Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Hôn trộm 55 lần – Phần 108

18/06/2017 2:21:02 | Phương Vũ | 217 lượt xem

(iBlog.vn) – “Không cần.” Kiều An Hảo đầu tiên là thực rõ ràng cự tuyệt, sau đó liền nhìn thấy khóe môi Lục Cẩn Niên nhếch lên một chút, lòng của cô cũng thắt lại một chút, một trận đau đớn lan tỏa ra toàn thân, tay dùng sức nắm chặt ly sữa, nhắm mắt lại yên lặng một lát, giọng nói chậm rãi, lại mở miệng nói: “Tôi không thích ăn tổ yến, tổ yến kia là khi mấy ngày hôm trước tôi đến Hứa gia, bác Hứa đem đến cho tôi, tôi cầm một ít cho Triệu Manh, còn lại mấy hũ liền thuận đường mang về.”

Tổ yến quả nhiên là của Hàn Như Sơ đem cho Kiều An Hảo …… Khi ở dưới lầu, anh đã đoán được, bất quá là muốn từ trong miệng của cô xác nhận một chút, hơn nữa vừa mới nãy cô cũng nói, giấc ngủ của cô không có vấn đề gì……

Trong đầu Lục Cẩn Niên, trong lúc bất chợt liền hiện lên một cái giả thiết lớn mật, bất quá giả thiết này anh cũng không xác định lắm, dù sao mấy năm nay, quan hệ của anh cùng Hàn Như Sơ vẫn luôn như nước với lửa, cho nên có lẽ cũng chỉ là do anh nghĩ nhiều mà thôi.

Mặt mày Lục Cẩn Niên vẫn duy trì bình tĩnh như cũ, nhìn về phía Kiều An Hảo gật gật đầu, thực tự nhiên đáp lại một tiếng: “Thì ra là như vậy…..”

“Ừ.” Kiều An Hảo nhẹ giọng trả lời một câu, liền không biết nên nói cái gì.

Bên trong đột nhiên trở nên yên tĩnh, Kiều An Hảo chỉ lo uống sữa, mãi cho đến khi uống xong, Lục Cẩn Niên vươn tay, tiếp nhận ly sữa, thuận đường điều chỉnh lại cái đệm sau lưng của cô, mới bình tĩnh mở miệng, nói: “Đi ngủ sớm một chút đi.”

Kiều An Hảo không nói gì, chỉ nhu thuận nằm xuống, nhắm hai mắt lại, cô rõ ràng cảm giác được Lục Cẩn Niên đang đứng ở bên giường nhìn chính mình trong chốc lát, mới xoay người, đi ra khỏi phòng ngủ.

Lục Cẩn Niên đến gần nơi cất ly nước, đem ly sữa đặt vào trong bồn rửa tại phòng bếp, rút ra khăn tay, lau lau bàn tay ướt nhẹp của mình, cũng không có lên lầu, ngược lại dựa vào vách tường bên cạnh phòng bếp, lấy ra di động, gởi một tin nhắn cho trợ lý.

Chỉ có đơn giản vài từ: Cậu hiện tại đến Cẩm Tú viên một chuyến.

Lục Cẩn Niên gửi tin nhắn không quá một phút đồng hồ, liền nhận được tin nhắn trả lời của trợ lý, sau đó nét mặt lạnh nhạt cất điện thoại di động bỏ vào trong túi, giống như không có việc gì, một lần nữa đi lên lầu.

Kiều An Hảo nằm ở trên giường, gần như đã muốn ngủ, Lục Cẩn Niên đem đèn phòng ngủ tắt đi, chỉ chừa một bóng đèn nhỏ mờ nhạt, anh đi đến bên giường, thay Kiều An Hảo sửa lại cái chăn, sau đó còn đem ngọn đèn chỉnh lại độ sáng thấp một chút, thế này mới rón ra rón rén đi ra ban công.

 

hon-trom-108

 

Kiều An Hảo vẫn luôn không ngủ, trong phòng ngủ thực im lặng, động tác bước chân của Lục Cẩn Niên đều vô cùng nhẹ nhàng, cô có thể cảm giác được anh đi tới gần cùng rời xa, nhất là lúc anh chỉnh lại cái chăn cho cô, toàn thân cô tế bào đều buộc chặt lên.

Không biết qua bao lâu, Kiều An Hảo hoàn toàn đi vào giấc ngủ, di động trong túi Lục Cẩn Niên, đột nhiên truyền đến một hồi chấn động, anh lấy ra, nhìn thoáng qua màn hình, là trợ lý gửi tin nhắn đến, sau đó theo bản năng xuyên qua cửa sổ nhìn lướt qua chỗ cửa lớn, xa xa có thể nhìn thấy đèn xe đang sáng lên.

