Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Hôn trộm 55 lần – Phần 162

07/07/2017 9:39:08 | Phương Vũ | 142 lượt xem

(iBlog.vn) – Lúc này siêu thị sắp đóng cửa, người có hơi nhiều, cũng có chút chật chội, Lục Cẩn Niên sợ Kiều An Hảo tách ra, từ xếp hàng đến lúc trả tiền, đều nắm tay cô.

Siêu thị cách nhà không xa, Lục Cẩn Niên không đến bãi đậu xe mà trực tiếp lựa chọn đi bộ.

Gió đêm thổi nhè nhẹ, đèn đường mờ mờ, Lục Cẩn Niên một tay xách túi mua đồ, một tay dắt Kiều An Hảo đi về nhà, cách đó không xa, xe tới rồi xe chạy ngang, không ngừng phát ra tiếng chói tai, trạm xe buýt vẫn còn người xếp hàng chờ xe, phía dưới cầu vượt có người ôm đàn ghi-ta hát tình ca…

Kiều An Hảo cảm giác được mình bị Lục Cẩn Niên siết lòng bàn tay, cũng đổ một tầng mồ hôi, cô nghiêng đầu, nhìn người đàn ông cao hơn

mình, đèn đường chiếu xuống gương mặt tuấn tú, đẹp đến mức hít thở không thông, Kiều An Hảo đếm đèn đường mình đi qua, bất chợt nghĩ, mình và Lục Cẩn Niên lúc này là quan hệ nửa bạn bè nửa người yêu, như vậy bây giờ trong lòng cô có cảm giác là gì? Cảm giác yêu đương sao? Ngọt ngào, ấm áp, mang theo một chút cảm động… Là cảm giác hạnh phúc nhất trong đời cô chưa từng có… –

Về đến nhà, Kiều An Hảo trước đi lên lầu tắm rửa sạch sẽ, lúc đi xuống, Lục Cẩn Niên đã dùng dùng nhà vệ sinh dưới lầu tắm rửa xong, mặc bộ quần áo ở nhà , ngồi ở trên ghế sa lon xem video, trên khay trà để nửa trái dưa hấu cắt ra và một cái muỗng.

Kiều An Hảo đi tới, Lục Cẩn Niên ngẩng đầu lên nhìn cô một cái, thấy cô chẳng qua là bộ đồ ngủ thắt đai lưng, sau đó tắt video đi, trực tiếp đổi thành đánh máy.

Kiều An Hảo biết Lục Cẩn Niên đang bận rộn công việc, cũng không lên tiếng quấy rầy anh, ngồi ở một bên, mở TV, ôm dưa hấu đến trước mặt, cầm cái muỗng múc ăn, chắc là Lục Cẩn Niên tò mò cô đang làm gì, quay đầu nhìn cô, còn vươn tay, lau môi cô ướt nước dư hấu.

Kiều An Hảo ra vẻ, vốn muốn ăn tiếp dưa hấu lại đưa tới miệng Lục Cẩn Niên, Lục Cẩn Niên há mồm ăn giơ tay lên, mang theo vài phần cưng chìu vỗ vỗ đầu của cô, cứ tiếp tục đánh chữ trả lời tin của đối phương.

Kiều An Hảo đút Lục Cẩn Niên lần thứ nhất, liền bắt đầu đút lần thứ hai, thứ ba… Vô tình cô liếc mắt thấy trên màn ảnh vi tính, thấy đều nói

đầu tư gì đó, hủy đi gì đó, thống nhất nội dung, có chút không hiểu, cũng không có hỏi, cứ tiếp tục ăn dưa hấu, sau đó trong lòng Kiều An Hảo không khỏi dâng lên một cảm giác tốt đẹp, cảm thấy vào giờ phút này mình giống như ký sinh được Lục Cẩn Niên nuôi trong nhà, mỗi ngày chỉ phụ trách ăn uống, mà anh phụ trách kiếm tiền nuôi cô.

