Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Ép yêu 100 ngày – Phần 45

28/10/2017 9:22:17 | Phương Vũ | 51 lượt xem

(iBlog.vn) – Hắn mở điện thoại của cô, hình như là đang tìm gì đó, sau khi bấm một lát, hắn lại giơ điện thoại lên trước mặt cô, sắc bén nói: “Đọc lại nguyên văn những câu nói này một lần cho tôi!”

Trên màn hình là đoạn hội thoại của cô và Lục Bán Thành.

Cũng chính là đoạn tin nhắn dài nhất mà cô nhờ hắn giúp đỡ.

Hắn bắt cô đọc đoạn này là có ý gì?

Tần Chỉ Ái mím môi, nhìn những dòng chữ trên màn ảnh, không có lên tiếng.

Sự trầm mặc của cô làm cho sự tức giận trong lòng Cố Dư Sinh càng tăng lên, cô không thể mở miệng nói với Lục Bán Thành những lời này thì sao có thể nói trước mặt hắn?

Cố Dư Sinh chờ trong giây lát, thấy cô từ đầu đến cuối không nói chuyện, đầu ngón tay cầm điện thoại vì tức giận và phẫn nộ mà run lên: “Sao lúc cô đi nhờ Lục Bán Thành nói chuyện cũng không thấy cô ít nói như vậy hả? Không phải trước mặt hắn cô có thể nói sao? Sao bây giờ lại giả câm? Mau đọc cho tôi, đọc nguyên văn không sót một chữ nào!”

Sau khi nói xong hắn lại nhớ tới lúc trước Tần Chỉ Ái vừa nói vừa cười trước mặt Lục Bán Thành, lại bổ sung một câu: “Vừa đọc vừa cười cho tôi!”

Đây là lần thứ ba hắn đề cập đến cái tên Lục Bán Thành… Hai lần trước cô thật sự không hiểu đã xảy ra chuyện gì nhưng giờ thì cô đã hiểu.

Hắn vì cô nhờ Lục Bán Thành giúp nên mới tức giận như vậy?

Nhưng sao hắn lại tức giận chứ? Là hắn không muốn cô làm phiền hắn, cô chỉ làm theo những gì hắn nói, hắn còn tức giận cái gì?

Tần Chỉ Ái mím môi, cụp mắt, không nhìn màn hình điện thoại nữa.

Chỉ sau mấy giây, cằm của cô lại bị Cố Dư Sinh nắm lấy, tàn nhẫn giơ lên, ép cô phải nhìn vào màn hình điện thoại.

“Cô nghe không hiểu những lời tôi nói hay là giả vờ như không nghe thấy tôi nói gì hả? Còn chưa chịu đọc?”

Cố Dư Sinh càng hỏi càng tức giận, như một làn sóng này nối tiếp lớp sóng kia, tàn nhẫn bao phủ lổng ngực của hắn, hắn không khống chế được gia tăng sức mạnh nắm lấy cằm của Tần Chỉ Ái, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi cho cô biết, hôm nay cô muốn hay không muốn cũng phải đọc cho tôi, đừng ép tôi phải động thủ!”

Cô bị hắn bấm chặt như vậy, đau đến nỗi run rẩy, cô nhiều lần muốn nói chuyện nhưng chỉ giật giật môi, không phát ra âm thanh.

“Tôi nói lại một lần cuối, đọc cho tôi!” Cố Dư Sinh giống như không thể chịu đựng được nữa, vung tay quật cô lên ghế salon.

Tần Chỉ Ái giống như không hề để ý đến sự thô bạo trên mặt Cố Dư Sinh, mặt mày đều không có biểu cảm gì, cô nằm nhoài trên ghế salon, biểu hiện trên mặt cực kỳ bình tĩnh, nói chuyện khinh nhạt: “Tại sao tôi lại phải làm như vậy, anh không biết sao?”

Cố Dư Sinh muốn đập điện thoại lên ghế salon, nhưng vừa nghe đến câu này, hắn lại dừng lại.

Hắn nhìn cô chằm chằm, biểu hiện lạnh băng, nhưng trước câu hỏi đầy ngụ ý kia của cô lại không thể hé răng.

Tần Chỉ Ái từ từ trở mình, đứng dậy, cô ngẩng đầu lên, lặp lại câu hỏi kia một lần nữa: “Tại sao tôi lại phải đi tìm Lục Bán Thành, anh thật sự không biết sao?”