Lục Cẩn Niên xoay người, đi trước đến bên giường nhìn Kiều An Hảo một chút, mới đi ra phòng ngủ, xuống lầu, đi vào nhà ăn, từ trong tủ lạnh cầm một hũ tổ yến, sau đó động tác nhẹ nhàng chậm chạp bình thản ra khỏi phòng.

Trợ lý đã đứng ở trong viện chờ.

Đêm dài vắng người, một chút thanh âm đều có thể truyền đi rất xa, Lục Cẩn Niên nhìn về phía trợ lý làm một động tác không nên lên tiếng, đi về phía ngoài cửa, trợ lý biết điều mau chóng đuổi kịp.

Đi đến dưới cột đèn đường ngoài biệt thự, Lục Cẩn Niên đưa lọ tổ yến cho trợ lý, đơn giản mở lời: “Cậu đi điều tra hộp tổ yến này. Nhớ kỹ, tìm một bác sỹ đáng tin cậy, đừng để người nhà họ Hứa phát hiện động tĩnh. Biết kết quả thì thông báo tôi ngay.”

Những đợt tới tháng trước tuy cũng Kiều An Hảo mệt mỏi, nhưng chưa bao giờ nghiêm trọng như lần này, nó khiến cô cảm thấy như kiệt sức sau một đợt ốm nặng.

Vì cơ thể kiệt sức, nên phần lớn thời gian Kiều An Hảo mê man ngủ. Nhưng mỗi lần choàng tỉnh thì Lục Cẩn Niên đều túc trực bên cạnh trong phòng ngủ, đưa cô nước hoặc đút cơm cho cô.

Lúc đầu, cô còn bị cử chỉ ân cần chăm sóc của anh mà khó xử, không quen. Nhưng liên tiếp mấy ngày thì cô dần dần hình thành thói quen.

Vốn dĩ năm ngày sau cô phải quay về đoàn phim để quay, nhưng đạo diễn lại gọi điện báo tạm thời có vấn đề, nên sẽ hoãn hai ngày.

Ba ngày trước, Kiều An Hảo bị xuất huyết khá nhiều, sau đó thì càng ngày càng ít dần. Đến ngày thứ sáu thì hầu như không còn ra nữa, cơ thể cũng không còn yếu như hai hôm trước, cô bèn xuống giường hoạt động, mỗi bữa cơm cũng xuống lầu ăn.

Lục Cẩn Niên dường như đang trong kỳ nghỉ, ngày nào cũng ở lì trong nhà, không ra khỏi cửa, chẳng khác gì cô. Tuy Kiều An Hảo còn canh cánh vụ hôm sinh nhật Lục Cẩn Niên trở mặt không hiểu nguyên nhân, nhưng ngày ngày đều chạm mặt, nên Kiều An Hảo đã giảm sự thờ ơ đối với Lục Cẩn Niên. Dù không gần gũi như trước kia, nhưng cũng xem như gió yên biển lặng.

Sang ngày thứ bảy thì xuất huyết dứt hẳn, trạng thái tinh thần cũng tốt hơn nhiều, ngay cả giấc ngủ trưa cũng không kéo dài quá lâu như trước, một giờ rưỡi ngủ thì hai giờ đã dậy rồi. Kiều An Hảo tỉnh giấc, theo thói quen nhìn quanh phòng, nhưng lại không thấy bóng dáng Lục Cẩn Niên, không khỏi có chút mất mát.

Lúc trước, mỗi khi cô tỉnh, anh đều có mặt trong phòng mà…

Kiều An Hảo rầu rĩ không vui, đi dép lê ra khỏi phòng ngủ, xuống lầu tìm kiếm trong phòng khách, cũng không thấy bóng dáng anh đâu.

Má Trần đang ngồi trong phòng khách xem ti vi, thấy Kiều An Hảo xuống, lập tức đứng lên hỏi: “Bà chủ thức dậy rồi à?”

“Ừm.” Kiều An Hảo lí nhí, đi đến chỗ bình nước, rót đầy cốc, uống ực một hơi, rồi đặt ly xuống, hỏi: “Lục Cẩn Niên đâu?”

“Ông chủ không ở trên lầu sao?” Má Trần kinh ngạc hỏi lại, còn nói: “Sau bữa cơm, cậu ấy lên lầu, đâu thấy xuống.”

“Ồ…” Kiều An Hảo lên tiếng, lê bước lên lầu, tìm quanh toilet phòng ngủ và phòng thay đồ cũng không thấy bóng dáng anh, sau đó liền đi vào phòng sách.

