Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Hôn trộm 55 lần – Phần 285

19/09/2017 8:39:37 | Phương Vũ | 63 lượt xem

(iBlog.vn) – Hứa Gia Mộc đầu tiên là sững sờ, sau đó hiểu ra, nháy mắt cơn buồn ngủ đã không còn.

Hai chân của anh hơi nhũn ra, nhìn cả người Tống Tương Tư khóc đến toàn thân run run một lúc lâu, mới miễn cưỡng vững vàng bước chân đi đến bên cạnh Tống Tương Tư.

Ba Tống nằm rất ngay ngắn, hai tay để trên bụng, biểu tình thực bình thản, thoạt nhìn càng giống như đang ngủ, nhắm chặt khóe môi, mơ hồ còn có thể nhìn ra ý cười, như là gặp được giấc mộng đẹp.

Hứa Gia Mộc vươn tay, nhẹ nhàng đụng tay của ba Tống, cảm xúc lạnh lẽo, bàn tay anh run run, sau đó mới quay đầu nhìn Tống Tương Tư, thấy cô khóc đến thương tâm, tim anh như bị dao cắt đau đớn vô cùng, anh cố lấy hết sức, mới đưa tay bóp lên bờ vai của co6, nói một câu an ủi yếu ớt vô lực: “Tư Tư, em đừng quá đau buồn.”

Dường như Tống Tương Tư không nghe thấy lời nói của Hứa Gia Mộc, vẫn một mình chảy nước mắt như cũ.

Kỳ thật cô biết, sinh lão bệnh tử, nhân chi thường tình, hơn nữa cô cũng biết, ba sống không được bao lâu, nhưng, cô không nghĩ tới ba thế nhưng đột nhiên đi như vậy, điều này làm cho Tống Tương Tư thật sự khó có thể chấp nhận.

Cô còn muốn qua mấy ngày nữa đưa ba trở về Bắc Kinh, đem Tiểu Hồng Đậu đến cho ông xem, nói cho ông biết, ông có một cháu gái, cô còn muốn, ba thấy được Tiểu Hồng Đậu, tâm tình khẳng định sẽ rất tốt, cũng sẽ sống lâu hơn, rõ ràng trước đây mấy giờ, ba còn lôi kéo tay cô, cùng cô nói rất nhiều về chuyện quá khứ, tinh thần của ba thoạt nhìn tốt lắm, nói chuyện cũng không chậm chạp như trước, nhưng, như thế nào lại chết chứ?

Tống Tương Tư càng khóc càng dữ dội.

Hứa Gia Mộc chậm rãi ngồi xổm người xuống, vươn tay, kéo Tống Tương Tư vào trong lòng, trong chốc lát, vạt áo trước ngực anh, đã bị ướt đẫm.

Mấy ngày nay Tống Tương Tư bị chuyện ba Tống mất bị đả kích, đầu óc vẫn luôn đờ đẫn, mỗi ngày đều canh giữ bên di ảnh của ba Tống một tấc cũng không rời.

Cho nên, lễ tang của ba Tống, trên căn bản là Hứa Gia Mộc một tay xử lý.

Vào ngày hạ táng, bạn bè của ba Tống khi còn sống, đều tới.

Tống Tương Tư có vẻ hơi mất hồn mất vía, tất cả công tác chiêu đãi, cũng đều là Hứa Gia Mộc an bài.

Ba Tống chôn bên cạnh phần mộ của mẹ Tống, thời điểm quan tài đưa xuống mồ, trên trời liền đổ mưa to, Tống Tương Tư quỳ gối trong đất bùn, khóc đến ruột gan đứt từng khúc, Hứa Gia Mộc miễn cưỡng cầm dù, quỳ gối bên cạnh cô.

Dù đều che hết về phía người Tống Tương Tư, Hứa Gia Mộc bị mưa tạt ướt sũng.

Ba giờ chiều, hết thảy người đến đưa linh cữu đi lục tục rời đi, trong nhà chỉ còn Hứa Gia Mộc và Tống Tương Tư.