“Anh quên rồi sao? Chính anh nói tôi có thể rời khỏi anh xa bao nhiêu, thì phải cách xa anh bấy nhiêu, tôi có chuyện gì cũng không được đến làm phiền anh!”

Cố Dư Sinh như bị điểm huyệt, nhất thời hạ điện thoại xuống.

Trong lòng Cố Dư Sinh cũng tự hỏi mình như vậy.

Cô nói không sai, ban đầu hắn tìm mọi biện pháp để cô không quấn lấy hắn nữa, hiện nay hắn đã được toại nguyện, tại sao một chút cảm giác hài lòng hắn cũng không có? Thậm chí còn thấy khó chịu hơn khi cô ngoan ngoãn trốn hắn so với lúc cô quấn lấy hắn…

Giống như hôm nay, khi Lục Bán Thành nói cô gọi điện thoại tới xong, hắn lại muốn biết bọn họ đang nói chuyện gì?

Hắn sao lại khó chịu khi cô đi tìm Lục Bán Thành giúp? Thậm chí còn trở về nhà nổi điên?Muốn đọc nhanh full nhất truy cập : thíchđọctruyện.com

Hắn bị gì vậy? Năm lần bảy lượt bị loạn não, hơn nữa lần sau so với lần trước còn loạn hơn…

Cố Dư Sinh nhíu mày, như nghĩ mãi một vấn đề mà không có đáp án, bởi vì hắn thất thần mà làm rơi điện thoại trong tay, điện thoại rơi thẳng vào bàn chân của hắn.

 

ep-yeu-p45

 

Hắn giống như không cảm thấy đau, tầm mắt tuy bình tĩnh nhìn Tần Chỉ Ái nhưng trong đầu lại cứ luẩn quẩn những câu hỏi tại sao.

Trên mặt Tần Chỉ Ái vẫn biểu hiện bình tĩnh, không có bất kỳ sợ hãi nào, khóe môi cô mơ hồ mỉm cười, tiếp theo lại điềm tĩnh nói: “Anh nói xem, tôi đã ngoan ngoãn nghe lời anh như vậy, anh còn muốn như thế nào? Tôi trốn anh thật xa anh vẫn muốn gây sự với tôi? Rốt cuộc anh muốn tôi làm thế nào mới cam lòng?”

Cố Dư Sinh vốn đã nghĩ không ra, giờ lại gặp thêm một câu hỏi liên tiếp làm sao làm sao, thế nào?

Hắn không trả lời được, cảm thấy trong cổ họng giống như bị nhét một tảng đá nặng nề, khiến hắn hít thở còn không nổi nữa nói chi là trả lời.

Mắt của cô vẫn đang nhìn hắn, im lặng chờ đáp án.

Ánh mắt long lanh của cô, thỉnh thoảng giống như có một ánh sáng lóe lên.

Càng như vậy, hắn lại càng rối, càng không tìm được đáp án, trong lồng ngực có một nỗi sợ không thể giải thích được, vì sao hắn lại sợ?

Hình như đây không phải là lần đầu tiên cô ép hắn đến nỗi không biết phải làm sao, lần trước dẫn cô tham gia tiệc rượu, cô bị hành kinh đau bụng, hắn hỏi cô tại sao, cô nói sợ làm phiền hắn…

Khi đó hắn kinh hoàng, thất thố, còn có Tiểu Vương chạy tới giúp hắn thoát khỏi cục diện rối rắm kia.Muốn đọc nhanh full nhất truy cập : thíchđọctruyện.com

Nhưng bây giờ, cũng chỉ có cô và hắn!

Cố Dư Sinh không biết mình sợ cái gì, còn chưa bao giờ có cảm giác như thế này, khiến hắn cảm thấy một sự bất lực xa lạ như vậy, đến cuối cùng, hắn thật sự không biết nên giải quyết như thế nào, bỗng nhiên liền trở mặt, thẹn quá hóa giận khom người, bắt lấy cổ tay của cô, quật cô lên giường, hắn nắm lấy cổ chân của cô, mở rộng hai chân sau đó liền đè lên người của cô. . .

Sức mạnh hắn cực kỳ lớn, không biết là vì hắn sợ mình không thắng được cô, hay là không thắng được chính mình.