Lục Cẩn Niên không khóa trái cửa phòng sách, nên Kiểu An Hảo nhẹ nhàng vặn chốt liền mở dễ dàng…

Lục Cẩn Niên trông chừng Kiều An Hảo ngủ không bao lâu, thì nhận được tin nhắn từ trợ lý: “Ông Lục, đã có kết quả điều tra như ngài muốn.”

Lục Cẩn Niên nhìn tin nhắn của trợ lý, trong lòng thấp thỏm không yên. Anh chờ Kiều An Hảo ngủ say một lúc, rồi mới ra khỏi phòng ngủ, đóng cửa, vào phòng sách bên cạnh, đánh cuộc gọi cho trợ lý.

Trợ lý rất nhanh bắt máy, không đợi đầu dây lên tiếng, anh đã theo phản xạ tự mình báo cáo: “Ông Lục, tôi đã tìm người bạn thời đại học rất đáng tin làm giám định. Đáng ra ngày hôm sau tôi đã có thể báo cáo kết quả, nhưng bạn tôi xuất ngoại, hôm qua mới về nước, nên sáng nay tôi liền tới tìm cậu ấy.”

Lục Cẩn Niên “ừ” để anh tiếp tục.

Trợ lý không đi thẳng vào vấn đề, mà lại hỏi: “Ông Lục, xin hỏi ngài lấy tổ yến từ đâu?”

Lục Cẩn Niên nhăn trán, có một loại dự cảm không lành.

Trợ lý nhớ hôm buổi tối Lục Cẩn Niên đưa anh kiểm tra tổ yến, có nói không cho người bên nhà họ Hứa biết, bèn hỏi tiếp: “Ông Lục, có phải do người nhà họ Hứa cho không ạ?”

Lục Cẩn Niên vẫn giữ im lặng.

Trợ lý ở đầu dây bên kia gần như càng them khẳng định, tiếp lời: “Vậy có phải cô Kiều đã ăn tổ yến này không ạ?”

Lục Cẩn Niên nghe đến đấy, đã hoàn toàn khẳng định suy đoán của mình. Anh nhàn nhạt lên tiếng, vừa như căng thẳng vừa như ưu tư: “Trong tổ yến có chứa thuốc ngủ?”

Lần này đổi thành trợ lý trầm mặc. Lục Cẩn Niên cũng không mở miệng, như đang bình tĩnh chờ đợi. Qua hồi lâu, trợ lý mới nói: “Ông Lục, trong tổ yến quả thật có bỏ thuốc ngủ, liều lượng không phải nhỏ, hơn nữa thành phần ổn định, ăn nhiều sẽ dẫn đến ngủ mê sâu.”

Lục Cẩn Niên không có khả năng chỉ cần liếc mắt là hiểu rõ chân tướng sự việc, anh chỉ ngờ ngợ lúc má Trần bảo tổ yến là do Kiều An Hảo mang từ đoàn kịch về, nên mới thử dò xét Kiều An Hảo. Thay vì nói hoài nghi, trực giác thì đúng hơn. Giống như vào cái hôm đứa bé của anh và Kiều An Hảo mất, anh bứt rứt không yên, đành trở về Cẩm Tú Viên.

Vì anh có loại trực giác ấy, mới để trợ lý đi điều tra.

Anh cho rằng qua ngày hôm sau sẽ có kết quả từ chỗ trợ lý. Nào ngờ kéo dài qua mấy ngày, anh cũng không nhắc lại. Có lẽ vốn anh đã có câu trả lời, nhưng do chưa chuẩn bị tâm lý đối mặt.

Nhưng chuyện gì tới rồi sẽ tới, đúng như những gì anh suy đoán, trong tổ yến bỏ thuốc ngủ.

Thuốc ngủ…

Ngón tay cầm di động bắt đầu run dữ dội, môi bặm chặt, nói không nên lời.

Đáy mắt Lục Cẩn Niên nổi lên gân máu đỏ bừng, sắc mặt hung tợn, hô hấp cũng trở nên dồn dập. Anh cắn răng nghiến lợi, nhả ra từng chữ: “Bà giết con tôi…”

Ở đầu dây bên kia, trợ lý còn đang thao thao, chợt nghe Lục Cẩn Niên thốt lên như thế, sát khí cũng mạnh mẽ truyền sang, bèn rùng mình gọi: “Ông Lục?”

Lục Cẩn Niên không còn tiếp thu được âm thanh nào khác, vẫn lạnh giọng lẩm bẩm: “Giết con tôi…”

Đến cuối cùng, hô hấp đã trở nên dồn dập, trong miệng anh nghiến răng từng câu từng chữ, lần lượt nói ra: “Bà ta giết con tôi….”

