Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Ép yêu 100 ngày – Phần 47

28/10/2017 4:24:32 | Phương Vũ | 99 lượt xem

(iBlog.vn) – Điện thoại vang lên một tiếng, trong lòng Cố Dư Sinh liền chửi thầm.

Không có lỗ tai sao? Không nghe thấy điện thoại reo sao? Điện thoại chỉ để trang trí thôi sao? Thật là muốn hắn tức chết…

Ngay lúc Cố Dư Sinh nghĩ chút nữa quản gia nhận điện thoại, hắn sẽ chửi bà một trận nữa, nhưng khi có người ở đầu dây bên kia bắt máy, nói câu đầu tiên khi hắn mở miệng lại là: “Tìm được chưa?”

“Chưa, tôi đi ra, tiểu thư đã không còn ở cửa, bây giờ tôi đang ở trong khu vực quanh nhà, đường cái không có ai qua lại nhưng cũng không thấy bóng dáng của tiểu thư…”

Cố Dư Sinh nhíu mày, liền tức giận mở miệng: “Không có ai? Sao lại không có ai? Vừa mới ra ngoài mấy phút thôi mà, cô ấy mang dép lê, sao có thể đi nhanh như vậy? có phải bà tìm sót không? hay là cô ấy trốn ở đâu đó?”

“Tôi sẽ đi tìm khu vực xung quanh một chút…”

“Tìm? Bà tìm hơn nửa ngày rồi, còn tìm được sao? Tôi nói nuôi bà đúng là tốn cơm tốn gạo mà! Bây giờ đi liên hệ với bảo vệ, nói họ lật hết khu này lên cũng phải tìm được tiểu thư về cho tôi! Tôi đi ra ngoài tìm!” Cố Dư Sinh nói xong liền cúp máy, cầm chìa khóa xe, bóp tiền, đi xuống lầu.

Lái xe ra khỏi cổng, hắn mới phát hiện mình không biết nên đi đâu tìm.Bạn nào mún đọc trước 100 chương liên hệ : tttukidmh@gmail.com nhé 😉

Hiểu biết của hắn về Lương Đậu Khấu quá ít, hầu như là con số không.

Hắn chỉ biết cô có liên hệ với Chu Tịnh, nhưng mà khi hắn nhờ người liên lạc vs Chu Tịnh, cô ấy lại nói Lương Đậu Khấu không hề liên lạc với cô ấy.

Một người sờ sờ như vậy, sao có thể nói biến mất là biến mất như một làn khói bốc hơi chứ, cô không có tiền, cũng không gọi taxi được, cuối cùng là đi đâu chứ?

Cố Dư Sinh nghĩ vậy liền lái xe chậm lại, nhìn gương chiếu hậu hai bên đường, lần lượt nhìn từng khu.

Biệt thự của hắn nằm ở thành Tây, hắn chạy hết các con đường lớn ở thành tây, thậm chí cả những con hẻm nhỏ cũng lượn một vòng, hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng của cô.

Quản gia khá là lo lắng, ngủ không được, đứng ở cửa, nhìn thấy Cố Dư Sinh chạy xe về, lập tức chạy tới: “Thiếu gia, tìm thấy tiểu thư không?

Lời này của quản gia nói cho hắn biết, cô còn chưa quay lại, nhưng trong miệng còn hỏi một câu: “Cô ấy còn chưa trở về?”

“Chưa.” Quản gia lắc đầu.

Cố Dư Sinh buồn bực đẩy cửa xuống xe, liền đi vào bên trong biệt thự.

Sẽ không phải là căn bản cô cũng không chạy ra khỏi biệt thự chứ?

Hắn nghĩ, liền bắt đầu đi một vòng quanh sân lớn.

Ban đầu quản gia còn chưa hiểu ý của hắn, sau đó mới từ từ hiểu được, cũng giúp hắn tìm.

Nước trong bể bơi rất trong suốt, nhìn một chút là có thể thấy có người hay không nhưng hắn cong người nhìn chằm chằm tỉ mỉ bên trong một lúc lâu cũng không nhìn thấy gì, lần nữa đi về cửa nhà.

Khi hắn gặp một người cũng đi từ nửa sân còn lại trở về một mình như hắn, liền hiểu rằng trong nhà cũng không có. Hắn đưa tay gỡ bỏ hai nút ở cổ áo, buồn bực đi tới đi lui, sau đó liền căm giận mắng một câu: “Có giỏi thì trốn cả đời đi! Trốn mà để tôi tìm thấy, tôi nhất định sẽ đánh gãy chân của cô ta!”Bạn nào mún đọc trước 100 chương liên hệ : tttukidmh@gmail.com nhé 😉

Cố Dư Sinh vừa nói những lời hung ác kia xong, quản gia giống như nghĩ tới cái gì, bỗng nhiên nói: “Thiếu gia, tiểu thư sẽ về nhà cũ hay không, hay là về Lương gia?”

