Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Hôn trộm 55 lần – Phần 115

21/06/2017 3:52:35 | Phương Vũ | 133 lượt xem

(iBlog.vn) – Kiều An Hảo bị hành động bất thình lình của Lục Cẩn Niên dọa ngẩn ra, nhìn chằm chằm phía tấm lưng rắn chắc của anh một lúc lâu, lại nghe anh nhẹ giọng: “Trời mưa, đường khó đi lắm.”

Kiều An Hảo cho rằng Lục Cẩn Niên lo lắng cô đi giày cao gót sẽ bị đau chân, nhanh chóng hoàn hồn, có chút được ưu ái mà hoảng: “Không cần đâu, tôi có thể tự đi, đường có bao xa.”’

Lục Cẩn Niên vẫn duy trì tư thế ngồi xổm: “Lên đi.”

Vừa nói, anh vừa xoay qua bắt lấy tay cô vắt lên lưng mình, rồi nâng hai chân cô nhấc bổng lên.

Kiều An Hảo sợ ngã, vội vàng ôm lấy vai Lục Cẩn Niên, dính sát vào lưng anh, không dám nhúc nhích.

Bờ vai anh rất rộng, bước đi ổn định, giày da trầm ổn vượt qua hết vũng nước này đến vũng nước khác. Kiều An Hảo ghé trên lưng anh, trong lòng sinh ra một loại cảm giác không nói nên lời, thân thể căng cứng cũng dần được buông lỏng.

Thành phố lúc một giờ khuya vừa qua cơn mưa có hơi se lạnh, vài giọt nước còn đọng trên cành lá, gió đêm thổi qua, lắc rắc rơi trên mặt, trên cánh tay, trên mái tóc Kiều An Hảo. Cái lành lạnh buổi đêm này khiến tâm tình cô trở nên rất yên bình.

Có thể do Kiều An Hảo hay bị tụt xuống, Lục Cẩn Niên đi được vài bước lại dừng lại, kéo cô lên, tay của Kiều An Hảo theo bản năng ôm lấy cổ anh, nghiêng đầu là có thể nhìn thấy từng đường cong hoàn mỹ trên gương mặt anh.

Trước ngực Kiều An Hảo dán vào sau lưng anh, chỉ có quần áo ngăn cách, cô có thể cảm nhận được nhiệt độ trên người anh, nóng nóng, truyền tới trong lòng cô, tạo nên một dòng nước ấm dồn dập chảy, khiến tay đang ôm cổ anh, không nhịn được, tăng thêm sức.

Bởi vì hai người ở rất gần, cô có thể ngửi được mùi thuốc lá nhàn nhạt trên người anh, mặt mày cũng trở nên mềm mại hơn rất nhiệu, âm thanh mở miệng, cũng rất nhẹ nhàng: “Lục Cẩn Niên?”

“Ừm?” giọng điệu của anh, cũng rất nhẹ, bước chân ung dung trầm ổn, lại rất vững vàng.

Kiều An Hảo ghé vào trên lưng anh im lặng gần một phút đồng hồ, mới tiến đến gần lỗ tai của anh, nhỏ nhẹ mở miệng nói: “Chúng ta đã là bạn học của nhau nhiều năm rồi.”

Lục Cẩn Niên không hiểu tại sao đột nhiên cô lại nói những lời này, trán anh hơi nhăn lại “ừ” một tiếng, sau đó mở miệng nói: “Tính cả cấp hai là sáu năm.”

“Chúng ta chỉ là bạn bè của nhau thôi sao?” Lúc Kiều An Hảo nói ra những lời này, tâm tình không hiều sao có chút khẩn trương.

Nếu bọn họ là bạn bè của nhau, sau khi Hứa Gia Mộc xuất viện, cho dù anh và cô không thể sắm vai vợ chồng như hiện tại, nhưng vẫn có thể liên hệ với nhau, không phải sao?

Cho dù anh thật sự yêu người khác, cho dù anh mãi mãi không thay đổi, nhưng cô gái kia cũng đã lập gia đình, thời gian lâu dài, anh cũng phải có gia đình của mình, cho đến lúc đó, dù không cưới cô vì tình yêu, thì cũng không sao, chỉ cần cô và anh vẫn còn liên hệ với nhau, không phải cô vẫn có hy vọng sao?

 

hon-trom-115

 

Bạn bè…. Thời niên thiếu trước đây, vì quá mức nghèo khó tự ti, cho nên chỉ có thể làm một người bạn lặng lẽ bên cạnh cô, thế nhưng thời gian đó, thật ra trong lòng anh, từ trước tới giờ chưa hề muốn làm một người bạn của cô cả.

