Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Em chết rồi, phần 2

02/07/2016 8:26:37 | admin | 441 lượt xem

(iBlog.vn) – Chỉ cần được ở bên anh

– Anh nhớ em!

Anh chỉ nói có thế lúc ôm cô vào lòng. Cô hỏi anh không sợ ư? Anh khe khẽ lắc đầu. Anh vẫn ít nói như thế, vẫn trầm tĩnh như thế. Cô bàng hoàng nhận ra, dường như trong anh những âu yếm thiết tha vẫn còn nguyên vẹn lắm. Nơi cô cũng vậy. Bao năm qua cô chưa một phút nào ngừng nhớ về anh. Cô gục đầu vào ngực anh. Một lần nữa thấy khó chịu khi khóc mà không có nước mắt.

– Này, em không có mùi, không có mồ hôi, không đói, thậm chí không cả nóng hay lạnh nữa. Và tuyệt vời nhất là em có thể vào bất cứ đâu em thích mà không phải trả tiền hay bị ngăn cấm…

emchetroi2a

Ảnh minh họa

Cô nằm cuộn tròn trong lòng anh, miệng huyên náo những câu chuyện. Cô cố gắng tìm lại những cảm giác thân quen đã bị đánh cắp, cố gắng đào xới lại từng giây từng phút họ dành cho nhau ngày xưa.

– Nhưng anh thậm chí vẫn cảm thấy da thịt em. Nói đi, chẳng lẽ em không thể cảm nhận bất cứ điều gì?

Anh siết cô chặt hơn nữa. Giọng anh xa xôi mà hoang hoải và da diết.

– Có! Một điều duy nhất… Vẫn yêu anh…

Những lời cuối giọng cô trở nên lí nhí. Hình như trong bóng tối cô cảm thấy anh đang mỉm cười – một nụ cười tròn trịa thay cho lời đáp. Đêm đó cô chỉ nằm đếm tiếng thở của anh.

– Em sẽ ở bên anh bao lâu?

Câu đầu tiên mà sáng hôm sau anh nói với cô khiến cô ngỡ ngàng nhận ra cô cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này. Cô lắc đầu buồn bã. Làm sao mà biết được cơ chứ? Chẳng ai nói với cô cô sẽ thế này bao lâu, chẳng có cái cầu thang nào nối lên mây trời hay cái mặt đất nào nứt vỡ ra với lửa địa ngục chập chờn ma quái đợi cô. Khi cô còn đang thẫn thờ suy nghĩ thì anh đã kéo tay cô đi. Và hành trình mới của cô bắt đầu.

Anh đưa cô lang thang trên khắp các con phố, khu người Hoa, khu thương mại và cả khu quảng trường rộng lớn. Đôi lần hai người rẽ vào quán cà phê nhỏ ở góc đường gần nơi anh ở. Cô thích cái quán ấy. Nó đậm chất phương Tây cổ kính theo như lời cô nói. Ở đó, anh đã kể về những ngày tháng xa quê hương, những người anh đã gặp, những lối sống anh nhìn theo. Tuyệt nhiên, những vất vả cô ngỡ cô sẽ hiểu thấu thì anh lại không hề nhắc đến.

(…)

Tags:
X