Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Hôn trộm 55 lần – Phần 120

22/06/2017 11:13:35 | Phương Vũ | 184 lượt xem

(iBlog.vn) – Đó là mẫu chứng từ phiếu thu phẫu thuật nạo thai, và người được phẫu thuật là cô… Thời điểm Kiều An Hảo nhìn thấy cái tên chỗ chữ ký, ngón tay cô run rẩy kịch liệt.

Lục Cẩn Niên.

Là anh ký tên đồng ý làm phẫu thuật phá thai cho cô.

Kiều An Hảo khiếp sợ, không dám tin vào những gì mình thấy. Nhưng giấy trắng mực đen rành rành như vậy, không giống như trò lừa bịp.

Đầu óc cô trống rỗng, đọc đi đọc lại tờ giấy ấy nhiều lần, cuối cùng không còn nhìn được những dòng chữ đó viết gì.

Kiều An Hảo không biết bản thân nhìn tờ phiếu thu đứng như trời trồng ở đó bao lâu, cho đến khi Triệu Manh tắm xong chạy ra hỏi máy sấy tóc, cô mới hốt hoảng vội vàng thu lại cảm xúc, nhanh chóng nhét tờ phiếu vào túi xách, rồi hít một hơi thật sâu, bình tĩnh chỉ về phía ghế sofa: “Ở đó đó.”

Dù biểu hiện của cô rất bình tĩnh, nhưng Triệu Manh vẫn nghe ra được có điều bất ổn, nên cứ để tóc ướt nhẹp như thế, nhìn cô, quan tâm hỏi: “Kiều Kiều, cậu làm sao thế.”

“Không có gì.” Kiều An Hảo lắc đầu, trong đầu cô lúc này vô cùng hỗn độn, chỉ muốn mau chóng tìm một chỗ yên tĩnh một mình suy nghĩ, bèn gắng gượng cười với Triệu Manh: “Chắc tại mình đói bụng, nên bị hạ đường huyết ấy mà. Mình xuống nhà hàng trước, chờ cậu.”

Triệu Manh gật đầu: cũng được.

Kiều An Hảo không nói gì thêm, xốc túi xách, nhanh chóng ra khỏi phòng khách sạn.

Cô không vào nhà hàng, mà đi thẳng ra khuôn viên đằng sau khách sạn, tìm chỗ vắng người, rồi ngồi xuống băng ghế, lấy tấm phiếu ra nghiền ngẫm. Xúc cảm bị kiềm hãm biến đổi thành sức lực, nên tờ phiếu bị nhăn nhúm đến đáng thương.

Nếu không sai sót, theo như trong phiếu có ghi, thời gian phẫu thuật của cô khoảng hai mươi ngày trước

Nhưng khi đó cô ngủ rất say, không có ấn tượng gì nhiều, hôm sau thức dậy đã ở trong phòng ngủ Cẩm Tú Viên, má Trần bảo rằng cô tới tháng.

Kỳ nguyệt san của cô thường không đều, cứ mỗi lần tới tháng thì nó hành đau đến chết đi được. Dù đợt đau bụng kinh lần này khiến sức khỏe cô suy yếu hơn bình thường, nhưng cô cũng không cảm nhận được có điều gì bất thường, nên chẳng mảy may suy nghĩ gì nhiều.

Phải chăng chính là lúc đó cô… đã làm phẫu thuật phá thai?

Nhưng lá thư này cũng quá lạ đi, không ghi thông tin người gửi, có khi nào là cái bẫy?

Kiều An Hảo càng nghĩ càng thấy loạn, thật tâm cô tin tưởng Lục Cẩn Niên sẽ không ra tay từ bỏ con của mình, nhưng tờ phiếu này lại quấy nhiễu lý trí của cô.

Kiều An Hảo đấu tranh nội tâm hồi lâu, bèn nhét lại vào trong túi xách, lấy chìa khóa xe, quyết định đến bệnh viện một chuyến.

