Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Hôn trộm 55 lần – Phần 204

26/07/2017 10:08:40 | Phương Vũ | 124 lượt xem

(iBlog.vn) – Sau khi tiễn chồng Lucy đi, Kiều An Hảo và Lucy ngồi ở trên ghế sô pha.

Cà phê pha khi nãy đã nguội, Kiều An Hảo đi pha thêm một bình nữa bưng lại, rót cho mình và Lucy mỗi người một ly.

Lucy nói một câu “Cảm ơn”, sau đó móc ra một tấm danh thiếp đưa cho Kiều An Hảo.

Kiều An Hảo dùng hai tay nhận lấy, mặc dù trên chữ danh thiếp đều in bằng tiếng Anh nhưng Kiều An Hảo xem vẫn có thể hiểu.

Lucy, ba mươi mối tuổi, bác sĩ tâm lí.

Kiều An Hảo cất danh thiếp, định giới thiệu đơn giản một chút về mình với Lucy, cô còn chưa nói xong, Lucy liền mỉm cười gật đầu nói: “Thông tin về cô, tôi đều đã biết.”

Ngừng chút, Lucy lại nói: “Niên nói cho tôi biết.”

Lucy cầm tách cà phê lên nhấp một ngụm: “Về chuyện tôi gây ra hiểu lầm cho cô, tôi thật sự xin lỗi, nhưng cô yên tâm, Niên tới tìm tôi chỉ đơn thuần là về quan hệ công việc thôi.”

“Ừm…” Lucy nghiêng đầu một chút: “Đơn giản mà nói, Niên là bệnh nhân của tôi.”

Lucy là bác sĩ tâm lí, Lục Cẩn Niên là bệnh nhân của cô ấy, nói vậy có nghĩa là tâm lý của Lục Cẩn Niên… Trong nháy mắt, biểu cảm của Kiều An Hảo trở nên có chút cứng ngắc, tựa như không thể tin nội dung mình nghe được.

Lucy như biết Kiều An Hảo đang suy nghĩ cái gì, nhoẻn miệng cười một cái, “Thật ra tôi đã đồng ý với Niên sẽ giữ bí mật chuyện của cậu ta, nhưng Trung Quốc của mấy người có câu, gọi gì mà chuông…”

Lucy nói một nữa, có chút không biết nên nói tiếp như thế nào, lần này Kiều An Hảo dùng tiếng Anh tiếp lời của cô: “Cởi chuông phải do người buộc chuông phải không?”

“Đúng!” Lucy gật đầu mạnh một cái: “Tôi nghĩ, nếu cô biết những chuyện này, nhất định sẽ giúp đỡ được cho Niên.”

Lần này Kiều An Hảo không lên tiếng, chỉ nhìn đăm đăm vào Lucy.

“Năm tháng trước tôi biết Niên, lúc đó tôi và chồng lái xe về nhà thì nhìn thấy cậu ta, cậu ta uống rất nhiều rượu, ý thức đều mơ hồ không rõ, cậu ta là bạn thân của chồng tôi, quen biết rất nhiều năm rồi, sau đó chúng tôi mang cậu ta về nhà.”

“Sau khi cậu ta tỉnh rượu thì muốn bỏ đi, chồng của tôi liều mạng giữ lại, cuối cùng cậu ta cũng đồng ý.”

“Cậu ta cực kỳ đẹp trai, cũng rất lịch sự, mặc dù rất ít nói nhưng tôi và chồng tôi rất thích cậu ta, Nini nhà tôi cũng thích vậy, Nini là một con chó Labrador rất đẹp.”

“Một tuần sau, tôi phát hiện cậu ta không được bình thường, lúc trở lại tôi đi tham gia một buổi dạ hội, lúc trở lại đã là ba giờ sáng, phòng của cậu ta vẫn sáng đèn, cửa phòng cũng không khóa, tôi cực kỳ buồn bực liền đẩy cửa ra, vậy mà nhìn thấy cậu ta vẫn chưa ngủ, trong phòng đều là mùi thuốc lá.”