Ba ngày nay, Tống Tương Tư cơ hồ không ăn cái gì, đã gầy đi trông thấy, Hứa Gia Mộc vào bếp múc một chén cháo trắng, đem tới phòng ngủ.

Tống Tương Tư nằm trên giường, đưa lưng về phía anh, cũng không nhúc nhích một chút, Hứa Gia Mộc đặt chén cháo lên bàn, cứng rắn ôm cô từ trên giường lên, cầm chén cháo vừa mới chuẩn bị đút cho Tống Tương Tư, lại bị cô đột nhiên vẫy tay đẩy ra, cháo nóng đổ ra ngoài, rơi xuống tay Hứa Gia Mộc, nóng khiến ngón tay của anh trong nháy mắt đỏ bừng.

Vẻ mặt Tống Tương Tư dừng một chút, cuối cùng vẫn nghiêng đầu không rên một tiếng.

Hứa Gia Mộc cực kì dễ tính, không có một chút không vui nào, chỉ cuối người xuống, thu thập đống hỗn độn, đi ra phòng ngủ.

 

hon-trom-285

 

Qua một hồi, lại bưng một chén cháo khác tiến vào.

Tống Tương Tư vẫn không ăn.

Có thể vì Hứa Gia Mộc quấn quá lợi hại, Tống Tương Tư một mạch xuống giường, không nói câu gì tiêu sái vào phòng ba Tống, khóa trái cửa lại.

Hứa Gia Mộc gõ cửa rất lâu mà không khuyên được Tống Tương Tư mở cửa, cuối cùng anh bắt đầu đi tìm chìa phòng.

Đợi tới khi anh tìm được chìa khóa phòng, mở cửa, thì thấy Tống Tương Tư đang ngồi xổm trên mặt đất, gấp lại từng bộ từng bộ quần áo của ba Tống.

Hứa Gia Mộc nhẹ chân đi đến bên cạnh cô, cực kỳ yên lặng ngồi xuống, cùng cô gấp gấp xếp xếp.

Tống Tương Tư nâng mắt nhìn anh một cái, như muốn lên tiếng bảo anh ra, nhưng khi nhìn thấy mu bàn tay anh sưng đỏ thì lại mím chặt môi, rũ mí mắt xuống, lặng yên không tiếng động tiếp tục xếp quần áo.

Sau cùng Tống Tương Tư thấy trong tủ quần áo của ba Tống còn có một cái hộp giấy cũ nát rất nặng, cô tính ôm ra mà nhấc không được đành nhờ

Hứa Gia Mộc ôm ra giúp cô.

Mở hộp giấy ra, bên trong chất chứa rất nhiều đồ của Tống Tương Tư từ khi còn đi nhà trẻ cho đến lúc tốt nghiệp cấp ba, sách giáo khoa đủ loại kiểu dáng, sách bài tập, tranh vẽ, giấy khen… Nhìn những thứ này, nước mắt Tống Tương Tư lại róc rách tuôn rơi.

Trên thế giới này, người duy nhất cô có thể dựa vào, cũng là người yêu thương cô nhất đã đi rồi, từ nay về sau, cô chỉ có thể dựa vào chính mình mà thôi.

Cơm tối, Tống Tương Tư vẫn như cũ không ăn cái gì cả, cô không ăn, Hứa Gia Mộc cũng không có khẩu vị, một bàn đồ ăn cuối cùng vẫn còn nguyên bị Hứa Gia Mộc bọc nilon cất vào tủ lạnh.

Đêm, Tống Tương Tư ngủ trong phòng của ba Tống, Hứa Gia Mộc ngủ trong phòng của cô.

Lúc sắp 11 giờ, bên ngoài có tiếng sấm rền, mưa xối xả, Hứa Gia Mộc vừa hiu hiu ngủ liền bị đánh thức.

Anh nhớ một buổi chiều trước khi ba Tống đi, nói với mình, nhìn bề ngoài Tư Tư mạnh mẽ vậy thôi chứ thật ra nó cực kỳ yếu đuối, ban đêm sợ nhất là sét đánh.

