Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Ép yêu 100 ngày – Phần 14

30/09/2017 2:38:55 | Phương Vũ | 163 lượt xem

(iBlog.vn) – Hay là do cô nhạy cảm, suy nghĩ quá nhiều?

Tần Chỉ Ái nhíu mày, vừa mới ngưng suy nghĩ lung tung trong đầu, thân thể bỗng nhiên cả người đổ về phía trước, ngay sau đó bên tai truyền đến tiếng lốp xe thắng gấp một tiếng.

Âm thanh kia trải trên con phố trống trải tối tăm, nghe thật chói tai.

Đầu Tần Chỉ Ái có chút choáng váng, sửng sốt một chút, mới phản ứng lại, vừa rồi còn chạy nhanh như vậy, không có một dấu hiệu nào là hắn sẽ thắng gấp, dừng lại trên con đường lớn.

Tần Chỉ Ái ổn định lại tinh thần, vừa mới quay đầu qua nhìn người đàn ông ngồi bên cạnh mình, vai của cô đã bị một lực mạnh nắm chặt, đưa thân thể bị đổ về phía trước vì thắng gấp của cô kéo trở về lưng ghế, thân thể của cô theo bản năng cứng đờ, một giây sau liền nghe thấy tiếng mở dây an toàn.

Tiếng động này khiến Tần Chỉ Ái có dự cảm không tốt, sau khi mất hồn hết mấy giây, não lại oanh nổ tung, trong nháy mắt hoàn toàn hiểu được hắn sắp làm gì.

Thì ra ở trong nhà cũ của Cố gia, hắn không dám tức giận không phải là hắn biết cô giả bệnh, mà là hắn đã khám phá ra kế hoạch của cô, nhưng vẫn chưa biểu hiện ra bên ngoài.

Bởi vì ở trong nhà cũ, hắn sợ ông sẽ nghe thấy, cho nên mới khống chế lửa giận, dùng danh nghĩa đưa cô đi bệnh viện, chở cô đến đây.

Hiện tại đã không còn ở nhà cũ, hắn không hề kiềm chế tức giận, đem cảm xúc của hắn bộc lộ ra.

Chẳng trách vừa rồi cô cảm thấy kỳ lạ…

Tần Chỉ Ái hiểu rõ tình hình, một giây sau cô không hề nghĩ nhiều, liền đưa tay mở cửa xe, ý muốn chạy trước một bước.

Chỉ là người đàn ông kia phản ứng nhanh hơn cô rất nhiều, đầu ngón tay của cô còn chưa đụng tới cửa xe, đã bị Cố Dư Sinh bắt về ghế ngồi, hung hăn cản cô.

Đây là đang trong xe… đầu ngón tay Tần Chỉ Ái run lên.

Cô giống như phát điên, liều mạng giãy dụa.

nguồn đọc nhanh nhất và dịch nhanh nhất truy cập vào : th.i.c.h .com

Bên trong xe nhỏ hẹp, khí lực yếu ớt của cô, đừng nói là đẩy nổi hắn, ngay cả động cũng không động đậy nổi.

Cô luôn luôn không thích cầu xin người khác, cho dù mấy lần trước cô bị hắn hành hạ như thế nào cô cũng yên lặng không phát ra tiếng động nào, dùng toàn lực phản kháng, cho đến cuối cùng cũng không đánh lại hắn, cô dù có bị hắn hành hạ tàn nhẫn như thế nào cũng không muốn mở miệng cầu xin một tiếng.

Bởi vì cô biết, hắn đang trả thù cô, sỉ nhục cô, dù cô có cầu xin như thế nào, hắn cũng sẽ không buông tha cô.

So với việc cầu xin, chi bằng giữ cho mình một chút tôn nghiêm còn sót lại này.

Nhưng mà bây giờ… Hắn lại muốn ở trong xe đậu trên đường lớn… đối với cô như vậy…

Tần Chỉ Ái hoảng sợ, âm thanh run rẩy cầu xin tha thứ: “Cầu xin anh thả tôi ra… Tôi nhất định sẽ giữ khoảng cách với anh… Cầu xin anh…”

Hắn lại giống như không nghe thấy lời cầu xin của cô, tăng thêm sức lực rất nhiều.