 

hon-trom-204

 

“Lúc đó, tôi chỉ cho là cậu ta nghiện thuốc lá rất nặng, cũng khuyên nhủ cậu ta, thế nhưng lại không khuyên được.” Lucy nhún vai, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ: “Mặc dù ở chung một nhà, nhưng rất ít nói chuyện với cậu ta, chồng của tôi nói cho tôi biết, tính cách con người của cậu ta chính là vậy, cho nên tôi cũng không nghĩ nhiều.”

“Mãi cho đến có một ngày, tôi tan ca về nhà, Nini nhìn thấy tôi thì lập tức nhào đến cắn ống quần của tôi kéo về phía phòng ngủ của cậu ta, còn liên tục nhìn vào cánh cửa phòng của cậu ta mà sủa, tính tình Nini rất ngoan, rất ít khi xảy ra tình huống này, lúc ấy tôi liền cảm thấy có gì đó không đúng, gõ cửa những không có ai đáp lại, chợt Nini bắt đầu xô cửa, tôi đã cảm thấy có chút không bình thường, liền vội vàng đi tìm chìa khóa, sau khi mở cửa…”

Lucy nói đến đây thì dừng lại, liếc nhìn Kiều An Hảo một cái, làm một động tác vạch ở cổ tay nói: “Tự sát.”

Kiều An Hảo ngây người nhìn chằm chằm vào mắt Lucy, đôi mắt trong sáng dần dần ảm đạm lại, giống như không xác định mình nghe được những gì, qua hồi lâu, mới hỏi ngược lại: “Tự sát?”

Lúc nói ra hai chữ này, đáy lòng Kiều An Hảo bất chợt trở nên hoảng loạn, thậm chí cô không dám nghe câu trả lời từ Lucy.

Lục Cẩn Niên tự sát. . . . . . Tại sao anh ấy lại muốn tự sát chứ. . . . . .

Dường như cô đang muốn cố gắng ổn định tâm trạng, dùng sức nắm chặt lấy ly cà phê trên tay, đôi môi trắng bệch có chút run rẩy kề sát miệng ly.

“Đúng, là tự sát.” Lucy đang khẽ cười, nói tới đây thì giọng nói cũng có chút trở nên thương cảm: “Cũng may phát hiện kịp thời, chỉ mới hôn mê một thời gian ngắn nên lúc chở đi bệnh viện cấp cứu không có gì đáng ngại, cũng không để lại hậu di chứng gì.”

“Ngày đó chồng tôi đang ở đoàn diễn không chạy về được, cho nên tôi là người ở lại bệnh viện chăm sóc cho cậu ấy, trong lúc mê man, cậu ấy chỉ luôn miệng gọi hai chữ. . . . . .”

Lucy nói bằng tiếng Trung, bởi vì nghe hai chữ này quá nhiều lần nên mặc dù phát âm có chút không chuẩn, nhưng vẫn Kiều An Hảo có thể nhận biết được hai chữ đó chính là tên cô: “Kiều Kiều.”

“Sau khi cậu ấy tỉnh lại, tính tình càng thêm trầm mặc, qua một thời gian dài, ước chừng một tuần lễ cậu ấy không hề mở miệng nói câu nào, chỉ nhìn chằm chằm vào một khoảng vô định rồi ngẩn người, khi đó cậu ấy không ăn gì, tất cả đều là nhờ truyền dịch dinh dưỡng, khi không có y tá, đến máu chảy mà cậu ta cũng không gọi người tới.”

Kiều An Hảo nghe đến đó, không biết vì sao trong khoảnh khắc cô không dám đối diện với Lucy, chỉ biết cúi đầu.

“Đến lúc đó tôi mới biết cậu ấy bị mắc chứng uất ức nghiêm trọng, chứng uất ức có biểu hiện coi thường mạng sống của mình rất mãnh liệt, cái lần cắt cổ tay tự sát đó, có lẽ trong lúc đang cạo râu mà bất chợt nghĩ ra ý tưởng điên rồ đó.”