Nửa trái dưa hấu, Kiều An Hảo ăn chỉ một phần ba, liền không ăn nữa, còn dư lại đều múc, đút cho Lục Cẩn Niên.

Lục Cẩn Niên thật sự có công việc gấp phải xử lý, ra sức tập trung, ở lúc cô đưa muỗng tới, cũng giống như lúc cô đút tôm cho anh, rất ăn ý mở miệng ra ăn.

Trên TV vừa vặn đang phát quảng cáo, Kiều An Hảo xem nhàm chán, bắt chước chuyện đút tôm lần trước, làm chuyện xấu múc hạt dưa hấu đưa tới khóe miệng Lục Cẩn Niên, Lục Cẩn Niên quả nhiên không có nhìn liền nuốt xuống, chọc cho Kiều An Hảo nở nụ cười, sau đó Lục Cẩn Niên nghe được tiếng cười, mới phát hiện có gì không đúng, đầu tiên là nghiêng đầu nhổ ra hạt dưa hấu, sau đó đóng máy tính lại, bổ nhào tới Kiều An Hảo.

Lục Cẩn Niên cầm lấy ngứa thịt bên hông Kiều An Hảo, nhắm trúng cô gái lăn qua lăn lại ở trên sô pha, cuối cùng cười đến khóe mắt chảy ra nước mắt, Lục Cẩn Niên nhìn thấy hình ảnh như vậy, biểu tình dần dần nghiêm túc lại, nhìn ánh mắt lóe lóe tỏa sáng của Kiều An Hảo.

Kiều An Hảo dần dần đình chỉ cười, mở mắt ra, liền đối diện với tầm mắt của Lục Cẩn Niên, cô nhìn rõ ràng đáy mắt của anh, thấy được một tia dầy đặc khát vọng, cô cắn cắn môi dưới theo bản năng, liền rũ mi mắt xuống, sau đó Lục Cẩn Niên liền cúi đầu, hôn lên trán của cô.

 

hon-trom-162

 

Tay anh vừa cởi quần áo của cô, vừa lấy túi đồ đựng hàng đã mua, lấy ra lấy ra một cái hộp nhỏ đêm nay mua, còn vừa dùng sức hôn sâu môi của cô, mãi cho đến khi quần áo của hai người bị cởi hết, hai tay Lục Cẩn Niên mới mở ra, vạch tìm cái hộp, từ bên trong cầm ra một chiếc BCS, dùng răng nanh cắn mở……

Bóng đêm nặng nề, trong phòng ngủ vô cùng yên lặng, ẩn ẩn có thể nghe thấy trong không sạch sẽ phát ra tiếng vang vù vù, vừa nãy vận động một hồi kịch liệt như vậy Kiều An Hảo vùi ở trong lòng Lục Cẩn Niên, như là một con mèo lười biếng.

Lục Cẩn Niên dựa vào đệm, hô hấp có chút ồ ồ, tay anh vô tình hay cố ý vuốt tóc của cô.

Trong phòng tràn ngập hơi thở ái muội của một hồi vận động vừa xong, khiến cho tinh thần và thể xác của Lục Cẩn Niên đều trở nên mềm mại.

Nằm hồi lâu, rốt cục Kiều An Hảo cũng lấy lại sức, đổi một tư thế thoải mái, trước kia mỗi lần cô vận động xong, đều buồn ngủ, nhưng mà hôm nay lại phá lệ có tinh thần, cô nghe tiếng tim đập phù phù phù phù hữu lực của anh, cảm thấy như là đang nghe ca dao đẹp nhất trong cuộc sống, tâm tình trở nên vô cùng tốt.

Lục Cẩn Niên hơi giật mình một chút, mở miệng đánh vỡ bầu không khí yên tĩnh: “Hôm nay làm những gì?”

Kiều An Hảo suy nghĩ một chút, liền mở miệng tự thuật lại một lần những việc làm trong ngày.

