Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Hôn trộm 55 lần – Phần 267

30/08/2017 8:52:18 | Phương Vũ | 36 lượt xem

(iBlog.vn) – Máy bay càng bay càng cao, cho đến cuối cùng không nhìn thấy đèn đuốc của Bắc Kinh nữa, nước mắt Tống Tương Tư mới lăn xuống gò má.

Cách dòng nước mắt cô hoảng trông thấy, Tống Tương Tư của tám năm trước mặc một bộ váy trắng, tóc chải buộc kiểu đuôi ngựa, đứng trước mặt Hứa Gia Mộc đẹp trai dưới ánh mặt trời, nhìn chằm chằm tấm chi phiếu di chuyển trong tay anh, cắn góc môi bất lực và rất không yên lòng, cuối cùng nhắm mắt lại, nhẹ nhàng gật đầu, nói: “Được, tôi ở cùng anh.”

Ngày Kiều An Hạ xuất hiện, thời tiết toàn thành phố Bắc Kinh rốt cuộc đã chuyển thành ấm áp.

Sáng sớm Trình Dạng và mẹ Kiều bắt đầu dọn dẹp đồ đạc, mặc dù hôm trước Kiều An Hạ đã hẹn Kiều An Hảo hôm nay sẽ gặp nhau ở nhà họ Kiều, nhưng rõ ràng bụng Kiều An Hạ đã lớn vẫn đi cùng Lục Cẩn Niên tới bệnh viện đón cô xuất viện.

Trở lại nhà họ Kiều đã là mười hai giờ trưa, đúng lúc người giúp việc mới chuẩn bị xong cơm trưa, Kiều An Hạ là người đang bị thương, Kiều An Hảo là phụ nữ có thai, chuẩn bị đồ ăn dinh dưỡng thanh đạm.

Ăn xong cơm trưa, Trình Dạng và Lục Cẩn Niên theo ba Kiều đi vào thư phòng, để lại ba người Kiều An Hảo, mẹ Kiều, Kiều An Hạ ngồi trong phòng khách xem TV.

Kiều An Hảo đã mang thai hơn ba tháng, thích ngủ lười biếng, dựa vào bả vai Kiều An Hạ xem TV, rồi ngủ lúc nào không biết.

Kiều An Hạ cảm giác được vai mình nặng trĩu hơn, không nhịn được quay đầu sang thì nhìn thấy bộ dạng Kiều an Hảo nhắm mắt ngủ say, lập tức chặn câu nói đang tính mở miệng. Sau đó nhẹ nhàng chạm vào mẹ Kiều đang ngồi bên cạnh, chỉ tấm chăn cách đó không xa, nhẹ giọng nói: “Mang chăn đưa cho con với.”

Kiều An Hạ nhận lấy chăn nhẹ nhàng đắp lên người Kiều An Hạ, khi nhét vào dưới cánh tay cô, vừa đúng lúc cô nhìn thấy bụng hơi nhô lên của Kiều An Hảo. Tầm mắt Kiều An Hạ dừng lại ở hình ảnh ấy, tay phía dưới của cô liền sờ lên bụng cứng rắn của Kiều An Hảo, trong nháy mắt lòng cô thầm hâm mộ, sau đó giống như bị điện giật rụt tay về, trong đáy mắt toát lên vẻ u ám.

Đợi sau khi Kiều An Hảo tỉnh dậy đã là sáu giờ tối, mẹ Kiều cũng đã chuẩn bị xong bữa tối, mọi người dứt khoát ở lại nhà họ Kiều dùng cơm rồi mới ai về nhà nấy.

Kiều An Hảo và Lục Cẩn Niên về Cẩm Tú Viên, Trình Dạng lái xe đưa Kiều An Hạ về nhà ở của mình, không biết có phải mệt mỏi không mà dọc đường đi Kiều An Hạ luôn nhắm mắt lại, một câu cũng chưa nói.