Lục vọt vào bên trong cô, hắn không biết vì sao mình lại dùng phương thức này để trút giận, nhưng khi cơ thể của hắn và cô hòa vào nhau làm một, những lửa giận kia liền biến mất như một kỳ tích, chỉ còn lại vô cùng vô tận muốn hòa cùng cô.

Hắn rõ ràng bị cô hỏi đến nỗi không tìm được đường lui, lại muốn cứu vãn mặt mũi của mình, liền hùng hổ đặt giương nanh múa vuốt trên người cô, giống như muốn phanh thây băm vằm cô, hắn là muốn trừng phạt cô, nhưng khi dục vọng che mất lý trí của hắn, hắn lại bắt đầu trở nên dịu dàng nhẹ nhàng, mãi đến cuối cùng hắn giống như mất hồn vậy, hoàn toàn vùi lấp mình trong thân thể mềm mại của cô.

. . . . . . .

Cuối cùng tất cả cũng kết thúc, mà Cố Dư Sinh cũng không nhận ra được, lần này hắn cũng không giống như lần trước, không rút ra mà ở trên người cô nặng nề thở hổn hển.

Cô ở dưới thân hắn, kiều diễm ấm áp, khiến não hắn choáng váng, qua một lúc lâu, hắn cũng không muốn rút ra khỏi nơi ấm áp ngọt ngào kia.

Mặt hắn chôn trong cổ cô, cơ thể thơm ngọt của cô pha thêm mùi của hắn, mùi hương này không ngừng xộc vào mũi hắn, khiến hắn mê muội không muốn rút ra, hắn không kìm lòng được ngẩng đầu, nhìn mặt cô.

Cô nhắm mắt lại, trên mặt đều là mồ hôi, có thể vì ban đầu hắn xông vào quá mạnh bạo, cô vô cùng đau đớn, cắn môi dưới đến nỗi rướm máu.

Cố Dư Sinh nhíu nhíu mày, não còn chưa kịp suy nghĩ, hắn đã dùng tay đang để bên tai cô nhẹ nhàng di đến môi dưới của cô.

Tần Chỉ Ái cảm nhận được cử động của hắn, dù đã mệt mỏi hết sức nhưng cô vẫn nhắc mí mắt lên.Muốn đọc nhanh full nhất truy cập : thíchđọctruyện.com

Tầm mắt của cô chạm vào tầm mắt của hắn, Cố Dư Sinh giật mình, vừa giơ tay lên còn chưa đi tới môi cô đã rơi xuống mặt cô.

Tần Chỉ Ái nhìn hắn một chút, liền dời tầm mắt, cô chuyển động trước, muốn tránh khỏi người dưới của hắn, nhưng thân thể bị hành hạ quá nhiều, cô cũng không còn một chút sức lực nào, cuối cùng cũng chỉ giãy dụa hai lần, liền ngừng lại, cô lần nữa quay đầu lại nhìn hắn, ngữ khí thanh đạm: “Tôi muốn vào nhà vệ sinh, được không?

Lời nói của cô làm cho Cố Dư Sinh hoàn toàn tỉnh táo lại.Muốn đọc nhanh full nhất truy cập : thíchđọctruyện.com

Hắn vốn có một vệt nhu tình mang theo vẻ say mê trên mặt, nhưng đột nhiên vì câu nói này mà biến mất không còn, hắn hé mắt nhìn cô, đột nhiên nắm lấy cằm của cô, nâng mặt cô lên: “Tôi nói cho cô biết, đừng quên cô chính là người mặt dày mày dạn vào nhà này, gắn lên mình cái mác Cố thiếu phu nhân, cô đi tìm người khác giúp, chính là làm mất mặt tôi!”

Nói xong, hắn từ từ rút ra khỏi cô, lúc nhặt quần áo mặc lên người, hắn bỗng nhiên nghĩ đến điều gì, quay lại ném cho Tần Chỉ Ái một câu: “Cô tự làm mình xấu hổ thì được, nhưng đừng khiến tôi cũng mất mặt theo cô!”

Lúc Cố Dư Sinh bắt đầu nói, Tần Chỉ Ái đã rũ mi mắt xuống.

Lông mi của cô vừa dài lại vừa dày, sau khi trang điểm lại giống như cây quạt nhỏ, che hết toàn bộ đôi mắt của cô.

Cô vẫn cho rằng mình đã quen với những lời nói vô tình của Cố Dư Sinh nhưng khi nghe được những lời này, cô vẫn không khống chế được bản thân mình run rẩy.