Nội dung thật sự thực rất vô vị, trên cơ bản chính là đi dạo phố, ăn cơm, mua một ít cái gì đó, tốn bao nhiêu tiền…… Nhưng là Lục Cẩn Niên lại nghiêm túc nghe, thậm chí sau đó Kiều An Hảo còn lấy di động ra, chỉ vào hai chiếc vòng tay mình mới mua hỏi Lục Cẩn Niên có phải rất được hay không, thẳng thắn mà nói, Lục Cẩn Niên cảm thấy hai chiếc vòng tay này làm từ trân trâu, kiểu dáng cũng cũng không nhiều lắm, không có khác biệt gì quá lớn, nhưng mà anh vẫn rất phối hợp nói, uh, đều xinh đẹp.

Kiều An Hảo còn nói với Lục Cẩn Niên buổi chiều bản thân dùng thẻ của anh quét một ly trà sữa trân châu, nhắc tới chuyện này, Kiều An Hảo mới nghĩ đến Kiều An Hạ gọi điện thoại cho mình, vì thế hơi hơi quay đầu một chút, cằm người đàn ông vừa lúc đụng vào chán của cô, trán cô có chút ngứa, cô nâng tay lên, nhẹ nhàng mà cọ hai cái, sau đó liền hỏi một câu: “Lục Cẩn Niên, ngươi có biết Hứa gia đã xảy ra chuyện hay không?”

Lục Cẩn Niên không nghĩ tới Kiều An Hảo đột nhiên chuyển đến đề tài của Hứa gia, dừng một chút, mới “Uh” một tiếng.

“An Hạ nói, là có người ở sau lưng chỉnh Hứa gia, cũng không biết Hứa gia đắc tội người nào, không biết rốt cuộc là ai ra tay ngoan như vậy?” Kiều An Hảo lảm nhảm vài câu, giống như nhớ tới cái gì đó, từ trong lòng Lục Cẩn Niên, cúi đầu, theo dõi ánh mắt của anh nói: “Lục Cẩn Niên, buổi chiều tôi gọi điện thoại cho anh Gia Mộc, tôi nghe thấy ngữ khí của anh ấy thập phần không tốt, anh và anh ấy luôn luôn quan hệ tốt lắm, ngày mai anh gọi điện thoại quan tâm anh ấy đi.”

“Tốt.” Lục Cẩn Niên trả lời xong, tay anh vuốt ve lưng của cô, khiến toàn thân cô sợ run một chút, cô không có tiếp tục mở miệng nói sang chuyện khác, liền bị anh xoay người đặt ở dưới thân, ngăn chặn môi.

Không khí bên trong, càng ngày càng nhiệt, thần trí Kiều An Hảo dần dần trở nên mơ hồ, nhịn không được ngâm lên một tiếng……

Kiều An Hảo lại bị Lục Cẩn Niên ăn sạch sẽ, lúc chấm dứt, trực tiếp ngủ say.

Lục Cẩn Niên ngồi dậy, cầm khăn tay ở một bên, rửa sạch một chút, ôm cô cũng chìm vào giấc ngủ.

Ngày mai là cuối tuần, Lục Cẩn Niên không cần đi làm, cho nên không có đặt chuông báo thức, ngủ cũng có chút trầm, thẳng đến khi thiên hạ trong lòng tỉnh lại, động đậy anh mới mở mắt, mê hoặc sợ run một lát, liền cắn lỗ tai của cô, trầm thấp nói một tiếng “Sớm an” trước, sau đó lại đặt Kiều An Hảo ở dưới thân……

Một lần nữa tỉnh lại, đã là vào buổi trưa, Lục Cẩn Niên ôm Kiều An Hảo cả người vô lực tắm rửa một cái, lau khô tóc của cô, đặt cô lại trên giường, đi xuống lâu tìm di động gọi thức ăn.

Đồ ăn đưa tới, Lục Cẩn Niên bày ở trên bàn cơm xong, mới lên lầu gọi Kiều An Hảo.

Ăn cơm chưa xong, Lục Cẩn Niên nhìn bầu trời không khí rất tốt, nghĩ tới trong thành phố cũng không có nơi nào tốt để vui đùa, vì thế liền đề nghị mang Kiều An Hảo đi suối nước nóng ở ngoại ô.