Đến cửa khu nhà, Trình Dạng mở cửa rồi chắn trước mặt Kiều An Hạ: “Trước tiên nhắm mắt lại đã.”

Kiều An Hạ buồn bực ngẩng đầu, liếc mắt nhìn Trình Dạng một cái: “Làm gì?”

 

hon-trom-267

 

“Nhắm mắt lại.” Trình Dạng lặp lại lần nữa, chứng kiến bộ dạng thờ ơ của Kiều An Hạ, thế là anh dứt khoát vòng ra sau người Kiều An Hạ, giơ tay lên che kín hai mắt cô, sau đó dùng chân đá văng cửa đẩy Kiều An Hạ vào trong nhà.

“Trình Dạng, anh làm gì vậy hả?” Kiều An Hạ xoay đầu muốn tách hai tay Trình Dạng ra, nhưng người đàn ông lại cúi đầu, dán bên tai cô nhẹ nhàng “Hừ” một tiếng, sau đó tiện tay khép cửa phòng, tiếp tục đẩy Kiều An Hạ đi một mạch tới giữa phòng khách mới dừng lại, rồi chậm rãi thả tay khỏi mắt Kiều An Hạ.

“Trình Dạng, rốt cuộc là anh muốn làm điều bất ngờ gì thế…..” Kiều An Hạ vừa nói vừa mở to mắt, sau đó thì nhìn thấy xung quanh mình rất nhiều đom đóm đang bay lượn, từng đoàn từng đoàn tỏa ra ánh sáng màu vàng ấm áp trong đêm tối.

Nhờ ánh sáng của đom đóm, Kiều An Hạ nhìn thấy trên mặt đất trong phòng rải đầy cánh hoa hồng màu đỏ thẫm và hồng nhạt, trước mặt mình còn đặt một người mẫu, trên người mặc chiếc váy cưới màu trắng xinh đẹp.

Vốn hôm nay cô xuất viện, ba mẹ Kiều hi vọng cô và Trình Dạng ở lại nhà họ Kiều, Trình Dạng nói muốn dẫn cô về bên này, lúc đó cô còn tưởng rằng vì hai người đã lâu rồi không thân mật, nghĩ anh nếu ở nhà họ Kiều thì bất tiện nên mới dẫn cô tới đây. Nhưng thật không nghĩ rằng, thì ra anh đã chuẩn bị cho cô một kinh hỉ ở chỗ này.

Đom đóm…. Đó là mơ ước từ nhỏ của cô, từ sách vở và phim hoạt hình cô biết trên thới giới này còn có một loại côn trùng có cánh phát ra ánh sáng trong đêm tối. Lúc cô còn nhỏ, không ít lần quấn quít lấy ba Kiều đòi đom đóm, đáng tiếc giữa thành phố Bắc Kinh rất khó tìm được, sau đó đom đóm trở thành điều tiếc nuối trong ký ức của cô.

Lúc cô và Trình Dạng ở chung một chỗ, từng đề cập tới những việc thời thơ ấu, nhưng cho rằng đó là chuyện cười để tán dóc mà thôi.

Cô lại không nghĩ rằng, những thứ tiếc nuối đó, có một ngày anh thế mà lại bù đắp cho cô.

Kiều An Hạ nhìn đom đóm không ngừng bay lượn xung quanh mình và Trình Dạng, đáy mắt cười nhẹ nhàng, theo bản năng cô quay đầu nhìn về phía Trình Dạng.

Trình Dạng nhìn vào mắt cô, trong ảnh ngược có rất nhiều ánh sáng đom đóm, anh cười dịu dàng với cô, sau đó không hề có dấu hiệu báo trước đã quỳ gối trước mặt cô, cầm một chiếc hộp gấm màu đỏ từ trong túi, mở ra nâng lên trước mặt Kiều An Hạ: “Hạ Hạ, em đồng ý gả cho anh không?”

