Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Giấc mơ áo cươi, phần 10

06/07/2016 7:00:52 | admin | 372 lượt xem

(iBlog.vn) – Có phải tình yêu? 

Xong công việc dưới bếp, Mai Lâm định lên lầu dỗ Tuấn Hải ngủ. Khi đi ngang qua phòng khách, thấy Tuấn Dũng đang chăm chú xem ti vi, cô làm lơ đi luôn. Nhưng cô chưa bước được vài bước thì:

– Mai Lâm !

Cô dừng chân quay lại:

– Ông gọi tôi!?

– Ừm. Tôi muốn nói chuyện với cô.

– Nhưng…Tuấn Hải chờ tôi!.

– Cô yên tâm, thằng bé đã có Vĩ Nam rồi.

Tuấn Dũng chỉ vào ghế:

– Cô ngồi đi.

Mai Lâm miễn cưỡng ngồi xuống đối diện với Tuấn Dũng. Cô vào đề ngay:

– Có chuyện gì vậy thưa ông?

giacmo10

Ảnh minh họa

– Đừng gấp gáp như vậy, tôi sẽ không làm mất thời gian của cô đâu. Những việc tôi muốn bàn với cô đều xoay vòng giữa cô, tôi và Tuấn Hải con trai tôi!.

– Ông không hài lòng về tôi à?

– Không phải. Tôi rất lo vì sợ ảnh hưởng đến việc học của cô.

– Ông đừng nên bận tâm về vấn đề đó, tôi biết tự sắp xếp cho mình mà. Với lại, Tuấn Hải rất ngoan và tôi rất mến cậu bé.

Tuấn Dũng gục gặc:

– Tôi biết và tôi còn biết Tuấn Hải không muốn xa cô nữa kìa. Nếu lòng cô thật sự yêu thương Tuấn Hải thì xin cô hãy giúp tôi đi.

Mai Lâm giật mình:

– Ơ…ông đang nói gì vậy?

– Mai Lâm ! Cô là 1 cô giáo tốt, có tấm lòng nhân hậu bao dung. Dù cô vẫn chưa coi tôi là bạn, nhưng tôi lúc nào cũng coi cô là 1 người bạn tốt của tôi. Cô không vì tôi thì cũng vì Tuấn Hải, tôi không muốn những gì buồn đau đi sâu vào suy nghĩ thơ ngây của nó. Tôi chưa hề cầu xin ai, nhưng hôm nay tôi đã bỏ đi nguyên tắc của mình.

Mai Lâm cau mày:

– Xin ông nói rõ 1 chút, tôi thật sự không hiểu.

Tuấn Dũng giơ tay:

– Thôi được. Nhưng tôi xin cô đừng từ chối.

Mai Lâm thở ra:

– Nếu như sự việc ông yêu cầu nằm trong khả năng của tôi!.

Giọng Tuấn Dũng trầm buồn như 1 lời tâm sự:

– Cô cũng biết đó, tôi không muốn con trai tôi quên cội nguồn của mình, cũng như quên quê hương Việt Nam có 1 người bà đã sinh ra ba nó. Cho nên tôi quyết định đưa Tuấn Hải trở về Việt Nam cho nó học Tiếng Việt để sống như người Việt. Ba mẹ tôi đột ngột ra đi cũng vì những tranh đua bon chen của cuộc sống, tôi không muốn sống như vậy để con trai tôi phải mồ côi giống như tôi!. Mấy tuần nay tôi suy nghĩ rất nhiều và cuối cùng đi đến quyết định…

– Để Tuấn Hải trở về bển với mẹ nó?

– Không. Về với Lam Tiên, Tuấn Hải không có cuộc sống an toàn.

– Thế…

– Tuấn Hải sẽ ở lại Việt Nam. Tôi về Hàn Quốc lần này là để lo giấy tờ định cư cho Tuấn Hải.

– Liệu vợ ông có đồng ý không?

– Tuấn Hải là sự vướng víu, cô ấy còn mong thằng bé đi càng sớm càng tốt. Cô có biết vì sao tôi chọn Việt Nam không?

– Vì ông có mang dòng máu Việt.

– Phải. Không hiểu vì sao tôi luôn mang cảm tình với người Việt Nam. Và tôi yêu quý đất nước này như đất mẹ của mình.

Tuấn Dũng nhìn Mai Lâm :

– Tôi và Vĩ Nam bay về Hàn Quốc lần này có 2 công việc để làm. Thứ 1 là giải quyết 1 số vấn đề ở công ty để chuẩn bị mở chi nhánh mới ở Việt Nam. Thứ 2 là xúc tiếng việc định cư ở Việt Nam của Tuấn Hải. Cho nên tôi hy vọng cô giúp tôi!.

(…)

Tags:
X