuôn khổ biết chưa hả?”.
Phong Vân William chăm chú nhìn Ly Tâm một lúc rồi đột nhiên mấp máy môi: “Tôi biết nguyên nhân vì sao chị được Tề lão đại yêu thương, nhưng những người khác không kính trọng chị”.
Ly Tâm cau mày nhìn Phong Vân William, chờ đợi câu nói tiếp theo của cậu ta. Phong Vân William nói chậm rãi: “Tề Gia xuất hiện một cô ngốc như chị, khâm phục, khâm phục quá”.
“Em nói gì hả?” Ly Tâm không ngờ cậu bé lại nói câu này, cô liền tung nắm đấm về phía Phong Vân William. Phong Vân William phản ứng nhanh lộn mấy vòng trên giường, tránh được cú đấm của Ly Tâm.
Phong Vân William ngồi ở mép giường bên kia, cậu ta nhìn Ly Tâm rồi lắc đầu: “Chị có biết tại sao gọi là hắc đạo không? Đó là vì mọi việc diễn ra trong bóng tối, không thể lộ ra bên ngoài. Vậy mà chị hành sự kiểu quang minh chính đại. Sống ở nơi như thế này hành vi của chị đúng là muốn tự sát”.
Quang minh chính đại? Lần đầu tiên có người dùng từ này với cô, Ly Tâm bất giác ngây người, cô làm việc quang minh chính đại ư? đi ăn trộm cũng là quang minh chính đại?
“Trong giới hắc đạo nhắc đến từ quang minh chính đại thì chính là kẻ ngốc. Đặc biệt với những người như Tề lão đại hay Lam Tư lão đại, chị đừng bao giờ nhắc đến từ này. Hôm nay chị khuyên nhủ tôi kiểu đó, nếu tôi bề ngoài giả vờ ngoan ngoãn nghe lời nhưng đằng sau có những hành động trái ngược liệu chị có nắm được? Tôi có thể sinh tồn ở gia tộc William, chị tưởng từ trong cốt tủy của tôi muốn sống an lành? Nói cho chị biết, cách tự bảo vệ bản thân tốt nhất chính là phản kích, chính là tạo ra thế lực cho bản thân”. Phong Vân William nhìn Ly Tâm một lúc rồi lắc đầu: “Nói với chị cũng chỉ tốn nước bọt thôi”.
Ly Tâm nhăn mặt khi thấy Phong Vân William có bộ dạng nhỏ bé yếu ớt nhưng lời nói vô cùng mưu lược và sắc bén, hoàn toàn không phù hợp với ngoại hình của cậu ta. Thằng bé này đúng là thâm sâu khó lường.
Cô cau mày cất giọng đầy tức giận: “Tại sao em nói cho tôi biết”.
Phong Vân William tựa người vào thành giường, nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt coi thường: “Vì tôi cảm thấy chị đang làm nhục IQ của tôi”.
Ly Tâm trừng mắt với Phong Vân William. Cô đã sớm đoán ra thằng bé này không phải là người đơn giản, nhưng không ngờ quá đáng đến mức này. Cô nói lạnh lùng: “Vậy tôi không làm nhục nữa, tôi trực tiếp giải quyết cho xong”. Vừa nói cô vừa rút khẩu súng chĩa thẳng vào Phong Vân William.
Phong Vân William lắc đầu mấp máy môi: “Rõ ràng chị không muốn giết tôi, dọa nạt tôi làm gì chứ?”
Một câu nói trúng tâm tư của Ly Tâm, cô liền thay đổi sắc mặt, hừ một tiếng cất khẩu súng vào trong áo và ngồi xuống giường. Nếu muốn giết thằng bé, cô đã không đưa nó về đây, thằng bé này tinh ý thật.
Bắt gặp vẻ mặt bình tĩnh trở lại của Ly Tâm, Phong Vân William gật đầu mấp máy môi: “Như vậy mới đúng, không được bộc lộ tâm trạng ra ngoài là bước đầu tiên tiến đến vị trí nữ chủ nhân của Tề Gia”.
Ly Tâm nhíu mày hỏi: “Em rốt cuộc bao nhiêu tuổi hả?”
Phong Vân William cười nhạt, ánh mắt cậu ta thâm trầm như đám Hồng Ưng chứ không phải là ánh mắt của một đứa trẻ. Vài giây sau, cậu ta mở miệng: “Tề lão đại nắm quyền hành ở Tề Gia năm 18 tuổi, tôi như thế này cũng không phải là chuyện kỳ lạ. Thân thế của chúng tôi đã định chúng tôi không thể đi con đường dễ chịu. Muốn bảo toàn mạng sống, chỉ có thể gấp rút trưởng thành”.