 

ep-yeu-100-ngay-p14

 

Trên người của hắn có người rất dễ chịu, mùi thơm thoang thoảng pha thêm mùi thuốc lá nhàn nhạt, làm cho người ta có một loại cảm giác sạch sẽ, là mùi vị cô đã từng yêu, đã từng lưu luyến.

Nhưng lúc này trên người hắn lại có một loại khí tức không ngừng xuyên vào cô, khiến cô thật sự rất sợ hãi.

Tần Chỉ Ái liều mạng giãy dụa như vậy, cả người đã sớm không còn sức lực, hiện nay hắn lại gia tăng sức mạnh, khiến cô thở cũng không thở nổi.

Cô cảm nhận được môi của hắn đặt lên xương quai xanh của cô, cắn. Hành động như vậy liền nhắc cho cô nhớ lại những hình ảnh giống như ác mộng trước đây, thân thể cô không khống chế được run lên, mở miệng âm thanh đều run rẩy đến kỳ cục: “Cầu xin anh… Đừng như vậy… Tôi giả vờ bệnh không phải để quấn lấy anh…”

Cô nói như thế, hắn vẫn ngoảnh mặt làm ngơ, giống như tuyệt đối quyết tâm muốn đẩy cô vào chỗ chết, tàn nhẫn dùng sức xé vảy của cô thành hai nửa, tạo thành một tiếng “rẹt”.

Thân thể Tần Chỉ Ái chấn động, theo bản năng muốn né ra, nhưng cô giống như cá nằm trong lưới, chờ đến lúc lưới kéo lên, cô sẽ nghẹt thở mà chết, không thể trốn thoát, chỉ có thể trơ mắt nhìn thành phố trong xe, chịu đựng người kia vô tình hành hạ thân thể của cô, không cách nào phản kháng.

Một cảm giác tuyệt vọng và sỉ nhục trong nháy mắt nuốt sống cô.

Oan ức, mất mặt, mũi cô đau xót, nước mắt tuông ra: “Anh đừng như vậy, van xin anh… Tôi thề, sau này tôi sẽ không bao giờ quấn lấy anh nữa…”

Nước mắt theo những lời nói của cô lăn xuống như một sợi trân châu bị đứt, rì rào rơi xuống.

Bị lửa giận bao trùm, Cố Dư Sinh hoàn toàn không để ý đến phản ứng của cô, đem dục vọng tàn nhẫn tiến vào trong cơ thể cô, sau đó cúi đầu cắn môi cô, hung ác xâm chiếm thân thể của cô.

Chỉ là môi hắn vừa mới đụng vào môi cô, còn chưa kịp dùng sức, giây trước còn thô bạo cắn, giây sau lại như kỳ tích, yên tĩnh lại.

Trong miệng cô nghẹn ngào nói cái gì, bởi vì môi bị môi hắn chặn lại, câu chữ lộn xộn, hắn nghe không rõ.

Nhưng hắn có thễ cảm nhận được một chất lỏng mặn mặn không ngừng chảy vào miệng hắn.

Ước chừng qua nửa phút, hắn bỗng nhiên hiểu đó là thứ gì, cả người đột nhiên ngẩng đầu lên, dán mắt vào người phụ nữ dưới người mình.

Sắc mặt cô trắng bệch đáng sợ, trên mặt đều là nước mắt, lông mi ướt nhẹp run rẩy.

Cô sợ rồi, chìm vào thế giới của riêng mình, không nhận ra được hắn đã dừng lại, cô vẫn không ngừng run rẩy, còn đang lẩm bẩm cái gì trong miệng.

Hình ảnh như vậy, thoáng làm đau mắt Cố Dư Sinh, hắn quay mạnh đầu đi, nhìn về phía ngoài cửa sổ xe.