Thay vì chỉ nhìn nó rồi suy nghĩ lung tung, không bằng trực tiếp đến bệnh viện hỏi cho ra lẽ.

Đường phố buổi sớm vắng tênh, Kiều An Hảo chỉ mất chừng hai tiếng đã tới bệnh viện thành phố.

Vì bệnh viện này rất đông người, Kiều An Hảo sợ có người phát hiện, chụp ảnh rồi tạo scandal, nên sau khi đội mũ và đeo khẩu trang thì mới xuống xe.

 

hon-trom-120

 

Kiều An Hảo cũng không chắc chắn rõ ràng mình đã làm phẫu thuật nạo thai, thêm việc những thứ giải phẫu này đều thuộc dạng cả đời cũng không thể tiết lộ, vì thế Kiều An Hảo trở lại trên đường, liên hệ với một người bạn ở bệnh viện của mình, nhờ người kia nhờ vào quan hệ của bản thân, mà tìm giúp cô một bác sĩ phụ khoa.

Bởi vì bạn của Kiều An Hảo đang đi làm, nên không thể tự mình đón Kiều An Hảo, tuy nhiên lại sắp xếp tốt toàn bộ cho Kiều An Hảo, Kiều An Hảo trực tiếp dựa theo địa chỉ mà bạn cho, đến tìm bác sĩ khoa sản.

Lúc đang trên đường tới, bác sĩ khoa phụ sản đã biết cô cần làm gì, vì thế vừa thấy cô, liền trực tiếp đến hỏi tên cô, sau khi Kiều An Hảo nói ra, bác sĩ nhập tên họ cùng chứng minh thư của cô vào để tra hồ sơ, kết quả lại hiện lên: Không có kết quả tìm kiếm.

“Trên máy tính không được ghi lại.” Bác sĩ nói xong, chỉ vào màn hình máy tính.

Kiều An Hảo nhìn thông báo hiện lên trên màn hình, lông mày khẽ nhăn lại, chẳng lẽ cái chuyển phát kia, thật sự là có người muốn đùa cô sao?

Cuối cùng Kiều An Hảo dường như đã quyết định, tiếp tục nói: “Có thể xuất hiện sai sót gì không?”

Bác sĩ lắc đầu: “Không có khả năng, vì những thứ này đều là tuyệt mật, vì thế có một ca phẫu thuật mới có thể nhập hồ sơ, vạn nhất tương lai xuất hiện tranh cãi pháp luật gì, cũng được lấy ra mà làm chứng, hiện tại tôi không tra ra được thông tin của cô, như vậy chứng minh, khẳng định rằng cô đã không làm phẫu thuật nạo thai ở bệnh viện chúng tôi.”

Kiều An Hảo nghe bác sĩ nói chắc chắn mười phần, trong lòng mới bình tĩnh trở lại, nói một tiếng cảm ơn với bác sĩ, sau đó liền nói lời tạm biệt, rời đi.

Sau khi Kiều An Hảo ra khỏi khoa phụ sản, không quên gọi điện nói lời cảm ơn với người bạn, người bạn ấy hỏi cô sao rốt cuộc có chuyện gì xảy ra, Kiều An Hảo lại cười nói mình bị đùa rồi, người bạn ở một chỗ khác cười nói, khẳng định là có người đùa dai, mới gửi giấy tờ giả cho cô, sau đó cười với cô rất mờ ám, bản thân mình có nạo thai không cũng không biết.

Kiều An Hảo đối mặt với sự cười cợt của bạn, cũng không giải thích gì nhiều, tiếp tục khách sao thêm hai câu, liền cúp điện thoại.

Bởi đã biết mình không làm phẫu thuật nạo thai, dù rằng trong lòng có chút tò mò, tới cùng là ai đã trêu đùa cô như vậy, nhưng tâm tình lại thoải mái hơn không ít.

Lúc Kiều An Hảo đang nhanh chóng ra khỏi cửa bệnh viện, chợt đột nhiên có người ngăn cô lại, thấp giọng hỏi một câu: “Xin hỏi cô là cô Kiều đúng không?”