Sau này lúc anh biết cô và Hứa Gia Mộc có hôn ước, lúc đó anh liền nghĩ, mình và cô không xuất hiện cùng nhau, có lẽ sẽ quên cô rất nhanh. Nhưng đợi đến lúc anh và cô càng ngày càng xa, anh mới phát hiện, thời gian đó tối tăm cỡ nào. Lúc bấy giờ, anh rất hi vọng, bản thân có thể có lý do để tới được gần cô, cho dù không thể nói chuyện, chỉ cần có thể thấy mặt từ xa, anh đã thỏa mãn. Nhưng dù cho ước vọng tầm thường như vậy, cũng không cách nào thực hiện được, cuối cùng hai người cứ như vậy thành người xa lạ.

Nếu không phải Hứa Gia Mộc xảy ra tai nạn xe, có lẽ anh và cô cứ như hai đường thẳng song song như vậy, không xuất hiện cùng nhau.

Nhưng bây giờ Hứa Gia Mộc đã tỉnh, anh và cô phải kết thúc….

Nếu kết quả cuối cùng, là cô và Hứa Gia Mộc ở cùng nhau, như vậy thì anh sẵn lòng mang tình yêu sâu sắc biến thành bí mật không thể nói ra, vĩnh viễn theo sát bên cạnh cô, làm một người bạn không phiền hà. Lúc cô khổ sở, có thể an ủi cô, lúc cô gặp vấn đề gì đó, có thể giúp đỡ cô, lúc cô vui vẻ, chân thành chúc phúc cho cô…..

Lục Cẩn Niên nghĩ tới đây, vẻ mặt dao động, với Kiều An Hảo đang nằm úp sấp trên vai mình, âm sắc lành lạnh nói: “Không phải chúng ta luôn là bạn tốt sao?”

Không phải chúng ta luôn là bạn tốt sao?

Trong đầu Kiều An Hảo tự hỏi lại những câu hỏi này hai lần, mới hoàn toàn hiểu được anh có ý gì, trái tim lơ lửng, lập tức rơi xuống, cô giống như tự uống một viên thuốc an thần, hùa theo Lục Cẩn Niên, quả quyết “Ừm” một tiếng, nói: “Vâng, chúng ta luôn là bạn bè.”

Rõ ràng đã từng yêu đối phương sâu sắc như vậy, dùng hết toàn tâm toàn lực muốn làm một nửa kia của đối phương, nhưng năm tháng đổi thay, thời gian không ngừng trôi, vì đã từng mất đi, nên không dám hành động thiếu suy nghĩ. Vì yêu quá sâu, nên càng nhát gan, chỉ cần có thể làm bạn bè, chính là phần quà tặng trời ban ơn cho.

Lục Cẩn Niên không nói gì, chỉ cõng Kiều An Hảo đi qua một cột lại một cột đèn ảm đạm, lúc gần tới Cẩm Tú Viên, một biệt thự trong viện trồng gốc hoa quế, lúc này hoa quế đang mùa nở rộ, mùi hoa lan tỏa xung quanh.

Kiều An Hảo nằm trên lưng Lục Cẩn Niên, ngửi hương thơm mùi hoa quế, khóe môi không nhịn được hơi cong lên.

Lục Cẩn Niên cố gắng bước rất chậm, như muốn kéo dài thời khắc tốt đẹp như vậy tới vô tận.

Lúc đi qua một biển quảng cáo, Kiều An Hảo nhìn thấy trên biển quảng cáo có hai chữ “Bảy năm,” sau đó nhớ tới cú điện thoại lúc trước mình nhận được của bệnh viện, muốn hỏi Lục Cẩn Niên, vì thế thò đầu ra phía trước, mở miệng phá vỡ không khí yên lặng giữa hai người: “Lục Cân Niên, hồi nãy lúc ở trên xe, anh nói với em, anh tặng em bảy phần quà sinh nhật, vậy anh còn nhớ rõ bảy phần quà đó là gì không?”

Mỗi một phần quà tặng cho cô, đều là anh dày công chuẩn bị, sao anh lại không biết chứ?

Lục Cẩn Niên giả vờ như không nhớ rõ, hỏi: “Là những gì?”

Kiều An Hảo nghiêng đầu, suy nghĩ một lúc, sau đó liền đếm từng cái một: “Quà tặng năm lớp mười, là một hộp âm nhạc.”

Hộp âm nhạc này không đắt, chỉ hơn 100 đồng, đó là lần đầu tiên anh tham dự tiệc sinh nhật cô, nhìn thấy Hứa Gia Mộc, Kiều An Hạ tặng xa xỉ phẩm đắt tiền, đáy lòng đặc biệt mất mát.

“Quà tặng năm lớp 11, là một cuốn nhật ký rất xinh đẹp.”

“Quà tặng năm lớp 12, là một chiếc cốc uống nước bằng sứ.”

“Năm nhất đại học, anh tặng em là một khung hình.”