Hứa Gia Mộc ngồi bật dậy, xốc chăn lên, vội vã xuống giường vọt vào phòng ngủ của ba Tống, đẩy cửa vào, thấy trên giường trống không, không thấy bóng dáng Tống Tương Tư đâu.

Trong lòng anh cả kinh, ngay lập tức tìm một vòng quanh phòng ngủ, không thấy cô đâu, anh lấy điện thoại gọi cho cô, kết quả lại thấy tiếng chuông điện thoại của cô trong này.

Hứa Gia Mộc không kịp thay quần áo nữa, trực tiếp mặc đồ ngủ xông ra ngoài.

Mưa rất lớn, mới vừa ra khỏi khu nhà mà quần áo đã ướt đẫm, Hứa Gia Mộc ngồi trên xe, điều đầu tiên anh nghĩ tới chính là mộ của ba Tống, nhưng lúc lái xe đến đó lại không thấy bóng dáng Tống Tương Tư đâu, Hứa Gia Mộc lại nhanh chóng lái xe trở về, vừa định lên lầu xem Tống Tương Tư về nhà chưa thì chợt nghĩ ra cái gì đó, chạy tới rừng bách trong công viên của tiểu khu.

Mưa vẫn không ngừng rơi, càng lúc càng lớn, làm nhòa đi tầm mắt, ánh đèn đường cũng trở nên mờ nhạt.

Hứa Gia Mộc dùng đèn pin của điện thoại di động, đi một vòng quanh rừng bách, cuối cùng cũng cũng tìm thấy cô ngồi xổm ở một khóc khuất, chôn đầu trên đầu gối.

Từ bộ đồ ngủ đang mặc của người đó, Hứa Gia Mộc nhận ra đó là Tống Tương Tư.

Anh thở dài nhẹ nhõm một hơi, trái tim lơ lửng rốt cuộc cũng trở về chỗ cũ, anh bước tới gần cô, gần đến nơi, anh nghe thấy âm thanh nức nở của Tống Tương Tư lẫn trong tiếng mưa tiếng sấm.

Trái tim Hứa Gia Mộc đau đớn nặng nề, bước chân anh ngưng lại một lúc rồi mới chậm rãi đi tới trước mặt Tống Tương Tư.

Tống Tương Tư nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng đỏ vì khóc ánh lên tia kinh ngạc, sao Hứa Gia Mộc lại có thể tìm thấy cô.

Hứa Gia Mộc không lên tiếng, chỉ vươn tay ra, kéo cô từ mặt đất đứng lên, ôm cô vào lòng, một cái ôm thật sâu, thấp giọng nói: “Em cứ khóc đi.”

Nói xong, Hứa Gia Mộc liền ôm Tống Tương Tư chặt hơn: “Ở trong lòng anh khóc đến khi nào chán thì thôi, anh ở đây cùng em.”

Tống Tương Tư trốn ở đây khóc một mình đã hơn hai tiếng, sớm đã khóc khô nước mắt, nhưng khi cô dựa vào lòng Hứa Gia Mộc, nghe được những lời anh nói, hốc mắt cô lại một lần nữa ướt át, từng giọt nước mắt như những viên ngọc rơi xuống, rồi như sông tràn bờ đê, làm thế nào nước mắt cũng không ngừng được, cuối cùng cô khóc nấc lên.

Mưa càng rơi càng lớn, tiếng gió tiếng mưa rơi tiếng sấm tiếng Tống Tương Tư khóc, hòa lẫn truyền vào tai.

Từ đầu đến cuối, Hứa Gia Mộc không nói dù chỉ một câu, cứ như vậy lẳng lặng ôm cô.

Anh nhớ lại, nhiều năm trước, khi mẹ anh qua đời, đêm hôm đó cô cũng lặng yên như vậy ở bên anh.

Một đêm ấy, trái tim anh căn bản vô cùng thống khổ, bởi vì có cô mà dịu đi rất nhiều.