Kiều An Hảo mang mũ cùng khẩu trang, lại bị nhận ra, trong lòng không khỏi có chút giật mình, nhìn chằm chằm vào người đang ngăn mình, không nói gì.

Người ngăn Kiều An Hảo lại là một người phụ nữ chừng ba mươi tuổi, mặc đồ y tá, nhìn trong mắt Kiều An Hảo hiện lên chút cảnh giác, tiếp tục nói: “Phần bưu phẩm chuyển phát kia là tôi gửi cho cô, có thể phiền cô kiếm chỗ nào đó nói chuyện được không?”

Đáy mắt Kiều An Hảo bỗng chốc nghệch ra, lại chỉ vào chỗ cách mình không xa, dẫn đầu đi tới.

Y tá theo sát sau lưng cô.

Kiều An Hảo chở y tá, khởi động xe, chạy đến một ngõ nhỏ phía sau bệnh viện có vẻ hẻo lánh, mới ngừng lại, sau đó nghiêng đầu nhìn vệ sĩ kia hỏi: “Sao cô lại chuyển bưu phẩm kia cho tôi?”

Y tá tựa hồ có chút khó có thể mở miệng, do dự rất lâu, mới nói trước với Kiều An Hảo một tiếng áy náy, sau đó mới nói: “Cô Kiều, thật sự rất xin lỗi, nhưng, cô thật sự đã nạo thai, bởi vì người làm phẫu thuật đêm kia, đúng lúc là tôi chịu trách nhiệm.”

Sắc mặt Kiều An Hảo trở nên có chút khó coi, nhìn y tá không lên tiếng.

Y tá hít sâu một hơi, tiếp tục nói: “Là anh Lục ôm cô tới bệnh viện, bác sĩ đã kiểm tra cho cô, cô đã có thai hai tháng, nhưng mà anh Lục ký tên, để bác sĩ phẫu thuật phá thai cho cô.”

Đáy mắt Kiều An Hảo nhiễm tia phẫn nộ: “Rốt cuộc là cô có mục đích gì? Tôi vừa tới bệnh viện hỏi rồi, rõ ràng là tôi chưa từng phá thai trong bệnh viện cô!”

“Tôi không nhằm mục đích gì cả, tôi cũng không lừa cô, chỉ là lương tâm tôi không thanh thản, sở dĩ cô không điều tra được chứng cứ trong bệnh viện tôi, là vì anh Lục đã liên hệ với lãnh đạo bệnh viện, xóa bỏ hồ sơ, hơn nữa anh ta còn đưa phí ngậm miệng cho bác sĩ và y tá làm phẫu thuật cho cô, bác sĩ là 20 vạn, y tá là 10 vạn.” Nữ y tá nói xong, rồi lục tìm di động của mình lôi ra, sau đó nhập tài khoản ngân hàng trên mạng, tìm mục ghi chép chuyển khoản đưa cho Kiều An Hảo: “Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời tôi làm chuyện như vậy, tôi vốn cũng muốn cầm lấy tiền, rồi ngâm chuyện này tới khi mục nát trong bụng, nhưng thời gian gần đây tôi thường mơ thấy ác mộng, tôi thật sự rất áy náy, đêm đó tôi tiếp tay làm bậy, dưới tình huống thần không biết quỷ không hay của cô, lấy đứa bé của cô ra.”

Kiều An Hảo nhìn chằm chằm tên trợ lý của Lục Cẩn Niên trên màn hình điện thoại di động của y tá, đáy mắt từ phẫn nộ biến thành kinh ngạc.

“Sở dĩ tôi không dám để lại bất cứ tin tức gì trên chuyển phát nhanh đưa cho cô, là vì tôi không dám, tôi biết cô nhận được chuyển phát nhanh đó chắc chắn sẽ tới bệnh viện, cho nên tôi đã sớm canh trước cổng bệnh viện.”