Ly Tâm không ngờ Phong Vân William lại nói như vậy, cô ngây người trong giây lát rồi gật đầu: “Nhưng em vẫn còn là đứa trẻ”.
Ánh mắt Phong Vân William lóe lên tia sắc lạnh: “Chị coi thường tôi?”
Nhìn bộ mặt đẹp đẽ như thiên thần nhưng đôi mắt tối tăm như địa ngục của Phong Vân William, Ly Tâm lắc đầu bất lực. Cô giơ tay vuốt tóc Phong Vân William: “Tôi vẫn muốn nhắc lại câu đó, tôi đã đưa em về đây thì sẽ không bỏ mặc em. Nếu em muốn bảo toàn mạng sống thì phải từ bỏ những thứ từ trong cốt cách của em. Em cũng biết là tôi không phải dọa em”.
Phong Vân William không né tránh động tác dịu dàng của Ly Tâm, cậu ta nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng. Cậu ta làm sao có thể không biết, đây là Tề Gia, tất cả mọi người đang chờ cậu ta mắc sai lầm để giải quyết cậu ta. Người của kẻ thù tuyệt đối không thể cắm rễ sinh trưởng ở nơi này, tuy tuổi còn nhỏ nhưng bản thân cậu ta hiểu rõ hơn ai hết. Có lẽ chỉ cô gái trước mặt là người duy nhất đối xử tốt với cậu ta.
Thấy Phong Vân William không lên tiếng, Ly Tâm vỗ đầu cậu ta nói ngắn gọn: “Xem xét nặng nhẹ”. Nói xong cô đứng dậy đi ra ngoài.
Phong Vân William nằm trên giường nhìn theo bóng lưng Ly Tâm, cậu ta hơi cau mày, xem xét nặng nhẹ là một lời nhắc nhở sắc bén thể hiện tâm tư rất thông minh.
Mấy ngày sau đó Tề Gia không có bất cứ động tĩnh gì, Jiaowen đã quay về Italy giải quyết công việc của anh ta, còn đám Tề Mặc và Hồng Ưng vẫn như bình thường, không có động thái nào đặc biệt. Ly Tâm do không hiểu nội dung cuộc trò chuyện của mấy người đàn ông nên hàng ngày cô chịu khó đến phòng điều khiển, tìm kiếm và nghiên cứu mọi tài liệu. Cô biết cô phải học hỏi từ đầu, một tòa lớn cũng bắt đầu từ nền móng. Tề Mặc cũng không bắt ép Ly Tâm, để mặc cô muốn làm gì thì làm.
Cầm tập tài liệu dày cộp trong tay, Ly Tâm cảm thấy hoa mắt chóng mặt, cô bóp nhẹ mi tâm. Cô thật sự khó có thể tiêu hóa nổi tập tài liệu về lịch sử giới hắc đạo này.
Người luôn dính với cô như hình bóng chính là Phong Vân William. Nhìn quanh không thấy một ai, cậu bé thu lại vẻ yếu ớt đáng yêu và lườm Ly Tâm: “Đi theo chị là sai lầm của tôi”.
Ly Tâm đang cắm cúi xuống đống tài liệu liền hừ một tiếng: “Em đừng có…”. Lời nói của Ly Tâm dừng ở đây, cô lập tức ngẩng đầu nhìn Phong Vân William đang ngồi trên ghế sofa ở bên cạnh bằng vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên: “Em có thể nói chuyện?”
Phong Vân William lật tập tài liệu trong tay và cất giọng lạnh lùng: “Tôi nói với chị là tôi bị câm bao giờ chưa?”
Ly Tâm nhíu mày: “Thằng nhóc này dấu kỹ quá”. Đến tư liệu điều tra của Hồng Ưng cũng chỉ ra cậu bé này bị câm, thế mà bây giờ có thể nói chuyện. Điều đó chứng tỏ cậu bé rất lợi hại mới có thể lọt qua mạng lưới tin tức của Tề Gia.
Phong Vân William hừ một tiếng, tỏ thái độ coi thường câu nói của Ly Tâm. Ly Tâm cũng chẳng để ý, cô tiếp tục cúi xuống xem tư liệu: “Sao tự nhiên em cho tôi biết?”
Thấy vẻ mặt của Ly Tâm không hề tỏ ra kinh ngạc ngược lại vô cùng bình thản, như cô dễ dàng chấp nhận việc cậu ta có thể nói chuyện, Phong Vân William trừng mắt với Ly Tâm: “Đồng loại phải thương lấy nhau, nếu chị bị tèo vì quá vô dụng thì cũng sẽ liên lụy đến tôi”.