“Năm hai và năm ba đại học, theo thứ tự là một sợi dây chuyền và một chiếc lắc chân… Quà tặng sau cùng nhất, chính là con búp bê sứ đêm nay.”

Kiều An An đếm từng món quà sinh nhật mà mấy năm nay Lục Cẩn Niên tặng cho mình, hoàn toàn trùng khớp với trong trí nhớ của Lục Cẩn Niên. Nhưng khi cô nói xong câu quà tặng sau cùng, anh nhăn mày, không có gì ngoài quà tặng hôm nay, phần quà tặng thứ bảy, không phải năm thứ tư đại học, tặng cô hoa hồng và bánh ngọt sao? Hơn nữa quà tặng năm tư đại học kia, là phần quà tặng quý giá nhất mà mấy năm nay anh tặng cô, sao cô không nói ra?

Trong lòng Lục Cẩn Niên mơ hồ cảm thấy có chỗ nào không thích hợp, nhưng vẻ mặt không biến sắc hỏi: “Năm tư đại học, anh cũng có tặng cho em một phần quà sinh nhật, em không biết hả?”

“Năm tư?” Kiều An Hảo có chút nghi ngờ nói: “Có phải anh nhớ nhầm không vậy, vào ngày sinh nhật đại học năm tư đó, anh ở Trường Sa tham gia liên hoan phim, không tới tham dự tiệc sinh nhật của em mà, làm sao có thể tặng quà cho em chứ?”

Mặc dù Lục Cẩn Niên không thấy rõ vẻ mặt Kiều An Hảo, nhưng theo như lời cô nói, thấy cô mù tịt ngỡ ngàng, vì thế lại có chút nghi ngờ lên tiếng: “Không có sao?”

Về phần quà Lục Cẩn Niên tặng Kiều An Hảo, từ trước tới giờ cô đều giữ gìn rất tốt, cho nên không có khả năng cô sẽ nhớ nhầm, nhưng vì để tránh chuyện xuất hiện ngoài ý muốn, Kiều An Hảo vẫn nghiêng đầu, cẩn thận suy nghĩ, mới chắc chắn nói với Lục Cẩn Niên: “Thật sự không có, năm đó ngay cả câu sinh nhật vui vẻ anh cũng không nói với em mà!”

Lục Cẩn Niên không nói gì, đáy lòng lại lờ mờ hiểu rõ, năm đó anh đạt được giải thưởng, ngàn dặm xa xôi chạy tới Bắc Kinh, chứng kiến quà tặng bị ném trong đống rác, thật ra cô không nhận được, nói cách khác, có người chặn phần quà tặng đó lại.

Sẽ là ai?

Trong đầu Lục Cẩn Niên lập tức hiện lên tên Hàn Như Sơ.

Là bà ta, nhất định là bà ta!

Chuyện đêm đó, tới quá mức đột ngột, cho anh đả kích quá lớn, anh vốn không suy nghĩ trong đó có sơ hở, bây giờ nhớ lại, anh mới phát hiện, lúc trước Hàn Như Sơ sao khẳng định được người anh thích chính là Kiều An Hảo chứ. Chắc chắn là bà ta thấy được phần quà mà anh tặng cho Kiều An Hảo này.

Nói vậy từ trước tới nay Hàn Như Sơ vẫn ghét mình, biết anh thích vị hôn thê của con trai mình, cho nên mới làm như vậy.

Thì ra, người phụ nữ này, không đơn giản là chỉ hại chết đứa bé của anh, mà còn hại anh vẫn luôn hiểu lầm Kiều An Hảo nhiều năm như vậy.

Tận đáy lòng anh, lập tức buồn phiền hối hận rồi lại vui sướng.

Vui sướng là vì anh yêu cô gái này, mặc dù không thương anh, nhưng lại chưa bao giờ giẫm lên tâm ý của anh.

Buồn phiền hối hận là vì anh lại bị người ta đùa giỡn trong lòng bàn tay, đã từng oán hận người thật ra rất vô tội là Kiều An Hảo.

Kiều An Hảo nhìn thấy rất lâu sau Lục Cẩn Niên cũng không lên tiếng, lại mở miệng: “Sinh nhật năm thứ tư đại học, anh thật sự có tặng quà cho em sao?”

Lục Cẩn Niên lấy lại tinh thần, rất bình thản mở miệng nói: “Hình như là anh nhớ nhầm rồi.”

Kiều An Hảo lập tức bình tĩnh lại, ôm cổ Lục Cẩn Niên, tiếp tục hỏi câu khi mình đếm số quà tặng kia, nghĩ tới vấn đề: ‘Có phải anh thật sự thích Smily gì đó không?”

“Hả?” Lục Cẩn Niên lên tiếng hỏi lại: “Làm sao vậy?”

Tags:
X