Ở gần ôn tuyền có một ngôi chùa rất nổi tiếng, ngôi chùa ở trên một ngọn núi không cao lắm, Kiều An Hảo muốn đi bái phật, Lục Cẩn Niên liền liều mình đi theo, có thể vì hôm qua làm ba lượt liên tiếp, thể lực của Kiều An Hảo tiêu hao lợi hại, mới vừa đi đến chân núi, đã có chút đi không đi nổi, sau đó bắt đầu có chút bất mãn thầm oán Lục Cẩn Niên, Lục Cẩn Niên ôm thắt lưng của cô, ôn tồn thương lượng với cô ngày mai rồi mới đi bái phật, bây giờ nghỉ ngơi

rồi đi ngâm nước nóng, sau đó đưa cô trở lại trong xe, khuôn mặt nhỏ nhắn của Kiều An Hảo rốt cục mới thả lỏng.

Buổi tối Lục Cẩn Niên nói được thì làm được, không có bính Kiều An Hảo, một đêm chỉ ôm cô ngủ thẳng đến hừng đông, hôm sau hết lòng tuân thủ hứa hẹn mang cô đi chùa, tối hôm qua Kiều An Hảo nghỉ ngơi đủ, nhưng mà sau khi lên núi, thắp hương xong, lúc đi xuống, mệt ngồi xổm xuống không bước đi được nữa , cuối cùng vẫn bị Lục Cẩn Niên cõng.

Trên đường trở về, Kiều An Hảo ngồi ở ghế phụ ngủ một mạnh, về nhà, ăn xong cơm tối, tắm rửa một cái, liền lên giường thật sớm.

Lục Cẩn Niên bận một số việc của công ty, đợi đến lúc làm xong, đã là mười một giờ đêm, anh nhắc nhẹ chân đi vào phòng ngủ, lên giường, ôm Kiều An Hảo vào trong lòng, lúc hôn trán cô, cô lại tỉnh.

Kiều An Hảo ngủ mơ mơ màng màng, cọ bờ vai của anh, rầm rì hai tiếng, tối hôm qua Lục Cẩn Niên đình chiến, đêm nay vẫn không thể nào nhịn xuống, dắt Kiều An Hảo hết hứng thú, mới hoàn toàn cho cô nghỉ ngơi.

Cuối tuần chấm dứt tốt, nghênh đón một tuần mới bận rộn.

Thứ hai, lúc Lục Cẩn Niên ngồi ở văn phòng, nhìn thấy mình dán trên bàn mấy tờ giấy nhắc nhở, trên đó viết nhắc nhở từng hạng mục công việc, thứ tư lễ tình nhân đêm thất tịch.

Thời gian tỏ tình chỉ còn lại có hai ngày ……

Trong lòng Lục Cẩn Niên, có chút khẩn trương, lại điểm mong chờ không nói nên lời.

Buổi chiều thứ ba, Kiều An Hảo mang một đống đồ ăn, về đến nhà, lúc chuẩn bị nấu cơm, nhận được một tin nhắn của Lục Cẩn Niên: Tám giờ đêm thứ tư, chúng ta ăn một bữa cơm đi.

Hôm nay mới Thứ hai, từ đây đến thứ tư còn tận hai ngày, chưa kể chẳng qua là ăn một bữa cơm, về nhà không thể nói cho cô biết sao? Tại sao còn phải gởi tin? Hơn nữa còn nói trước hai ngày…

Kiều An Hảo cảm giác một hồi buồn bực trả lời Lục Cẩn Niên “Ừ.”

Nhận được tin nhắn Kiều An Hảo trả lời, Lục Cẩn Niên đang ngồi làm việc trên ghế chậm rãi thở ra, sau đó nhắm mắt lại, chuẩn bị xong lời tỏ tình với Kiều An Hảo, lại lặp đi lặp lại trong lòng, xác định không có gì sơ suất, mới ngồi ngay ngắn lại, tiếp tục công việc, chẳng qua là nhìn chằm chằm chữ, có chút dồn dập, cuối cùng không quanh co nữa, nhấn đường dây nội bộ trên điện thoại: “Chuẩn bị xe, tôi muốn đi một chuyến đến Lệ Cảnh hiên.”