Quan sát Ly Tâm vài ngày, Phong Vân William thấy Ly Tâm luôn coi cậu ta như đứa trẻ. Nếu đổi lại là người khác, cậu ta sẽ không thể không đề phòng. Điều này chỉ có thể kết luận Ly Tâm thuần khiết, thuần khiết đến mức cậu ta muốn đánh người.
Ly Tâm rõ ràng là một con hồ ly lười biếng, đúng là chỉ có Tề Mặc mới nghĩ ra chuyện cải tạo cô thành chim ưng. Nếu không phải sinh mạng của cậu ta nằm trong tay Ly Tâm, cậu ta chắc chắn chẳng thèm để ý đến cô. Cô làm cậu ta tức chết đi được.
Không nghĩ đến thì thôi, càng nghĩ càng bực mình, nếu gặp người khác cậu ta có thể dễ dàng ứng phó. Về phần Ly Tâm, nói cô không thông minh thì không đúng lắm, nói cô nghĩ không ra cũng không đúng, nói cô ngốc nghếch thì cô thông minh, nói cô thông minh thì cũng chẳng thấy thông minh ở điểm nào. Cô khiến cậu ta không thể chịu đựng nổi. Dõi theo tấm lưng Ly Tâm quay về cậu ta, Phong Vân William liền cầm quyển sách ném về phía cô.
Nghe tiếng gió xẹt qua, Ly Tâm liền né người tránh sự tấn công của Phong Vân William, cô gắt lên: “Ngứa da lắm phải không?”
Phong Vân William nghiến răng trừng mắt với Ly Tâm: “Chị xem những thứ vớ vẩn đó có tác dụng gì? Rốt cuộc chị muốn làm nữ chủ nhân của Tề Gia hay muốn làm thuộc hạ của Tề lão đại? Đầu óc chị để đi đâu? Chị đúng là đồ óc heo, Tề lão đại sao lại thích người như chị?”
Ly Tâm sa sầm mặt, cô đứng dậy đi tới ấn đầu Phong Vân William. Cậu ta hét lên: “Sao tôi có thể xui xẻo như vậy, tưởng rằng có cơ hội thoát thân, nào ngờ gặp phải người lắm chuyện như chị. Bây giờ chị còn hung dữ với tôi, tôi đánh chết chị”. Nói xong cậu ta vung tay đá chân vào người Ly Tâm.
Phong Vân William không có công phu, Ly Tâm lại luyện được thân thủ né tránh nên chẳng mấy chốc cô đã đè Phong Vân William xuống ghế sofa. Cô giơ tay phát vào mông Phong Vân William mấy cái: “Tôi lắm chuyện phải không? Nếu tôi không mua em, liệu em có thể sống đến ngày hôm nay? Em đúng là đồ không biết phân biệt phải trái”.
Phong Vân William bị đánh như đứa trẻ, cậu ta tức đến mức đỏ bừng mặt. Cậu ta túm chặt cánh tay Ly Tâm, móng tay cậu ta chuẩn bị bấm vào da cô nhưng không hiểu tại sao cậu ta dừng lại và cuối cùng buông tay. Phong Vân William hét lên với Ly Tâm: “Nói vớ vẩn, tôi đã để bọn họ bắt tôi, tự nhiên sẽ có cách thoát thân, chị nghĩ tôi là đồ vô dụng sao?”. Phong Vân William vừa mắng vừa trừng mắt với Ly Tâm.
Ly Tâm hơi sững sờ, cô nhìn Phong Vân William chăm chú: “Là em cố ý?”
Phong Vân William vẫn chưa hết tức giận: “Nếu tôi không cố ý, kẻ ngốc như Phong Hành có thể bắt nổi tôi sao, ông ta còn chưa có bản lĩnh đó”.
Ly Tâm liền buông người Phong Vân William và ngồi xuống ghế sofa. Phong Vân William ngồi dậy chỉnh lại quần áo, động tác cậu ta rất tự tin và cao quý, không có vẻ gì là một người bị hại, Ly Tâm bất giác cau mày: “Người em sợ là Tề Gia?”. Phong Vân William nói rất đúng, Ly Tâm không hề ngốc nghếch, chỉ là không nhắc đến thì cô không nghĩ tới, một khi nhắc đến cô có phản ứng nhanh hơn bất cứ người nào.
Phong Vân William cất giọng lạnh lùng: “Ai mà không biết Tề Gia từ trước đến nay luôn đuổi cùng giết tận. Nếu tôi không lộ diện trước mặt người của Tề Gia, liệu tôi có thể thoát khỏi sự truy sát của Tề Gia? Dù tôi có bản lĩnh đến mấy, một mình tôi cũng chẳng làm gì được”.