Ở đầu bên kia điện thoại trợ lý còn đang nói gì đó không ngừng, bỗng nhiên nghe thấy Lục Cẩn Niên nói những lời này, lequydoon.com, câu nói đó trợ lý nghe không rõ ràng lắm, nhưng cảm giác rất có sát khí từ bên kia điện thoại truyền qua đây, người kia đột nhiên rùng mình một cái, theo bản năng kêu lên một tiếng: “Ông Lục?”

Lục Cẩn Niên vốn không nghe được giọng của trợ lý, chỉ là giọng âm u lạnh lẽo tiếp tục nói: “Giết con của tôi….”

Lúc này trợ lý đã nghe thấy rõ ràng Lục Cẩn Niên nói gì rồi, nhưng lại không kịp phản ứng đó là có ý gì, vì thế liền thuận miệng hỏi ra: “Đứa nhỏ thế nào…”

Nhưng mà, trợ lý nói xong bốn chữ này, nháy mắt trong đầu liền hiểu được Lục Cẩn Niên đang nói gì, vì thế ngậm miệng lại, một lát sau mới mở miệng nói: “Ông Lục, ý của ngài là, bà Kiều ăn tổ yến nhà họ Hứa đưa cho, mới dẫn tới đứa bé chết từ trong trứng nước?”

Truyện online trang dienddanllequydon.com.

Bốn chữ “Chết từ trong trứng nước” (trong tiếng Trung là 胎死腹中- bốn chữ), Lục Cẩn Niên lập tức bừng tỉnh, anh vẫn luôn bình tĩnh trước sau như một, bỗng nhiên giống như bị thứ gì đó kích thích, đột nhiên cúp điện thọai, đưa di động về phía vách tường, hung hăng ném lên đó.

Trên vách tường vừa đúng có một bộ tranh treo ở đó, thủy tinh bị điện thoại làm vỡ nát, lã chã rơi xuống đất, giữa bức tranh bị lủng một lỗ.

Trên khuôn mặt đẹp trai của Lục Cẩn Niên có một tầng lạnh lẽo độc ác bao phủ, vẻ mặt lạnh lùng sa sầm nhìn bức tranh nổi tiếng quý giá bị mình làm hỏng trong nháy mắt, không có phản ứng nào hết, chỉ cảm thấy trong ngực như có một ngọn lửa, thiêu đốt rừng rực, dồn dập mãnh liệt cuồn cuộn lên, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể nổ tung.

Anh có loại xúc động, hận không thể ngay lúc này lập tức chạy vọt tới nhà họ Hứa, mang người trong nhà họ Hứa, xé nát từng người từng người một, hủy diệt toàn bộ nhà họ Hứa.

Anh vẫn luôn biết, người nhà họ Hứa căm ghét anh, mẹ anh năm đó phạm phải sai lầm, anh có thể chịu trách nhiệm mà không hề oán hận lấy một câu, nhưng vì sao ngay cả đứa bé của anh cũng không chịu bỏ qua?

Lúc còn trẻ người non dạ, Lục Cẩn Niên không phải chưa từng oán giận người ba đã sinh ra mình, chưa từng hận nhà họ Hứa, nhưng chưa bao giờ như bây giờ, hận đến tận xương tủy.

Hận ý càng nhiều, Lục Cẩn Niên càng tức giận, lửa giận như dao găm, đâm vào trái tim anh không ngừng. Khiến anh cảm thấy bản thân dường như sắp bị đau mà chết, đau đến sau cùng, anh như mất đi lí trí, đột nhiên giơ chân lên, đá vào bàn trà trong thư phòng. Bàn trà thủy tinh thoáng chốc trượt ra ngoài, đập vào cửa sổ sát đất, thủy tinh lại loảng xoảng rải khắp sàn, anh giống như hoàn toàn không biết mình đang làm cái gì, chỉ muốn phát tiết, cái gì có thể di chuyển, anh liền không chút do dự ném hết.

Đèn đặt dưới đất, máy tính, văn kiện, đèn bàn…. Đều bị anh đập nát, thậm chí cuối cùng đến giá sách, bàn học đều bị đập hết, mấy bộ sách cũ các loại bày bên trong, cũng bị anh ném xuống đất.

Lục Cẩn Niên đập một loạt đến khi không còn gì để đập, mới dừng lại thở hổn hển, hai mắt đỏ bừng nhìn chằm chằm giấy lót tường bị rách một nửa, chợt như mất hết tất các sức lực, người cứ như vậy nằm vật xuống đất.

Trên đất có rất nhiều mảnh thủy tinh, đâm khắp mọi nơi trên người anh, máu tươi chảy ra, nhưng dường như anh hoàn toàn không cảm thấy đau, cứ như vậy nằm thẳng tắp.

Tags:
X