Một câu nói cảnh tỉnh Cố Dư Sinh, quản gia còn chưa phản ứng đã nhìn thấy xe của Cố Dư Sinh biến mất trước mắt bà.

Bởi vì không xác định Lương Đậu Khấu có thật sự trở về Lương gia hay không nhưng trước khi đi, Cố Dư Sinh cố ý đến công ty, ôm hai bình rượu ngon dùng dáng vẻ tiện đường ghé qua nhấn chuông cửa nhà Lương gia.

Trời đã tối, người trong nhà Lương gia đều đang nghỉ ngơi, chỉ có bảo mẫu của Lương gia còn thức mở cửa cho hắn.

 

ep-yeu-p47

 

Thẳng thắn mà nói, từ khi Lương Đậu Khấu gả cho hắn đến nay, ngoại trừ tết đến chào Lương lão gia một lần, hắn cũng không ghé đến Lương gia.

Cho đến khi bảo mẫu mở cửa, nhìn thấy hắn, sợ ngây người một lúc lâu, mới lên tiếng: “Cố, cố tiên sinh, ngài đến đây có chuyện gì?

Ngay lúc Cố Dư Sinh nghĩ làm sao có thể hỏi Lương Đậu Khấu có về nhà hay không, bảo mẫu lại ngoẹo cổ, kinh ngạc hỏi hắn: “Đại tiểu thư không cùng ngài trở về sao?”

Một câu nói khiến hắn biết rõ Lương Đậu Khấu không trở về Lương gia, hắn cũng không đi theo bảo mẫu vào nhà mà đứng ở ngoài nói: “Tôi mới từ nhà ông về, tiện đường ông gửi tôi mang hai chai rượu biếu Lương lão gia.

Dừng một chút, Cố Dư Sinh còn nói: “Mọi người nghỉ ngơi đi, tôi không quấy rầy nữa.”

Ra khỏi Lương gia, Cố Dư Sinh liền đến nhà cũ.Bạn nào mún đọc trước 100 chương liên hệ : tttukidmh@gmail.com nhé 😉

Tất cả mọi người trong nhà cũ đều đã ngủ rồi, Cố Dư Sinh có chìa khóa, tự mình mở cửa vào phòng, dạo qua lầu dưới một vòng, cũng không nhìn thấy bóng dáng của Lương Đậu Khấu, hắn mới trở vể xe.

Cô cũng không có ở nhà cũ, càng không về Lương gia… Cố Dư Sinh giơ cổ tay lên nhìn thời gian, đã hơn hai giờ sáng rồi, đã trễ như vậy, cô có đi đâu cũng phải mệt mỏi trở về nhà chứ?

Cố Dư Sinh gọi điện thoại cho quản gia, không ai bắt máy, hắn lại lái xe về biệt thự.

Đèn trong biệt thự vẫn sáng choang, quản gia lần này không đứng trước cửa nữa mà ngồi trên ghế sofa trong phòng khách ngủ gục, nghe thấy tiếng mở cửa liền lập tức đứng lên, chạy đến cửa, khi nhìn thấy chỉ có một mình Cố Dư Sinh, bà liền ỉu xìu đi chậm lại: “Vẫn không có tin tức của tiểu thư sao?”

Cố Dư Sinh không hé răng, thay giày xong liền vào nhà ngồi trên ghế sofa.

Quản gia vốn có chút buồn ngủ, nhưng giờ còn chưa thấy tin tức của Tần Chỉ Ái nên trong nháy mắt liền tỉnh táo lại, bà đi rót cho Cố Dư Sinh một chén nước trước, đặt ở trước mặt hắn, sau đó nói: “Cả buổi tối không biết tiểu thư đi đâu rồi? Có khi nào cô ấy gặp chuyện gì ngoài ý muốn không?”

Cố Dư Sinh ở bên ngoài bôn ba mấy tiếng đồng hồ thật sự có chút khát, vừa mới bưng chén nước đến bên miệng liền nghe thấy lời này của quản gia, liền nhíu mày, nhất thời cũng chẳng muốn uống nước nữa, nặng nề để ly nước lên bàn trà.

Hắn vất vả như vậy còn bị quản gia nói câu này, sao không khó chịu cho được, cuối cùng liền đứng lên, vừa nhìn thời gian vừa đi.