Bên trong xe vô cùng im lặng, chỉ có tiếng khóc của Tần Chỉ Ái, rất nhỏ, ngắt quãng, không ngừng truyền đến trong tai Cố Dư Sinh, chui vào trong đáy lòng hắn, đầu ngón tay hắn để trên lưng cô bỗng dưng hơi run rẩy, sau đó hắn đột nhiên quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn lê hoa đái vũ của cô khoảng hai giây, rồi xoay người mạnh một cái, cơ thể hắn rời khỏi chỗ, trở lại ngồi trên vị trí người lái.

Cơ thể hắn đã rời khỏi đó, nhưng cô vẫn còn khóc nức nở.

Bỗng nhiên Cố Dư Sinh cảm thấy bầu không khí ở bên trong xe có chút áp lực, hắn nâng tay lên, cửa sổ xe từ từ hạ xuống.

Gió đêm hè khô nóng, từ từ thổi vào, làm hắn thêm phiền muộn, hắn nhìn gương chiếu hậu, lướt qua quần áo trên cơ thể mình, lại càng thêm phiền muộn, hắn tức giận vươn tay, ấn mạnh lên chốt mở, đóng lại cửa kính xe.

Sau đó, hắn đi tìm hộp thuốc lá, châm lên một điếu, đặt ở bên môi, từ từ rít từng hơi.

Cách lớp khói lượn lờ, dư quang ngoài khóe mắt hắn để ý đến dòng nước mắt còn ở trên mắt cô.

Có thể do khóc khá lâu, mà bả vai của cô run run, trong miệng còn tại lầm bầm than thở không ngừng, tiếng nói quá nhỏ, mà hắn cũng không để ý, cho nên không biết cô đã nói cái gì.

Cố Dư Sinh vẩy tàn thuốc, nhìn chằm chằm vào đèn đường ở cách đó không xa một hồi lâu, để đầu hơi gần về phía Tần Chỉ Ái.

“Buông. . . . . . Xin anh. . . . . .”

“. . . . . . Đừng như vậy. . . . . . Em. . . . . . sẽ rời khỏi anh thật xa mà. . . . . .”

“. . . . . . Sẽ không quấn quít lấy anh . . . . . . Ở bất cứ nơi nào đều có thể, không ở trên đường, cầu anh. . . . . .”

Cố Dư Sinh tập trung lắng nghe một hồi lâu, mới từ trong miệng cô nghe được một ít lời ngắt quãng.

Thì ra, những lời lẩm bẩm trong miệng cô nói đến, đều đang nói cho hắn nghe sao?

Trên mặt Cố Dư Sinh không có vẻ mặt thay đổi gì quá lớn, chỉ là ánh mắt hắn có chút thay đổi nhỏ.

Rốt cục cô cũng bị hắn hù doạ, có phải hay không? Từ nay về sau, cô không bao giờ … không bao giờ nghĩ cách dây dưa với hắn nữa, đúng không?

Như vậy rất tốt, rốt cục hắn có thể được như ý nguyện, mục đích đạt tới . . . . . . Cố Dư Sinh ném đi tàn thuốc đã cháy hết, tiếp tục rút ra một điếu, để bên môi, lúc hắn cầm bật lửa lên, thì dường như nghe thấy được cô gái ở bên cạnh, lại nói thầm một câu: “Em thề sẽ không quấn lấy anh nữa, em cam đoan với anh rằng em có thể rời khỏi anh bao xa liền rời bấy xa. . . . . .”

Bàn tay của Cố Dư Sinh run lên, bật lửa bị lệch hướng, bốc lên ngọn lửa, đốt vào trên đầu ngón tay của hắn.

Cơn đau vì phỏng, đã làm cho hắn đã nhận ra mình có chút thất thố, liền nhất thời tức giận quát lớn: “Vậy nhanh cút cho tôi! Cút thật xa cho tôi!”

Giọng điệu hắn hơi cao, mang theo vài phần gắt gỏng, lập tức khiến cho Tần Chỉ Ái ngồi ở một bên hồi hồn.

Tần Chỉ Ái vừa mới đắm chìm trong khuất nhục và hoảng sợ một hồi lâu, mới đột ngột tỉnh lại, tinh thần có chút hoảng hốt, trong chốc lát không hiểu được rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra, mờ mịt quay đầu nhìn Cố Dư Sinh một cái.