Cậu ta nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt phẫn nộ: “Kết quả tôi tự nhiên bị túm về Tề Gia, chị thử nói xem tôi có đen đủi không?”.
Đối diện với gương mặt tức giận của Phong Vân William, Ly Tâm đột nhiên cảm thấy tâm trạng tốt hẳn lên, cô ngoài người véo mũi Phong Vân William miệng cười hi hi: “Bây giờ thì tốt rồi”.
Phong Vân William đánh mạnh vào bàn tay bóp mũi cậu ta của Ly Tâm, cậu ta trừng mắt với cô và nghiến răng kèn kẹt: “Từ nay trở đi chị hãy lưu ý cho tôi. Tôi có ngày hôm nay là do chị, sau này chị đừng có kéo tôi xuống nước đấy”.
Ly Tâm cười ha ha với Phong Vân William. Lúc này cô mới phát hiện cậu ta có mặt nào đó giống một đứa trẻ. Cô mở miệng trêu cậu ta: “Em nói nhiều như vậy, không sợ tôi cho mọi người biết bộ mặt thật của em?”
Phong Vân William nhìn cô bằng ánh mắt khinh thường: “Muốn chết thì chị cứ nói đi, tôi chẳng bận tâm. Tôi ở dưới kia đợi chị, xem chị có thể chịu đựng được bao lâu”.
Ly Tâm cau mày: “Em coi thường tôi?”
Phong Vân William nói lạnh lùng: “Coi thường? Chị chẳng có gì đáng coi trọng cả”.
Ly Tâm bất giác nghiến răng, Phong Vân William dứ dứ nắm đấm về phía cô: “Tôi thật sự chẳng muốn bị trói buộc với chị một chút nào”.
Ở nơi này chỉ một mình Ly Tâm có thể bảo vệ sự an toàn của cậu ta. Ở một nơi toàn loài lang sói, chỉ một người duy nhất không hiểu quy tắc của hắc đạo nhưng lại được lão đại hắc đạo yêu thương là Ly Tâm có thể bảo vệ cậu ta. Nhưng Ly Tâm càng yếu thế, cậu ta sẽ càng gặp nguy hiểm. Nếu không muốn đối mặt với nguy hiểm, muốn leo lên đầu người khác và không cần nhìn sắc mặt của người khác, cậu ta chỉ còn một cách là đưa Ly Tâm lên cao. Ô dù càng lớn mạnh, cậu ta sẽ càng an toàn. Phong Vân William vốn sắp đặt đâu vào đấy, bảo đảm không sơ suất gì, nhưng cuối cùng kết quả lại thành ra như thế này. Mẹ kiếp, đúng là thông minh quá sẽ bị thông minh hại, đây là lần đầu tiên Phong Vân William chửi bậy dù chỉ ở trong lòng.
“Đống giấy lộn đó không có tác dụng gì đâu. Nếu chị muốn làm nữ chủ nhân của Tề Gia chứ không phải thuộc hạ của Tề lão đại, chị đừng mất thời gian xem mấy thứ đó”. Phong Vân William ổn định lại tâm trạng, đã đến nước này rồi thì chỉ có thể đi tiếp. Phong Vân William ném tập tài liệu sang một bên, khoanh hai tay trước ngực lạnh lùng nhìn Ly Tâm.
Bắt gặp vẻ mặt vô cùng nghiêm túc của Phong Vân William, Ly Tâm nhíu mày: “Em nói đi”. Tiếp thu ý kiến là một trong những ưu điểm của cô.
Phong Vân William bày ra vẻ mặt “trẻ con cần được dạy dỗ tử tế”, cậu ta gật đầu: “Một nữ chủ nhân của gia tộc hắc đạo là phải có tầm nhìn rộng, đứng trên đầu mọi người, giúp đỡ lão đại, bao quát toàn cục diện, chị không cần phải đích thân tham gia sát phạt, chị cũng không cần so đo với đám Hồng Ưng xem ai trung thành và có công lao lớn hơn. Chị phải học cách dùng người chứ không phải người khác điều khiển chị”.
Phong Vân William ngừng một vài giây rồi nói tiếp: “Chị tìm hiểu những thứ này không có một chút tác dụng gì hết. Chị cần phải tỏ rõ vị trí của chị, chị sẽ là phu nhân của Tề lão đại, giới hắc đạo dù là hữu danh hay vô danh đều muốn lấy lòng chị, chị không dựa vào bọn họ mà bọn họ phải dựa chị. Vì vậy chẳng cần thiết xem những thứ này, thế giới thay đổi mỗi ngày, chị có thể nhìn ra tương lai?”