Hiện tại, đổi lại là anh ở bên cô như vậy.

Qua thật lâu sau, Tống Tương Tư mới ngừng khóc, Hứa Gia Mộc cũng không có sốt ruột đẩy cô ra mà vẫn ôm cô như cũ, yên lặng như vậy khoảng mười phút, anh mới nhẹ nhàng cúi đầy, đưa tay lên lau khô những giọt nước mắt trên mặt cô, sau đó trầm mặc không nói gì dắt tay cô đi ra bìa rừng.

Tống Tương Tư một cô gái luôn luôn kiêu ngạo, lúc này lại hiền lành vô cùng, không vùng vẫy, cũng không có ngạo mạn, để mặc cho Hứa Gia Mộc kéo đi, cứ như vậy đi sau lưng anh.

Về đến nhà, Hứa Gia Mộc bật nước nóng trong nhà tắm để Tống Tương Tư đi tắm rửa, còn chính mình thì vào bếp nấu một bát canh gừng.

Cả ngày Tống Tương Tư gần như không ăn gì, khi nhìn thấy bát canh gừng, không có bất kỳ từ chối nào, cực kì ngoan ngoãn từng ngụm từng ngụm uống hết sạch.

Tống Tương Tư uống xong canh gừng, Hứa Gia Mộc hỏi: “Em có muốn ăn chút gì không?”

Tống Tương Tư gật nhẹ một cái.

Hứa Gia Mộc lập tức cười lên: “Em muốn ăn gì?”

“Cá chua ngọt…” Tống Tương Tư nói xong, có chút do dự muốn đổi lại, nhưng Hứa Gia Mộc lại như nghe thấy lệnh trời, lập tức gật đầu nói: “Được, anh đi nấu cho em.”

Tống Tương Tư ngồi trong phòng khách, nhìn Hứa Gia Mộc mặc quần áo dính nước mưa bận tới bận lui, ánh mắt trở nên có chút ngưng lại.

Món cá chua ngọt rất nhanh được Hứa Gia Mộc bưng lên, anh đưa cho cô một đôi đũa, một chiếc bát, còn thường xuyên nhắc cô cẩn thận xương cá.

Từ đầu tới cuối Tống Tương Tư chỉ cúi đầu ăn cá, không lên tiếng, khi Hứa Gia Mộc cầm chiếc đũa nhặt một cái xương cá trong bát cô, cô mới ngẩng đầu lên nói: “Anh đi tắm đi.”

“Được.” Hứa Gia Mộc gật đầu, ngồi đối diện nhìn Tống Tương Tư ăn thêm một lúc rồi mới đứng lên đi vào phòng tắm.

Hứa Gia Mộc từ trong phòng tắm đi ra, Tống Tương Tư đã không còn ở trong phòng khách, trong mâm trên bàn vẫn còn nửa con cá, đôi đũa xiêu vẹo ném một bên.

Hứa Gia Mộc cho rằng Tống Tương Tư lại chạy ra ngoài một mình, đột nhiên vọt tới trước phòng ngủ của ba Tống rồi đẩy cửa ra.

Tống Tương Tư đang nằm trên giường bị hành động bất ngờ của Hứa Gia Mộc làm phát hoảng, cô từ trên giường ngồi phắt dậy, nhìn Hứa Gia Mộc có chút nghi ngờ hỏi: “Làm sao vậy?”

Hứa Gia Mộc thở phào nhẹ nhõm một hơi: “Không có việc gì.”

Sau đó kéo cửa phòng đi ra dọn dẹp qua loa bàn cơm.

Khi Hứa Gia Mộc về phòng ngủ của Tống Tương Tư, đúng lúc ngoài cửa sổ vang lên tiếng sấm sét đinh tai nhức óc, anh dừng trước phòng khách một chút, cuối cùng vẫn xoay người đi qua phòng ngủ của ba Tống. Đẩy cửa ra thì chứng kiến Tống Tương Tư đang cuộn tròn trên giường run rẩy.