Đã bốn giờ sáng, quản gia không nhịn được lại lên tiếng: “Đã bốn giờ sáng rồi còn chưa về, không biết tiểu thư ở đâu, có an toàn không?”Bạn nào mún đọc trước 100 chương liên hệ : tttukidmh@gmail.com nhé 😉

Nói xong, quản gia liền hỏi Cố Dư Sinh: “Thiếu gia, cậu nói xem chúng ta có nên báo cảnh sát không?”

“Báo cái gì mà báo, không phải chỉ là một buổi tối không về sao? Lớn người như vậy cũng không thể chết bên ngoài được!” Cố Dư Sinh vừa đi qua tủ liền tức giận lấy một món đồ sứ bên trong tủ, ném xuống đất, tạo ra một tiếng “Rầm” thật lớn, hắn giận phừng phừng quát: “Ai cũng đừng tìm cô ấy cho tôi, đi rồi vĩnh viễn cũng đừng trở về, bà lên lầu, dọn hết đống đồ của cô ta, ném ra khỏi nhà cho tôi, ném hết!”

Nói xong, Cố Dư Sinh liền nghiến răng nghiến lợi chống nạnh, đi quanh phòng khách hai vòng, sau đó liền đi đến cửa, sau khi đẩy cửa chuẩn bị đi ra ngoài, bỗng nhiên hắn lại nghĩ đến điều gì, liền quay lại chửi quản gia một câu: “Còn nữa, mật khẩu cửa nhà cũng sửa lại cho tôi!”

Sau đó liền tàn nhẫn đóng sầm cửa, lên xe.

Cố Dư Sinh khởi động xe vẫn không nhịn được, lấy điện thoại di động gọi cho 110, lúc vừa mới chuẩn bị nói, hắn lại nhớ tới muốn báo mất tích cũng phải sau 24 giờ không thấy nạn nhân.

Cô đi như vậy, thật sự không gặp nguy hiểm gì chứ?

Hắn không xác định, cuối cùng liền đạp chân ga, lại từ từ đi quanh đường phố tìm.

Lúc hắn đi qua một quán bar, nhìn thấy một cô gái uống say khướt, bị một người đàn ông dìu về khách sạn.

Cô gái kia dáng người giống Tần Chỉ Ái đến mấy phần, Cố Dư Sinh giống như phản xạ có điều kiện dừng ven đường, cửa xe còn chưa đóng đã vọt tới, kéo cô gái kia vào trong ngực của mình.

“Anh làm gì vậy!” Người đàn ông dắt cô gái kia nổi giận: “Anh là ai mà lại muốn cướp vợ của tôi hả?”

Người đàn ông đó vừa nói vừa giành người phụ nữ kia từ trong lồng ngực Cố Dư Sinh giật về, sau đó bảo vệ cô, mặt phòng bị nhìn chằm chằm Cố Dư Sinh.

Cố Dư Sinh nhíu nhíu mày, lúc này mới nhận ra mình nhìn lầm người, lui về phía sau hai bước, quay về xe, lại tiếp tục lái xe, từ từ chạy trên đường lớn, đợi đến khi hắn về nhà, đã là sáu giờ sáng, trời đã sáng choang.

Quản gia một đêm không ngủ, đang chuẩn bị bữa ăn sáng, nghe tiếng cửa mở liền cầm muôi đi ra bếp: “Cố tiên sinh, bây giờ cậu có muốn ăn chút gì không?”

Ăn cái gì? Bây giờ là lúc bàn chuyện ăn cơm sao?

Cố Dư Sinh khoát tay vs quản gia một cái, lần này cũng chẳng thèm tức giận, hắn ngồi trên ghế salon nhìn chằm chằm bên ngoài một lúc lâu, liền cầm điện thoại bắt đầu gọi.

Mặc kệ, hắn gọi điện thoại cho Lục Bán Thành, tuy rất không thích Lục Bán Thành và cô ở gần nhau nhưng lúc này thật sự hy vọng có thể tìm cô ở chỗ của Lục Bán Thành, hoặc là cô có liên lạc gì với Lục Bán Thành cũng được.

Nhưng người kia còn đang ngái ngủ bắt máy, nghe hỏi về Lương Đậu Khấu, lại sửng sốt một hồi lâu, sau đó mới hỏi lại một câu: “Làm sao em biết a? Tiểu Khấu của anh tìm không thấy anh tìm em làm gì? Liên quan gì tới em?”