Từ miệng một đứa trẻ có gương mặt thiên thần nói ra những lời như vậy, Ly Tâm cảm thấy toát mồ hôi lạnh. Phong Vân William càng nói càng đen mặt, nếu không phải thấy Ly Tâm đi sai hướng, cậu ta thật sự không muốn để lộ cho cô biết cậu ta có thể nói chuyện.
Ly Tâm hơi sững người. Trước đây có từng có ai nói với cô điều này, tổ chức ăn trộm không nói làm gì, còn ở Tề Gia, Tề Mặc là người ít mở miệng, đám Hồng Ưng và Jiaowen tuy ủng hộ cô nhưng chắc chắn không cho cô biết những lý luận như trên.
Nghe Phong Vân William nói vậy, Ly Tâm biết cô đã sai lầm hoàn toàn về phương hướng. Cô tưởng một khi bồi dưỡng năng lực có thể phân cao thấp với đám Hồng Ưng, mọi người thuần phục cô. Cô không hề hay biết làm nữ chủ nhân của Tề Gia không có nghĩa là lật đổ Hồng Ưng và tự mình ngồi lên chiếc ghế đầu tiên, cô tranh với Hồng Ưng là hoàn toàn vô tác dụng.
Ly Tâm trầm mặc một lát rồi nhìn Phong Vân William: “Tôi không thể động đến”. Dù Tề Mặc yêu thương cô đến mấy cô cũng không thể động đến đám Hồng Ưng.
Phong Vân William cười nhạt: “Sao tôi có thể đi theo người như chị. Về năng lực, những kẻ khác không biết giỏi hơn chị gấp bao nhiêu lần. Về lòng trung thành, chị tuyệt đối không trung thành với Tề lão đại bằng bọn họ. Về đầu óc, chị toàn thông minh không đúng chỗ. Về thân thủ, chị đúng là chả ra sao cả. Tôi thật sự không hiểu Tề lão đại thích chị ở điểm nào?”
Bị Phong Vân William nói một tràng giang đại hải nhưng Ly Tâm không thể phản bác vì hình như câu nào cũng đúng.
Thấy Ly Tâm không lên tiếng, Phong Vân William tỏ ra tức giận: “Chị tính bỏ cuộc?”
Ly Tâm lườm Phong Vân William: “Con mắt nào của em thấy tôi bỏ cuộc?” Cô chỉ là không thể phản bác những lời nhận xét chính xác mà thôi, ai dám bảo cô bỏ cuộc chứ.
Bắt gặp vẻ kiên quyết trong ánh mắt của Ly Tâm, Phong Vân William biết vừa rồi cậu ta nhìn nhầm, cậu ta nói lạnh lùng: “Chị không thể động đến cũng phải động. Có Tề lão đại chống lưng cho chị, chị sợ gì chứ? Được rồi, bây giờ không nói đến vấn đề đó nữa. Theo tình hình trước mắt dù chị có muốn động đến bọn họ cũng chẳng động nổi, tôi sẽ cho chị biết việc quan trọng nhất bây giờ. Những chuyện khác chị có thể không nắm được nhưng cục diện hiện tại chị không thể không biết, phải vậy không?”
“Lam Bang”. Ly Tâm nói ngay, việc quan trọng nhất bây giờ chỉ có Lam Bang.
Phong Vân William hừ một tiếng: “Chị nghe cho rõ nhé, tôi chỉ nói một lần, chị muốn hỏi gì thì hỏi”. Vừa nói cậu ta vừa đưa tài liệu liên quan đến Lam Bang cho Ly Tâm.
Ly Tâm cũng dứt khoát, cô không hề cảm thấy mình là cô gái hai mươi tuổi đang thỉnh giáo một cậu bé mười hai tuổi. Cô mở miệng hỏi thẳng: “Chị muốn biết tại sao cho đến bây giờ hai bên vẫn giữ thái độ im lặng? Tề Gia và Lam Bang đã trở mặt, tại sao không có động tĩnh nào khác ngoài việc tiêu diệt gia tộc William?”
Khóe miệng Phong Vân William giật giật, cậu ta trừng mắt với Ly Tâm. Ly Tâm đáp trả bằng ánh mắt lạnh lùng, dù cậu ta nói cô vô dụng cũng được, về điểm này cô nghĩ mãi không thông.
“Tại sao không có động tĩnh ư? Chị có biết Tề Gia và Lam Bang chiếm bao nhiêu lực lượng trong giới hắc đạo không? Cả hai đều là gia tộc có bề dày lịch sử cả trăm năm, cả hai đều xuất thân là nhà sản xuất vũ khí, lũng đoạn giới hắc đạo trong một thời gian dài. Bao nhiêu năm qua, cả hai gia tộc phát triển đến mức khó có thể tưởng tượng nổi. Bất cứ một động thái nào cũng sẽ liên quan đến vô số con người, thậm chí chính phủ nhiều nước. Nếu không có sự chuẩn bị chu toàn nhất, ai dám động thủ chứ?” Phong Vân William cất giọng bình thản.