Cô nói cô đi tìm Lục Bán Thành, sao hắn lại tức giận chứ? Thì ra là hắn sợ cô làm mình mất mặt mà thôi!

May mà lúc đó cô không thật sự sinh ảo giác, cho rằng hắn đang ghen…

Đáy lòng Tần Chỉ Ái khinh bỉ bản thân mình hai lần, giống như không hề nghe thấy hắn nói gì, ung dung ngồi dậy, lấy mền che người, đi vào nhà vệ sinh.

Trong chốc lát, phòng tắm liền có tiếng nước chảy, Cố Dư Sinh đang đứng trong phòng thay đồ tìm quần áo chỉ mặc một chiếc quần tây, hắn theo bản năng liếc nhìn cửa phòng tắm, nghe tiếng nước chảy một hồi lâu, hắn mới tiện tay cầm một bộ quần áo ra khỏi phòng ngủ chính.

Cố Dư Sinh tắm trong nhà vệ sinh, thay một bộ quần áo sạch ra ngoài, vừa ra khỏi phòng hắn là cửa phòng ngủ chính, hắn muốn đẩy cửa nhìn xem cô bé bên trong phòng đang làm gì, nhưng đi đến trước cửa, hắn lại rụt tay về, ghé qua thư phòng lấy một hộp thuốc từ trong ngăn kéo, liền đưa một điếu lên miệng, vừa châm lửa vừa ngồi lên ghế dựa.

Trước kia lúc tâm trạng của hắn không tốt, chỉ cần hút hai điếu thuốc là có thể bình tĩnh lại.

Nhưng lần này hắn cảm giác như mình giống như bị lờn thuốc, không còn chút tác dụng nào, dù hắn hút bao nhiêu điếu đi chăng nữa, hắn cũng chỉ thấy vô vị, nhạt nhòa, vẫn thấy phiền muốn chết.

Cố Dư Sinh không biết đã dập bao nhiêu tàn thuốc, sau khi cầm hộp thuốc lên mới phát hiện hắn đã hút hết một hộp.

Hắn tức giận ném hộp thuốc vào thùng rác, mở ngăn kéo vừa định lấy ra một hộp khác nhưng vừa đụng vào hộp thuốc, hắn lại không lấy ra, mà đóng ngăn kéo lại, tìm một tư thế thoải mái dựa vào lưng ghế, nhắm mắt lại.

Hắn tìm được một tư thế đặc biệt không thoải mái, hắn thay đổi tư thế một lần nữa, sau đó lại thay đổi, đổi đi đổi lại không biết bao nhiêu lần, hắn lại càng khó chịu, đứng lên, đi tới cửa sổ, sau đó hắn mới phát hiện trời đã tối, bên ngoài tối thui.

Hắn sững sờ quay đầu nhìn đồng hồ trên tường, chín giờ rồi.

Sao quản gia không gọi hắn ăn cơm? Hay là mãi suy nghĩ nên hắn không nghe thấy?

Thời gian dài như vậy, tâm tình của người phụ nữ kia đã bình tĩnh lại chưa? Hay là hắn đi xem thử? Không được, xem cái gì mà xem chứ?

Cố Dư Sinh giơ tay lên xoa xoa mi tâm, cuối cùng đi ra khỏi thư phòng, vẫn là liếc nhìn cửa phòng ngủ một chút, vẫn không đi đến mà quay người đi xuống lầu.

Quản gia đang xem tivi, nhìn thấy hắn xuống liền lập tức đứng lên: “Thiếu gia, cậu muốn ăn tối sao?”

“Ừ”, Cố Dư Sinh gật đầu, dừng bước, nghĩ trong chốc lát, lại hững hờ hỏi: “Tiểu thư đâu?

“Tiểu thư không ăn.” Quản gia lắc đầu: “Tôi đi gọi tiểu thư, cô ấy nói không muốn ăn, muốn nghỉ ngơi.”

“Cô nói không muốn ăn bà liền cho cô ấy nhịn đói hả? Tôi dùng tiền thuê bà làm vật trang trí thôi hả? Chỉ có một người cũng chăm sóc không xong!” Cố Dư Sinh tàn nhẫn dạy dỗ quản gia một trận, sau đó chỉ lên lầu: “Đi, lên gọi cô ấy xuống, làm sao cho cô ấy ăn cơm thì làm!”

Tags:
X