Hắn cho rằng Lục Bán Thành là người có thể có tin tức của cô nhưng cuối cùng cô cũng không liên lạc với người kia, cô còn có thể đi đâu?

Cố Dư Sinh nhíu mày, lại hỏi: “Cậu có biết ngày thường cô ấy có quan hệ mật thiết với ai không?”

Lục Bán Thành nghĩ một chút, liền báo cho hắn một loạt tên, gì mà Dương tiểu thư, Lý tiểu thư, Tôn tiểu thư,… Cố Dư Sinh nghe đến nỗi đau đầu, trực tiếp nói: “Giúp tôi gọi điện thoại cho từng người, hỏi xem cô ấy có liên hệ với ai không.”

Qua khoảng mười phút, Lục Bán Thành lại gọi điện thoại lại, đáp án rất không lý tưởng: Lương Đậu Khấu không liên lạc với ai trong số mấy người đó cả.

Lương Đậu Khấu và Lục Bán Thành đã quen nhau từ nhỏ, nhiều năm như vậy, quan hệ của hai người cũng không tệ.

Vì vậy, Lục Bán Thành nói những người đó không biết thì thật sự là không tìm được tung tích của cô rồi.

Hoặc là cô có một người bạn mà ngay cả Lục Bán Thành cũng không biết?

Dù sao an ninh Bắc Kinh tốt như vậy, nhiều cô gái đi trên đường đeo lắc tay chói lóa cũng đâu xảy ra chuyện gì… nhưng lỡ như xảy ra chuyện gì thì sao chứ?

Cố Dư Sinh cảm giác đầu mình sắp nổ tung, hắn dựa lên ghế, ấn ấn mi tâm đau đớn.

Hắn sốt sắng như vậy làm gì chứ? Sóng to gió lớn gì mà hắn chưa từng thấy? Bây giờ lại vì một người phụ nữ mà quắn quéo như vậy? Lúc trước khi hắn còn ở trong bộ đội, bom rơi đạn lạc ngay bên cạnh hắn, hắn còn không thở gấp, mồ hôi còn không đổ nhiều như hôm nay, giống như chơi game vậy.

Đúng, hắn phải tỉnh táo, phải bình tĩnh…

Cố Dư Sinh nhắm mắt lại, hít sâu hai cái, buộc bản thân mình trấn tỉnh lại, sau đó trầm tư một hồi, cầm điện thoại di động gọi một cú cho Tiểu Vương: “Tra thông báo gần nhất về Lương Đậu Khấu cho tôi.”

Hắn thật sự là ngu hết mức mà, sao lại quên thân phận của cô?

Hành trình gần nhất của cô chắc chắn đã được lên lịch rõ ràng, những hợp đồng kia, có có thể tránh né hắn không gặp nhưng cũng chạy trời không khỏi nắng, cô cũng phải đi làm thôi.

Chỉ cần tra được lịch trình của cô, là có thể bắt cô về dễ như ăn cháo!

Không tới một phút, điện thoại của hắn liền vang lên.

Tiểu Vương làm việc rất nhanh, Cố Dư Sinh vừa muốn gọi lại, hắn đã nhanh tay hơn gọi tới rồi, nhưng khi Cố Dư Sinh muốn bấm nút nghe đã nhìn thấy đó không phải là số điện thoại của Tiểu Vương mà là một số lạ.

Cố Dư Sinh dừng trong chốc lát, mới nhận cuộc gọi, hắn đưa điện thoại đến bên tai, không hé răng, đợi khoảng hai giây, bên trong truyền đến một giọng nam thô: “Cố tổng, biết tôi là ai không?”

Cố Dư Sinh vẫn không lên tiếng, biểu hiện bình thản, không có bất kỳ biến hóa nào, giống như không hề hiếu kỳ xem người gọi tới là ai.

“Cố tổng không biết tôi là ai, cũng không sao…” người đàn ông nói xong, dừng một chút, lại tiếp tục mở miệng: “Cố tổng chỉ cần nói có biết Lương Đậu Khấu không là được rồi.”

Lương Đậu Khấu? Cố Dư Sinh nhíu mày, rốt cuộc nói chuyện: “Có ý gì?”

“Tới qua chín giờ bốn mươi bảy phút Lương Đậu Khấu từ biệt thự của Cố tổng chạy ra, chỉ mặc váy ngủ, mang dép lê, không mang tiền, điện thoại di động cũng không…”

Cố Dư Sinh lạnh mặt: “Ngươi là ai? Ngươi đã đưa cô ấy đi đâu?”

Người đàn ông kia nghe được câu này liền cười: “Cố tổng quả nhiên thông minh.”

Tags:
X