Kiều An Hạ cúi đầu thì nhìn thấy ánh sáng kim cương trong hộp gấm phản chiếu, cô há to miệng, theo bản năng muốn thốt ra câu “Em đồng ý,” nhưng sau đó trong đầu hiện lên suy nghĩ cả đời này cô không thể mang thai, nên ba chữ này giống như kẹo cao su dính trong cổ họng cô, làm thế nào cũng không phun ra được.

Trình Dạng vững vàng quỳ một gối trước mặt Kiều An Hạ, vẻ mặt dịu dàng, vô cùng kiên nhẫn chờ đợi.

Tay Kiều An Hạ cuộn thành nắm đấm, trong đầu cô có hai dòng suy nghĩ bắt đầu đánh nhau kịch liệt.

Một bên kêu cô đừng làm lỡ cuộc đời Trình Dạng, một bên kêu cô gật đầu đồng ý Trình Dạng.

Sau khi đấu tranh rất lâu, Kiều An Hạ bỗng nhiên lùi người ra sau một bước, nhìn về phía Trình Dạng nhẹ nhàng lắc đầu: “Trình Dạng, em không thể gả cho anh.”

Mi tâm Trình Dạng hơi nhíu lại, ánh mắt nhìn Kiều An Hạ vô cùng ngạc nhiên.

Đáy mắt Kiều An Hạ chưa đầy nước, cánh môi cô run rẩy lợi hại, còn chưa nói gì nước mắt đã lộp bộp rơi xuống: “Trình Dạng, anh biết rõ em không thể mang thai, vì sao còn muốn cưới em?”

Khoảng thời gian này cô luôn muốn để bản thân mình trở thành một người ngu ngốc, giả vờ như hoàn toàn không biết bản thân mình chẳng thể làm mẹ. Cô cho rằng như vậy là có thể yên tâm thoải mái ở cùng một chỗ với Trình Dạng, nhưng đợi tới nửa đêm tỉnh mộng, cô không nỡ ngủ, mở to mắt nhìn Trình Dạng cuộn mình trên sofa bên cạnh, đáy lòng sẽ rất đau khổ và áy náy.

“Anh biết không, bây giờ em chỉ là một người tàn phế, cả đời này em khó có khả năng mang lại cho anh một gia đình đầy đủ!”

“Em thật sự rất muốn ở cùng với anh suốt cuộc đời này, nhưng mà em không thể ích kỷ liên lụy anh như vậy, điều này đối với anh mà nói, không công bằng….” Cuối cùng Kiều An Hạ không nhịn được khóc ra tiếng: “Cho nên, Trình Dạng, không nên lấy em, được không? Không cần phải cưới em….”

Trình Dạng thu nhẫn về, đứng lên giơ tay lau nước mắt đang không ngừng rơi xuống cho Kiều An Hạ: “Hạ Hạ…. Anh không muốn công bằng, anh muốn chính là em.”

Nước mắt Kiều An Hạ rơi càng nhiều, Trình Dạng lau thế nào cũng không hết, cuối cùng dứt khoát nâng mặt cô lên, nhìn chằm chằm vào mắt cô: “Nếu bây giờ em không muốn kết hôn cũng không sao, chúng ta tạm thời có thể tiếp tục làm người yêu, nếu em sợ làm lỡ cuộc đời anh, cả đời không muốn kết hôn với anh, vậy thì kiếp này chúng ta sẽ làm người yêu, dù sao cuộc đời này em không gả, anh sẽ không cưới….”

Kiều An Hạ “Oa” một tiếng, sau đó liền ôm cổ Trình Dạng, khóc như một đứa trẻ.

Trình Dạng ôm cô vào lòng, vỗ nhẹ sau lưng cô, hạ thấp giọng dụ dỗ: “Được rồi, đừng khóc nữa….”

Tiếng khóc không giảm tí ti nào.

Dường như đom đóm không có cảm giác mệt mỏi, vẫn không ngừng bay vòng quanh hai người, màu vàng ấm áp, lập lòe chớp tắt lúc tối lúc sáng.