Phong Vân William nhắc đến Ly Tâm mới chợt nhớ ra, thảo nào gần đây thị trường cổ phiếu không ngừng biến động, chỉ số kinh tế cũng lên xuống thất thường. Cô có ghi chép lại khi nghe Hoàng Ưng báo cáo như vậy, nhưng cô không hiểu điều này có liên quan gì đến Tề Gia và Lam Bang, cả hai nhà có chơi cổ phiếu đâu? Bây giờ thì cô hiểu rồi.
Phong Vân William nói tiếp: “Không nhắc đến chuyện khác, chỉ nói riêng về vụ Jiaowen lão đại hủy diệt gia tộc William chúng tôi, khiến cục diện hiện tại hết sức hỗn loạn không dễ giải quyết. Gia tộc William là cánh tay phải của Lam Bang, dưới nó còn có đống gia tộc dây mơ rễ má, các nhánh phụ và gia tộc trực thuộc nhiều vô kể.
Có thể thấy những gia tộc hắc đạo như Tề Gia, Lam Bang và William đã phát triển đến đỉnh điểm, có vô số nhánh con. Một khi điểm cao nhất bị chặt đứt, có thể hình dung ra bên dưới hỗn loạn đến mức nào.
Chỉ một gia tộc William đã hỗn loạn đến mức này, nếu một trong hai gia tộc Tề Gia hoặc Lam Bang sụp đổ, chỉ e là thế giới đại loạn. Không có chúa tể rừng xanh chấn áp, động vật trong rừng sẽ trở nên điên cuồng. Đây chính là nguyên nhân tại sao Tề lão đại và Lam lão đại dù giương cung nhưng vẫn không chịu bắn ra”.
Phong Vân William nói một hơi đến đây, Ly Tâm bất giác tựa người vào thành ghế sofa, vẻ mặt cô đầy nghi hoặc: “Nói như em, cả hai gia tộc không thể bị lật đổ, thế thì tại sao…”.
Ly Tâm chưa nói hết câu, Phong Vân William lập tức hiểu ý cô nên cắt ngang lời: “Một núi không thể có hai con hổ. Ai mà không muốn xưng vương, không ra tay cũng được, chuẩn bị đầy đủ rồi một miếng nuốt trôi. Nếu không chỉ e là hai bên đấu nhau khiến cả hai đều bị tổn thương, vậy thì thế giới này sẽ tiến hành chia bài lại”.
Ly Tâm trầm mặc hồi lâu, cô gõ đầu ngón tay lên ghế sofa. Phong Vân William gật đầu: “Đây chính là cục diện của hắc đạo. Chị hãy nhớ kỹ chị đứng ở đỉnh cao nhất có nghĩa chị không cần xông lên giết địch mà cần bày mưu tính kế”.
Ly Tâm nhìn Phong Vân William một lúc rồi mỉm cười: “Phải biết dùng người”.
Phong Vân William nhếch mép nở nụ cười tươi, cậu ta gật đầu: “Đúng, chị không cần chuyện gì cũng nhúng tay vào, chị chỉ…Chị làm gì vậy?”. Phong Vân William đột nhiên sa sầm mặt trừng mắt nhìn Ly Tâm. Một đứa trẻ mới tý tuổi bày ra bộ mặt thâm trầm trông rất chi là khôi hài.
Ly Tâm giơ tay đè Phong Vân William xuống, cô cười ha ha: “Có quân sư không dùng thì thật lãng phí”.
“Chị buông tôi ra”. Phong Vân William tức giận hét lên.
Phong Vân William còn tưởng Ly Tâm tiếp tục bắt nạt cậu ta nhưng không ngờ Ly Tâm lập tức ngồi thẳng dậy dựa vào thành ghế sofa. Ánh mắt cô nhìn cậu ta như bắt gặp con mồi, Phong Vân William cau mày nói: “Nếu tôi tự nguyện, chị có dám dùng tôi không?”
Cậu ta là người của gia tộc William, nếu Ly Tâm dám dùng cậu ta làm trợ thủ của cô, vậy thì cậu ta chỉ có thể kết luận Ly Tâm hoặc là ngu xuẩn đến đỉnh điểm, hoặc là ngông cuồng đến đỉnh điểm. Nếu là Tề Mặc, cậu ta tin chắc là người ở vế sau. Còn đổi lại là Ly Tâm, cậu ta quyết định tin cô thuộc hạng người ở vế trước.