“Dĩ nhiên chứng uất ức nghiêm trọng sẽ không chỉ vì một lần đả kích mà có thể mắc phải ngay được, chắc chắn có không ít liên quan đến hoàn cảnh từ trước đến nay của cậu ấy, nhưng đều là những tình huống dưới mức bình thường, cũng có thể là do niềm tin của cậu ấy bị đốn ngã, sau đó bản thân cậu ấy cũng gục ngã theo.”

“Tôi đã thử rất nhiều cách để trao đổi cùng cậu ấy, nhưng đều vô dụng, đến cuối cùng nhớ tới cậu ấy luôn nhắc về cô thì tôi cũng thử nhắc đến tên cô, không ngờ cậu ấy liền nổi điên lên, dường như đập phá toàn bộ đồ đạc trong phòng.

“Sau đó tôi chỉ có thể dùng thuốc để cưỡng chế giúp cậu ấy bình tĩnh lại, rồi mỗi ngày tôi đều không ngừng khai thông cho cậu ấy, lúc ấy chồng tôi cũng dừng công việc ở đoàn diễn để trợ giúp tôi, chúng tôi đã phải tốn rất nhiều sức lực mới có thể khiến cho cậu ấy có chuyển biến tốt hơn.”

“Một kia ngày, đối với tôi mà nói thì đó là một lần khiêu chiến, còn đối với Niên mà nói lại là một cơn ác mộng.”

“Mặc dù bệnh tình của cậu ấy chuyển biến tốt, nhưng nó cũng không có nghĩa là cậu ấy sẽ không xảy ra việc gì. Ban ngày thoạt nhìn cậu ấy có vẻ bình thường, nhưng đến buổi tối thì mất ngủ cả đêm, dù chúng tôi dẫn cậu ấy đi rất nhiều bệnh viện cùng những bậc thầy tâm lý, dùng rất nhiều phương pháp nhưng đều không có tác dụng, bởi vì không ngủ nên cậu ấy cũng chỉ dựa vào thuốc để duy trì.”

“Cứ mất ngủ nhiều đêm như vậy, tôi cũng dần hiểu về chuyện của cô từ Niên.”

“Cậu ấy đã cố gắng hết sức để có thể quên đi cô, nhưng càng như vậy cậu ấy lại càng yêu cô sâu đậm hơn.”

“Cô biến cậu ấy thành một kẻ điên trong tuyệt vọng.”

“Tôi bỏ hết công việc của mình để ở bên cạnh cậu ấy hai tháng cả ngày lẫn đêm, chỉ muốn để cậu ấy có thể chấp nhận sự thật là cậu ấy đã mất đi cô.”

“Tôi khích lệ cậu ấy đi làm lại, thông qua chồng tôi, cậu ấy hợp tác với phim Hollywood, thậm chí cậu ấy còn muốn tự mình đảm nhận vai nam chính của bộ phim này, từ đó cậu ấy không còn đau khổ vì cô nữa, mặc dù có lúc tôi phát hiện cậu ấy vẫn nhìn chằm chằm vào hình của cô mà thẫn thờ, hoặc là đứng một chỗ mờ mịt không biết nên đi như thế nào, nhưng muốn quên một người dù sao cũng không phải là chuyện một sớm một chiều, mặc dù cậu ấy uống rượu hút thuốc, ít nói chuyện, tính tình càng thêm cô tịch, nhưng ít nhất cậu ấy đã sống như một người bình thường, thậm chí có khi hơn một tháng, cậu ấy không đến tìm tôi xem bệnh. Lúc ấy tôi thật sự rất vui mừng, cho là anh cuối cùng cũng thoát khỏi ám ảnh cùng đả kích, thế nhưng cô lại xuất hiện… Cậu ấy không có can đảm tiếp tục dây dưa với cô… Nhưng cuối cùng, cậu ấy vẫn thỏa hiệp với cô, để cho mình tiếp tục lâm vào hoàn cảnh thấp thỏm không yên, lo được lo mất…”

Có một giọt nước mắt từ nơi đáy mắt của Kiều An Hảo nhỏ xuống trong ly cà phê cô đang bưng.