Mặc dù khoảng cách đêm thất tịch và lễ tình nhân còn có hai ngày, nhưng bởi vì Lục Cẩn Niên yêu cầu hơi nhiều cho cảnh tượng tỏ tình, cho nên trợ lý liên lạc với người phụ trách của Lục Cảnh hiên, cũng đã bắt đầu nói trước bắt tay vào trang trí.

Lục Cẩn Niên sắp xếp bao sương ngoài trời ở tầng cao nhất của “Lệ cảnh hiên”, ban đêm ngẩng đầu lên có thể thấy trời đầy sao, nghiêng đầu có thể thấy phong cảnh ban đêm, xa hoa, rực rỡ vô cùng.

Lúc Lục Cẩn Niên đến, có mấy nhân viên làm việc đang treo đèn, trong đó có một mặt trang trí xong, quản lý vẫn mở đèn, ánh đèn nhiều màu lóe lên không ngừng, bởi vì là ban ngày, chưa tính là nhìn đẹp, nhưng cuối cùng lúc đèn sáng lên một câu “Có Cẩn Niên mới có An Hảo”, tâm tình Lục Cẩn Niên cuồn cuộn.

Bốn phía phòng, đặt giá đỡ phía trên có giỏ hoa Châu Âu lớn, bên trong vẫn còn trống không, không có để hoa tươi, nhưng lại có lụa mỏng màu trắng che lên.

Quản lý vừa giới thiệu cho Lục Cẩn Niên, vừa chỉ cái bàn bằng đá cẩm thạch, nói: “Lục tổng, đến lúc đó sẽ theo phân phó của ngài, ở chỗ này để một cây cát cánh, chung quanh là nến, chúng tôi cũng làm theo ngài dặn, đặc biệt mời bậc thầy về món Tây đến, rượu vang cũng dựa theo yêu cầu của ngài mà chuẩn bị… Vì tô đậm không khí, chúng tôi cũng tu sửa lại, treo đèn màu, đến lúc đó sẽ thả một chút hoa tươi, gió thổi tới, sẽ có mùi thơm của hoa…”

Theo sự giới thiệu của quản lý, Lục Cẩn Niên cũng cẩn thận kiểm tra một lần, cho đến khi mình cảm thấy hài lòng, sau đó mới gật đầu, lại có chút không yên lòng nhấn mạnh nói: “Tất cả hoa tươi, đều phải vận chuyển bằng máy bay… Hoa tươi phải có màu hồng và màu trắng làm chủ, Kiều An Hảo không thích màu hoa đỏ thẫm… Hoa bách hợp tốt nhất chọn màu vàng, trước kia tôi từng thấy, Kiều An Hảo nhìn màu sắc trên quyển tạp chí mấy giây… Cây cát cánh nhất định phải nhiều, cô ấy thích nhất là hoa cát cánh… Các loại cát cánh cũng nên chuẩn bị nhiều màu… Còn có, thịt bò bít tết phải chín, Kiều An Hảo không thích ăn thịt bò bít tết còn đỏ máu… Về phần nước uống, cô ấy thích…”

Lục Cẩn Niên vốn dựa theo sở thích của Kiều An Hảo mà dặn dò từng việc cho quản lý, đến cuối cùng, lại nhấn mạnh lần nữa.

Từ “Lệ cảnh hiên” rời đi, Lục Cẩn Niên nhìn qua cửa sổ xe thấy một cửa hàng bày quần áo, bất chợt giống như là nghĩ tới điều gì, nói với trợ lý đang lái xe: “Đúng rồi, cậu ngày mai giúp tôi chọn bộ quần áo mới, từ trong đến bên ngoài, phải mua cả bộ.”

Tags:
X