Cô khóc khá lâu, mặc dù trang điểm đều dùng đồ không thấm nước, nhưng vẫn có vài chỗ lem. Dù vậy nhưng cũng không làm ảnh hưởng tới ánh mắt của cô, như hai hòn ngọc lớn, bởi vì mới khóc, lại hết sức đen bóng, trên khóe mắt còn có nhiễm ánh nước ở bên ngoài.

Dáng vẻ này của cô, vô cùng động lòng người, mang theo chút vô tội.

Vẻ vô tội ấy khiến cho luồng nhiệt nóng không tên trong người hắn càng thiêu đốt càng vượng, hắn cầm điếu thuốc trong tay quăng mạnh về phía cỏ xa xa ngoài cửa kính, lại mở miệng nói tiếp: “Không phải bảo cô cút rồi mà? Không nghe hiểu được tiếng người có phải không?”

Từ trong lời nói hung ác của hắn, bất tri bất giác Tần Chỉ Ái đã hiểu được tình huống.

Không biết khi nào, hắn đã buông cô ra, không tiếp tục muốn * cô nữa.

“Còn ngồi ở chỗ này phát ngốc gì nữa, muốn chờ tôi ngủ tiếp với cô nữa à?” Nghe thế, cơ thể Tần Chỉ Ái run lên, như thể sợ Cố Dư Sinh sẽ làm 摁 mình tiếp, bàn tay vươn ra nhanh như chớp, đẩy cửa xe, rồi nhanh nhảy xuống xe.

Nhìn thấy phản ứng của cô như hận không thể lập tức biến mất, giọng nói Cố Dư Sinh lạnh lẽo, nghiến răng nghiến lợi nói: “Nhớ kỹ lời vừa rồi cô đã nói, sau này nếu nhìn thấy tôi, có thể rời khỏi bao xa liền rời bấy xa. Ngoài ra, không được trêu vào tôi cũng đừng quấn tôi.”

Bóng dáng Tần Chỉ Ái hơi cứng lại, cũng không quay đầu nhìn Cố Dư Sinh, mà đưa tay vội đóng cửa xe, rất nhanh bước lên ven đường lui hai bước.

Bước thứ hai chân cô chưa kịp chạm đất, thì Cố Dư Sinh đã vọt nhanh đi.

Nhìn qua gương chiếu hậu, Cố Dư Sinh nhìn đến cô gái mới xuống xe, đang đứng ở trên đường cái, không biết đang suy nghĩ chuyện gì.

Quần áo trên người cô đã bị hắn xé rách vài chỗ, bả vai, ngực, phía sau lưng, từng mảng lớn da thịt lộ ra bên ngoài.

Mi tâm Cố Dư Sinh hơi nhíu lại, bàn chân đạp mạnh vào phanh xe.

Hắn tìm lấy một điếu thuốc, đặt ở bên miệng, tìm bật lửa, vừa định đốt lên, thì bỗng nhiên quăng đi điếu thuốc, sau đó đẩy cửa xe ra, xuống xe.

Tay hắn đóng sầm cửa lại, bước nhanh đi về phía cô bị hắn bỏ ở đó.

Vừa đi, hắn vừa vươn tay, cởi ra cúc áo tây trang ở trên người.

Lúc còn cách cô khoảng hai thước, hắn ngừng lại, sau đó cầm tây trang cởi ra, để về phía cô, một chữ cũng không nói, liền xoay người đi về phía xe mình.

Cố Dư Sinh còn chưa đi hai bước, phía sau bỗng nhiên truyền tiếng gọi của cô, giọng điệu có chút vội vàng: “Cố Dư Sinh!”

Cước bộ hắn hơi ngừng, nhưng cũng không quay đầu lại, vừa mới chuẩn bị bước chân đi tiếp về phía trước, bỗng nhiên lại bị một đôi tay ôm từ phía sau lưng hắn, lực tay rất lớn, khiến cho hắn không hề phòng bị, mà đẩy đối phương ra xa vài thước.

Cố Dư Sinh lảo đảo hai bước, mới đứng vững cơ thể, sau đó hắn chợt nghe phía sau mình truyền đến một tiếng “Rầm”.

Tags:
X