Đáy lòng Hứa Gia Mộc lại đau đớn tột cùng, anh đóng cửa nhanh chóng đi tới bên cạnh giường: “Tương Tư?”

Hứa Gia Mộc gọi tên Tương Tư mấy lần, cô mới thò đầu từ trong chăn ra, cô ngước mắt nhìn anh tầm nửa phút, cánh môi mới nhẹ nhàng mấp máy: “Ở bên cạnh em như thế này, được không?”

Hứa Gia Mộc càng đau lòng hơn, anh không hề nghĩ ngợi gật đầu, nói một chữ: “Được.”

Có lẽ là do có Gia Mộc ở đây, mấy ngày nay vẫn luôn không nghỉ ngơi tốt nên Tống Tương Tư chìm vào giấc ngủ rất nhanh.

Sáng hôm sau lúc cô tỉnh dậy, ngoài cửa sổ ánh mặt trời chiếu rọi, thời tiết trời quan mây tạnh, không nhìn ra chút dấu hiệu báo thời tiết xấu. truyện của bên dijendanlequydon.com.

Giấc ngủ này Tống Tương Tư ngủ rất sâu cũng rất dài, cô hơi lười biếng di chuyển cơ thể, xoay người lại thì nhìn thấy Hứa Gia Mộc mặc đồ ngủ ngồi bên cạnh giường tựa vào tường đang ngủ.

Lúc này Tống Tương Tư mới nhớ đêm qua đã xảy ra chuyện gì.

Thật ra cô vẫn không thích mềm yếu cho người ta xem, tối hôm qua là vì vừa lo hậu sự cho ba xong, cô thật sự vô cùng khó chịu, mới có thể nói với anh như thế. Cô cho rằng sau khi cô ngủanh sẽ rời đi, nhưng lại không nghĩ rằng, anh thế mà ngồi trông nom cô cả một đêm.

Sắc mặt Hứa Gia Mộc thoáng nhìn rất tái nhợt, quanh hốc mắt toàn màu đen.

Khoảng thời gian gần đây, so với cô anh vất vả gấp trăm lần, mọi chuyện khi ba qua đời, đều là một mình anh lo liệu, cho dù mệt mỏi cô cũng không nhìn thấychút mất kiên nhẫn trên khuôn mặt anh, hay một câu oán thán từ trong miệng anh.

Có lẽ vì Hứa Gia Mộc đang ngủ, đây là lần đầu tiên kể từ khi gặp lại anh tới nay cô quan sát anh tỉ mỉ như vậy.

Ngũ quan anh không thay đổi gì so với trước, nhưng tổng thể lại khiến người ta có cảm giác thành thục chín chắn hơn rất nhiều.

Vẻ mặt anh nhìn qua rất mệt mỏi, chắc là cũng mệt muốn chết rồi.

Tống Tương Tư không nhịn được giơ tay lên, xoa nơi mi tâm đang nhíu lại của Hứa Gia Mộc, đầu ngón tay cô vừa chạm vào da thịt anh, bỗng nhiên có tiếng chuông điện thoại vang lên.

Tay Tống Tương Tư run rẩy, vội vàng rút về, tiện thể cô nhìn về phía di động vang lên, thấy di động của Hứa Gia Mộc trên tủđầu giường, màn hình sáng lên hiện ra hai chữ :Tư Tư.

Tư Tư…. Hai chữ giống y đúc nhũ danh của cô.

Là cô gái tên Dương Tư Tư gọi tới sao?

Tống Tương Tư hạ mí mắt nhanh chóng đứng lên đi ra khỏi phòng ngủ, lúc cô đóng cửa phòng ngủ, cô nghe thấy trong phòng ngủ Hứa Gia Mộc bị tiếng chuông đánh thức, mang theo vài phần ngái ngủ nghe máy: “A lô? Sao thế?”

“Ừ…. Tôi không ở Bắc Kinh… Còn chưa biết khi nào thì trở về? Được…. Hơi buồn ngủ, ừ, được, bái bai, về Bắc Kinh gặp.”

Tags:
X