“Thật ra, Kiều à, tôi không thể nào hiểu được cô, lúc trước rõ ràng cô đã nói rõ với cậu ấy, nói cậu ấy không xứng với cô, tuyệt tình từ chối cậu ấy như vậy, tại sao sau này cô còn đến tìm cậu ấy…”

Kiều An Hảo vô cùng kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn Lucy giật giật cánh môi: “Tôi không hề từ chối anh ấy.”

“Sao có thể? Niên không gạt tôi đâu, nếu không phải cô từ chối cậu ấy, làm sao cậu ấy có thể trở nên chết lặng như tro tàn được?” Vẻ mặt Lucy thoạt nhìn giống như Kiều An Hảo đang nói dối vậy: “Có thể Niên không muốn nhắc tới chuyện này, cho nên vẫn luôn trình bày rõ ràng với tôi, nhưng từ lời của cậu ấy, tôi vẫn có thể hiểu ra, lúc trước cậu ấy chờ cô rất lâu, thổ lộ với cô nhưng bị cô từ chối…”

“Tôi không có.” Kiều An Hảo lắc đầu, con ngươi đen ngòm hơi dại ra, xoay vòng hai cái, đột nhiên đoán ra được điều gì, bất chợt đứng bật dậy khỏi ghế: “Hàn Như Sơ, nhất định là bà ta.”

Bởi vì Kiều An Hảo sốt ruột nên nói tiếng Trung, Lucy nghe không hiểu, chỉ có thể nhìn bộ dạng căm phẫn của Kiều An Hảo, mờ mịt chẳng hiểu gì ngước nhìn Kiều An Hảo: “Kiều, không hiểu lắm.”

Kiều An Hảo vẫn đắm chìm đang trong suy nghĩ của mình, trong miệng không ngừng lầm bẩm cái gì đó, cuối cùng thì âm thầm nghiến răng, chắc chắc nói: “Chắc chắn bà ta đã làm gì rồi… Tôi sẽ không tha cho bà ta, chắc chắn không tha cho bà ta.”

“Kiều? Kiều?” Lucy không nhịn được đứng dậy, đẩy cánh tay Kiều An Hảo một cái.

Kiều An Hảo hoàn hồn trở lại.

“Kiều, cô ổn chứ?”

Lúc này Kiều An Hảo mới vội vàng thu liễm lại tâm tình của mình, miễn cưỡng nhìn Lucy cười một cái, sau đó dùng tiếng Anh nói: “Tôi ổn, cảm ơn cô, Lucy.”

Lucy kể cho Kiều An Hảo nghe rất nhiều chuyện về Lục Cẩn Niên ở Mĩ, nhưng toàn bộ suy nghĩ trong đầu Kiều An Hảo đều là “Rốt cuộc lúc trước Hàn Như Sơ đã làm những chuyện hại Lục Cẩn Niên rời khỏi nước đến nơi đất khách”, cho nên thường xuyên thất thần.

Không dễ gì tiễn Lucy đi, Kiều An Hảo vừa đóng cửa lại liền tức giận chạy lên lầu tìm chìa khóa xe của mình, ngay cả quần áo trên người cũng không thay muốn đến nhà họ Hứa tìm Hàn Như Sơ hỏi tội ngay lập tức.

Lúc cô ngồi vào xe, chuẩn bị nổ máy thì đột nhiên nghĩ đến đêm mình và Lục Cẩm Niên nhận giấy hôn thú, Hứa Gia Mộc gọi điện thoại tới nói cho cô biết, nói Bắc Kinh sắp tổ chức một dạ hội từ thiện.

Tags:
X