“Nếu cô không tin lời tôi nói, cô có thể đổi một bệnh viện khác để kiểm tra, bây giờ cô phẫu thuật còn chưa tới một tháng, tử cung cũng chưa khôi phục tốt được, chỉ cần siêu âm là có thể biết hết chân tướng.”

“Còn nữa, hôm nay cô tới bệnh viện chúng tôi kiểm tra lại, nhưng có thể anh Lục sợ cô nhận ra gì đó, chưa chắc sẽ mang cô tới kiểm tra, cho nên vừa may cô có thể đổi bệnh viện khác kiểm tra cơ thể mình một chút, dù sao cơ thể cũng là của cô, vừa vặn có thể nghiệm chứng lại, có phải thật đúng như theo lời tôi nói hay không.”

“Tôi nói hết tất cả với cô, xem như bản thân mình cũng an lòng, cuối cùng lại nói với cô một lần nữa, tôi thật sự xin lỗi.”

Y tá trông thấy Kiều An Hảo nhìn chằm chằm cửa sổ xe trước mặt, vốn không có phản ứng gì, khẽ thở dài một hơi, rồi đẩy mở cửa xe, xuống xe rời đi.

Y tá vượt qua đường giao lộ phía trước, sau khi đi rất xa, mới lấy điện thoại từ trong túi ra, điện thoại này dĩ nhiên đang ở trong tình trạng kết nối trò chuyện, y tá giơ lên, đặt bên tai mình, mở miệng nói: “Hứa phu nhân, ngài kêu tôi làm tôi cũng đã làm theo lời ngài nói, những lời tôi nói lúc nãy ngài cũng đã nghe rõ ràng, bây giờ có phải ngài cũng nên thực hiện lời hứa của ngài rồi không?”

Qua chừng nửa phút, trong điện thoại truyền tới giọng điệu của Hàn Như Sơ bình tĩnh đoan trang trước sau như một: “Gửi số tài khoản cho tôi, 100 vạn, tôi sẽ gửi vào cho cô không thiếu một xu, nhưng cô cũng cần phải nhớ chuyện cô đã đồng ý với tôi, lập tức từ chức cương vị công tác trong bệnh viện, rời khỏi Bắc Kinh.”

Cúp điện thoại, khóe môi Hàn Như Sơ gợi lên nụ cười lạnh lùng chế giễu.

Bây giờ con trai bà ta đã tỉnh, tháng ngày mộng đẹp của Lục Cẩn Niên cũng phải kết thúc, trừ khi con trai bà ta không cần Kiều An Hảo, nếu không Lục Cẩn Niên đừng hòng mơ tưởng có thể cướp đoạt Kiều An Hảo từ trong tay con trai bà ta!

Kiều An Hảo không biết nên hình dung tâm tình của mình vào giờ phút này như thế nào, người y tá kia đã rời khỏi thật lâu, nhưng cô vẫn cảm thấy cô ta vẫn đang ở bên cạnh cô, không ngừng vừa nói bên tai cô vừa đâm vào trái tim cô.

Cô ngơ ngác ngồi ở trong xe đã lâu, mãi đến trước mặt có xe chạy đến, bởi vì ngõ nhỏ đường quá hẹp, chiếc xe kia ấn còi, âm thanh chói tai, kinh động đến tinh thần của cô, cô ngẩng đầu, thấy chiếc xe kia thật cẩn thận chạy qua từ bên cạnh xe, rời xa, sau đó bên tai mới mơ hồ truyền đến tiếng nhạc quen thuộc, mãi đến khi chiếc xe kia không nhìn thấy bóng dáng, cô mới phản ứng kịp là điện thoại di động mình lại vang lên, có chút mờ mịt cúi đầu, nhìn thấy trên màn hình, hiện lên tên “Lục Cẩn Niên”.

Ba chữ kia, giống như là một thanh kim châm, hung hăng đâm vào trái tim cô, làm cho ngón tay run rẩy cô đau, cô hao phí sức lực thật lớn, mới cầm lấy điện thoại, kết quả điện tới đổi thành Triệu Manh.