Ly Tâm nhìn thẳng vào mắt Phong Vân William mỉm cười: “Nếu em không muốn giúp tôi thì việc gì phải nói với tôi nhiều như vậy?”
Thần sắc của Phong Vân William vẫn không hề biến đổi, nụ cười trên môi Ly Tâm càng rộng hơn: “Người thông minh tự nhiên muốn thứ tốt nhất cho bản thân. Sau này xem dựa vào em đấy”. Nói xong cô đứng dậy đi ra ngoài. Phong Vân William nhìn theo bóng lưng Ly Tâm, cậu ta cảm thấy hơi thú vị.
“Đúng rồi anh bạn nhỏ, tôi không thích bộ dạng già dặn của em, nghiêm túc quá, tôi vẫn thích thiên thần kia hơn”. Ly Tâm để lại một câu rồi khuất dạng hoàn toàn.
Phong Vân William đen mặt, cậu ta nghiến răng dõi theo bóng Ly Tâm. Sau đó cậu ta chỉnh đốn lại quần áo, từ từ nở nụ cười đáng yêu rồi đi theo Ly Tâm.
——————-
Đến tối, khi Tề Mặc về phòng ngủ, Ly Tâm đã nằm trên giường ngủ say sưa từ lâu, hoàn toàn không giống bộ dạng tích cực của mấy ngày trước. Hắn cau mày ngồi xuống giường và vỗ nhẹ lên tấm chăn.
Ly Tâm đã thành thói quen, cảm giác có người ở bên cạnh, cô liền cuộn chăn nhường chỗ nằm cho Tề Mặc rồi giơ tay ôm hắn. Cử chỉ này đã được huấn luyện thành phản xạ có điều kiện, dù cô đang ở trong giấc mộng đẹp.
Tề Mặc liền thò tay kéo Ly Tâm ra khỏi chăn và cất giọng trầm trầm: “Em đã làm xong mọi việc rồi à?”
Cảm giác thấy hơi lạnh thổi bên tai, một giọng nói lạnh lẽo mang hàn ý đi thẳng vào tiềm thức, Ly Tâm bất giác rụt cổ. Bây giờ là mùa hè đâu có lạnh như vậy, cô cũng không mở điều hòa xuống dưới không độ, tại sao lại có gió lạnh Siberia thổi tới, Ly Tâm theo phản xạ lùi về phía sau.
Thấy Ly Tâm vẫn không tỉnh lại, Tề Mặc liền kéo đầu Ly Tâm lại gần. Hắn giơ tay chặn mũi cô và cúi xuống phủ miệng lên đôi môi như cánh hoa anh đào của cô.
“Lão đại, anh làm gì vậy?” Ly Tâm bừng tỉnh vì ngạt thở. Cô đẩy mạnh Tề Mặc rồi hít lấy hít để. Cô đã bị hắn làm như vậy vài lần, không biết Tề Mặc nghĩ gì, hắn nói không để cô bị thương nên bây giờ hắn không đánh cô nữa. Nhưng Tề Mặc đổi phương pháp gọi cô thức giấc, Ly Tâm ngược lại cảm thấy thích cách hắn phát vào mông cô như trước kia hơn nụ hôn ngạt thở này.
“Em đã làm xong việc chưa?” Thấy Ly Tâm tỉnh hẳn, Tề Mặc cất giọng lạnh lùng, hắn giữ gáy Ly Tâm để cô đối diện với hắn.
Ly Tâm vội gật đầu: “Xong rồi”.
Tề Mặc nhíu mày, nộ khí từ người hắn tỏa ra trong giây lát. Ly Tâm vội ôm chặt Tề Mặc, ngả đầu lên vai hắn: “Đừng giận mà, em biết em đang làm gì, em không phải làm qua loa lấy lệ đâu, chỉ là em đã tìm được một trợ thủ giỏi”.
Nghe Ly Tâm nói vậy, Tề Mặc cúi xuống chăm chú nhìn vào mắt cô mà không lên tiếng. Ly Tâm hiểu Tề Mặc đang đợi cô mở miệng.
Ly Tâm liền nở nụ cười ngọt ngào, cô ngồi trong lòng Tề Mặc ngẩng lên nói với hắn: “Em biết là anh cố ý để một người hữu dụng ở bên cạnh em. Lão đại, cám ơn anh”. Vừa nói cô vừa hôn nhẹ lên cằm Tề Mặc. Hết cách rồi, chiều cao của cô chỉ có thể đến mức đó.