Thời gian như nước chảy, chậm rãi trôi qua, đảo mắt xuân qua hạ đến, hạ đi thu tới, thu đi đông vào. Trong một đêm tuyết rơi đầy bay lả tả, Kiều An Hảo cách ngày sinh chỉ gần một tuần, tối đó cô bất chợt bị đau đến tỉnh ngủ, theo bản năng cô vươn tay, đẩy Lục Cẩn Niên bên cạnh.

Lục Cẩn Niên tỉnh rất nhanh, trước tiên anh hỏi một câu “Làm sao vậy?” Sau đó chợt nghe thấy Kiều An Hảo vì đau mà phát ra tiếng kêu rên, trong nháy mắt cả người tỉnh táo lại. Anh vội bật đèn, nhìn thấy sắc mặt Kiều An Hảo tái nhợt, drap dưới người ướt một mảng, rõ ràng đã vỡ nước ối.

Mặc dù trước khi chào đón Bánh Mật sinh ra Lục Cẩn Niên đã học đủ mười bài công tác chuẩn bị, vốn anh không thuộc về mảng y học, nhưng đã sớm thành một nửa là bác sĩ khoa phụ sản rồi, thế mà gặp phải tình huống này, người vẫn lộ ra vẻ hoảng hốt lo sợ.

Lục Cẩn Niên gần như là nhảy từ trên giường xuống mặt đất, anh gọi điện thoại cho bệnh viện trước, sau đó ngay cả quần áo cũng chẳng thèm thay, trực tiếp ôm Kiều An Hảo chạy xuống dưới lầu.

Kiều An Hảo đau quá cả người co rúm lại, Lục Cẩn Niên chứng kiến bộ dạng này của cô, người lại càng hoảng sợ theo, thậm chí phải khởi động hai lần xe mới nổ máy.

Tuyết rơi rất dày, toàn bộ ngã tư đường đều là một mảng trắng xóa, nhiệt độ rất thấp, bông tuyết rơi xuống đất đã kết thành băng. Lục Cẩn Niên lái xe cực nhanh, thỉnh thoảng lúc gặp khúc rẽ Kiều An Hảo còn có thể nghe thấy tiếng trơn trượt của lốp xe, cô chịu đựng cơn đau, theo bản năng mở miệng nói: “Lục Cẩn Niên, anh đừng quá gấp gáp…..”

Đừng quá gấp gáp? Làm sao có thể không gấp được chứ?

Lúc mang thai đúng là rất cao hứng, cuối cùng anh và cô cũng có một baby, gia đình bọn họ đã hoàn chỉnh rồi.

Nhưng mà bây giờ chứng kiến cô đau lợi hại thế này, đã từng cao hứng biết bao nhiêu thì bây giờ sợ hãi bấy nhiêu.

Đến bệnh viện, Lục Cẩn Niên ngay cả xe cũng không tắt máy, gần như là lộn nhào nhảy xuống xe, sau đó không hề có phong độ ôm Kiều An Hảo chạy vọt lên trên lầu khoa phụ sản của bệnh viện.

Kiều An Hảo vừa vào phòng sinh, ngoài hành lang phòng sinh chỉ có một mình Lục Cẩn Niên.

Trong phòng sinh vẫn luôn truyền ra tiếng kêu đau tê tâm liệt phế của Kiều An Hảo, Lục Cẩn Niên nghe thấy trong lòng run sợ. Từ trước đến nay tâm lý chịu đựng của anh vô cùng tốt, vậy mà giờ hoang mang rối loạn không biết làm sao. Cuối cùng lúc sắp không làm chủ được tinh thần anh mặc kệ tất cả, lấy điện thoại ra lần lượt gọi cho Hứa Gia Mộc, Trình Dạng, Kiều An Hạ, trợ lý, Triệu Manh bảo mọi người qua đây.

Hứa Gia Mộc là người đến đầu tiên, anh mới vừa ra khỏi thang máy đã nghe tiếng Lục Cẩn Niên từ hành lang truyền tới.

Tags:
X