Kiều An Hảo ấn xuống phím nghe, còn chưa nói, bên trong liền truyền đến giọng nói Triệu Manh có chút sốt ruột: “Kiều Kiều, cậu lái xe chạy đi đâu rồi hả? Tất cả đoàn làm phim đều đang đợi cậu quay phim a…”

Kiều An Hảo giật giật khóe môi, cũng chưa mở miệng nói, thì điện thoại đổi thành Lục Cẩn Niên nhận nghe, giọng nói thanh nhã êm tai: “Em đang ở đâu?”

Kiều An Hảo cảm thấy trong miệng có chút chua sót, đầu lưỡi chuyển động hai lần, mới khiến cho giọng mình thoải mái mà nói: “Chú đột nhiên tìm em có chút việc gấp, chưa kịp báo với mọi người.”

Lục Cẩn Niên ngược lại cũng không có trách cứ cô: “Chuyện bây giờ đã xử lý xong chưa?”

“Xử lý xong rồi.”

“Bây giờ anh qua đón em.”

“Không cần, em lái xe…”

Kiều An Hảo còn chưa nói xong, Lục Cẩn Niên lại lên tiếng nói: “Cảnh diễn hôm nay hủy bỏ, đúng lúc em nhận cái quảng cáo kia, giữa trưa người bên kia muốn gặp em.”

Cúp điện thoại, Kiều An Hảo nâng mí mắt liếc nhìn kính chiếu hậu một cái, mới phát hiện trên mặt mình không biết từ khi nào đã đầy nước mắt, cô giơ tay lên lau khô hai gò má, hít sâu một hơi, thấy vẻ mặt mình khôi phục bình thường, bắt đầu khởi động xe, vừa mới giẫm lên chân ga, hốc mắt lại đỏ lên.

Kiều An Hảo về đến dưới lầu một cửa hàng ở bên cạnh tiểu khu nhà họ Kiều chờ Lục Cẩn Niên, chắc anh cũng đã lái xe vào thành phố, chưa đến 10 phút, thì xuyên thấu qua kính chiếu hậu, nhìn thấy xe của anh từ phía sau lái tới, chậm rãi dừng ở bên cạnh xe của cô, hai đèn xe không ngừng mà lóe ra.

Trợ lý còn chưa kịp xuống xe mở cửa xe cho Lục Cẩn Niên, thì cả người Lục Cẩn Niên đã xuống xe trước, đi đến trước xe của Kiều An Hảo, mở cửa xe, thấy Kiều An Hảo ngồi ở bên trong, gương mặt bình tĩnh, lúc này mới yên lòng, thấp giọng hỏi một câu: “Không có chuyện gì chứ?”

“Không có việc gì.” Kiều An Hảo kéo khóe môi, nở nụ cười một cái, cầm túi xách của mình, xuống xe.

Triệu Manh cũng từ trên xe bước xuống, chạy đến trước mặt Kiều An Hảo, lôi kéo tay cô, mới vừa trách cứ cô hai câu làm sao người không nói một tiếng đã đi, Lục Cẩn Niên tựu ra thanh ngắt lời Triệu manh mà nói: “Trước cô đi xe của cô ấy về đoàn làm phim, tôi đưa cô ấy đi gặp đối tác bàn việc.”

Kiều An Hảo cố gắng để cho bản thân bình thường như không có việc gì, thậm chí trên bữa tiệc buổi trưa, vẫn cùng mọi người nói đùa, rất không dễ dàng xã giao xong, Kiều An Hảo đã cảm thấy có chút mệt mỏi, vừa lên xe, phải dựa lưng vào ghế xe, nhắm hai mắt lại, lúc xe chậm rãi di chuyển, trong đầu Kiều An Hảo lại thoáng qua cảnh Lục Cẩn Niên ký tên lên tờ đơn sinh non kia.

Tags:
X