Tề Mặc cất giọng trầm trầm: “Phong Vân William đúng là một thằng nhóc không tồi, nó có thể che dấu bao nhiêu năm, chứng tỏ nó cũng hữu dụng”.
Tề Mặc là ai chứ? Hắn chỉ cần liếc qua là có thể nhìn rõ sự thật giả của một con người. Từ lúc ở phòng VIP, hắn đã biết Phong Vân William không yếu ớt như vẻ bề ngoài. Dù Phong Vân William có che dấu giỏi đến mức nào nhưng cũng vẫn chỉ là một cậu bé mười hai tuổi nên không thể lừa nổi hắn. Có điều đám Hồng Ưng và Bạch Ưng không nhìn ra bộ mặt thật của thằng bé chứng tỏ nó khá lợi hại.
Ly Tâm biết rõ Tề Mặc nhìn người rất chuẩn. Người như Tề Mặc không có lý nào không nhìn ra bộ mặt thật của Phong Vân William. Hắn gây áp lực vô hình cho cậu bé, Phong Vân William cũng cảm nhận được điều đó nên mới chủ động mở miệng. Ngoài việc Tề Mặc giao Phong Vân William cho Ly Tâm để cô dùng cậu bé, Ly Tâm nghĩ không ra hắn có ý đồ gì khác.
Người của Tề Gia coi Tề Mặc là ông trời, là thần thánh từ lâu, không một ai dám giúp đỡ Ly Tâm. Nhưng Phong Vân William thì khác, hắn tạo áp lực cho cậu ta, muốn bảo toàn mạng sống thì phải tranh thủ, chỉ có Ly Tâm tốt cậu ta mới được sống yên ổn. Tề Mặc ngoài thân thủ, bản lĩnh điều khiển người khác cũng xuất sắc hơn người, nếu không đám Hồng Ưng đã chẳng trung thành với hắn như vậy.
Ly Tâm mỉm cười tựa người vào ngực Tề Mặc: “Lão đại, sao anh nhìn ra thằng bé đó có bản lĩnh?” Cô biết Tề Mặc nhận ra nhưng không biết nguyên nhân tại sao.
Tề Mặc ôm eo Ly Tâm cất giọng bình thản: “Móng tay nó có chứa độc tố số mười ba, đầu ngón trỏ có vết chai. Nó rất thông minh, sống trong giới hắc đạo, thuần khiết là một trò khôi hài, yếu đuối như vậy mà nhiều năm cũng không bị xử lý, tôi có lý do tin chắc tin tức ở bên ngoài đều sai cả”.
Ly Tâm nghe vậy hơi nhíu mày, cô không hề phát hiện thấy trên người thằng bé có độc tố, độc tố số mười ba không màu không mùi vị, vậy mà Tề Mặc cũng nhìn ra. Ly Tâm không khỏi cảm thán thay Phong Vân William, chắc cậu ta cũng không ngờ Tề Mặc xuất hiện ở nơi đó. Nếu Phong Vân William biết Tề Mặc có mặt tại buổi bán đấu giá, chắc cậu ta cũng không bày ra bộ dạng như vậy.
“Hãy dùng cho tốt. Nó có năng lực giúp đỡ em”. Tề Mặc đưa tay vuốt tóc Ly Tâm, Ly Tâm nhìn Tề Mặc chăm chú.
Tề Mặc ôm chặt thắt lưng Ly Tâm và nói chậm rãi: “Chỉ có người trong hắc đạo mới hiểu quy tắc và trình tự thao tác của hắc đạo, gia tộc William cũng không nhỏ, nó lại có thể lừa cả đám Hồng Ưng nên chắc có bản lĩnh giúp em. Có điều, dùng tốt sẽ thắng, dùng không tốt sẽ thua, tôi không muốn một ngày nào đó sẽ phải giết nó”.
Ly Tâm gật đầu: “Em sẽ thận trọng, anh không cần lo lắng”.
Ly Tâm biết Tề Mặc không muốn giết Phong Vân William, cũng không muốn cậu bé ảnh hưởng đến cô, cô liền ôm chặt Tề Mặc. Người đàn ông này không biết ăn nói, chỉ biết thể hiện bằng hành động, nhưng tất cả đều là nghĩ cho cô. Chỉ riêng điều đó cũng xứng đáng để cô hết mình vì hắn.
Cảm nhận được vòng tay của Ly Tâm, Tề Mặc nở nụ cười nhàn nhạt, hắn cất giọng trầm trầm: “Đừng làm tôi thất vọng”.
Ly Tâm gật đầu, kéo Tề Mặc nằm xuống giường. Dưới ánh trăng sáng, hai thân hình cuộn chặt vào nhau khiến không khí lạnh lẽo trở nên ấm áp hơn.

Tags:
X