Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Hôn trộm 55 lần – Phần 81

26/05/2017 6:05:23 | Phương Vũ | 71 lượt xem

(iBlog.vn) – Biệt thự Cẩm Tú Viên của Lục Cẩn Niên có rất ít người đến quấy rầy, Kiều An Hảo nghi hoặc bỏ thìa xuống, khi chuẩn bị đứng lên thì má Trần lập tức đi ra khỏi phòng ăn: “Bà chủ, để tôi đi mở cửa.”

Lúc này Kiều An Hảo mới ngồi xuống ăn tiếp, vừa ăn cháo, vừa cố gắng nhớ lại kí ức bị mất mấy tiếng vừa qua.

“Kiều Kiều!” Lúc Kiều An Hảo vừa cầm thìa, chuẩn bị đưa cháo vào miệng, , đột nhiên Triệu Manh chạy ào vào phòng, lớn tiếng gọi một câu.

Kiều An Hảo dừng tay một chút, không để ý đến Triệu Manh, tiếp tục nghĩ đến chuyện của mình, chậm chạp ăn cháo.

Triệu Manh đã từng đến Cẩm Tú Viên gặp Kiều An Hảo nhiều lần, má Trần biết cô nên nhiệt tình kéo ghế dựa cho cô ngồi: “Cô Triệu, cô muốn ăn chút gì không?”

Bây giờ đã là giữa trưa, Triệu Manh chưa ăn cơm, lại từ đoàn làm phim chạy tới, nên không khách khí gật đầu ngay lập tức, nói một tiếng “Cảm ơn”, sau đó đưa đầu tới trước mặt Kiều An Hảo, quan sát cô một chút, lúc này mới chậm rãi thở ra một hơi, rồi ồn ào nói một chuỗi thật dài với Kiều An Hảo: “Kiều Kiều, cậu không bị sao là tốt rồi, tối hôm qua cậu làm mình sợ muốn chết! Ả tiện nhân Lâm Thi Ý, mình cũng biết ả ta không phải tốt lành gì, nhưng không ngờ lại vô liêm sỉ tới mức không có giới hạn như vậy! Chỉ là, Kiều Kiều, cậu không cần phải tức giận, lần này xem như cô ta đá trúng sắt rồi. Mình nghe người ta nói, không kể đến việc cô ta bị rạch một dao lên mặt, hôm nay còn bị giới truyền thông không ngừng tuôn ra lời gièm pha, toàn bộ Weibo đều nổ tung, tất cả đều là mắng chửi, ngay cả những điểm tốt của ả đều biến thành đen. Hả giận, thật sự là hả giận, nhìn thấy mọi người trên thế giới đều mắng chửi cô ta, mình yên tâm rồi!”

Triệu Manh vừa nói, vừa đắc ý cười khoe: “Kiều Kiều, mình cho cậu biết, mình tức quá, nên lập vài tài khoản phụ để mắng cô ta, trong đó có một cái còn đứng đầu trong danh sách trả lời đấy!”

Kiều An Hảo bị lời nói thao thao bất tuyệt không cần thở của Triệu Manh làm cho sửng sốt, cho đến lúc má Trần đặt bát cháo yến mạch trước mặt Triệu Manh, cô hăng hái cầm thìa ăn như hổ đói, khi vừa khép miệng lại, Kiều An Hảo mới chớp chớp mắt, nhẹ nhàng hỏi Triệu Manh một câu: “Triệu Manh, Lâm Thi Ý bị sao vậy?”

“Khụ khụ!” Câu hỏi của Kiều An Hảo khiến Triệu Manh lập tức bị sặc, cô cầm khăn tay che miệng ho khan một lúc lâu, sau đó trừng mắt nhìn Kiều An Hảo, vẻ mặt kỳ dị hỏi: “Kiều An Hảo, cậu bị choáng váng à? Lâm Thi Ý bị làm sao cậu không biết ư? Tối hôm qua suýt nữa cậu bị ả hại chết, cậu có biết hay không? Thiếu chút nữa bị lão sắc quỷ bầu Tôn cưỡng hiếp đó!”

Chân mày Kiều An Hảo cau lại, mờ mịt vô tội hỏi lại: “Mình bị bầu Tôn cưỡng bức?”

Triệu Manh thấy bộ dạng này của cô, chớp mắt hai cái, vẻ mặt nghiêm túc hỏi: “Kiều Kiều, thật sự cậu không nhớ sao?”

Theo lời nói của Triệu Manh , Kiều An Hảo đã lờ mờ nhớ ra một ít chuyện dơ bẩn xảy ra đêm qua, sắc mặt có chút khó coi, cô mím môi, không nói gì.

Triệu Manh siết chiếc thìa trong tay, dùng sức hít thở, sau đó buông lỏng ra, nhìn Kiều An Hảo, kể lại toàn bộ sự việc cho cô: “Kiều Kiều, tối hôm qua, đồ uống của cậu ở suối nước nóng đã bị bỏ thuốc, nhưng đồ uống đó đã nhanh chóng bị người ta xử lý rồi, bây giờ tìm không thấy chứng cứ.”

“Tối hôm qua may mà có chị Tương Tư, không tìm thấy cậu, mình đành kể lại với chị ấy. Sau khi nghe, chị ấy phát hiện có điểm bất thường, bèn kiểm tra cuộn băng ghi hình, thì thấy cậu bị Lâm Thi Ý mang đi. Lúc ấy cậu bị ngấm thuốc nên mê man không phản kháng.

 

hon-trom-81

 

Theo tường thuật của Triệu Manh, Kiều An Hảo mơ hồ hình dung được vài hình ảnh rời rạc, nhưng không tài nào nhớ được thành một đoạn liền mạch.

“Lúc thấy đoạn đó, mình bị sợ đến nỗi tính gọi cho chị An Hạ tới cứu cậu. Nhưng chị Tương Tư giật lấy điện thoại, gọi cho Lục ảnh đế.”

Lục Cẩn Niên? Đáy mắt Kiều An Hảo thoáng qua một tia nghi hoặc.

“Sau đó, trợ lý của chị Tương Tư phát hiện xe của Lâm Thi Ý ở dưới lầu khách sạn đoàn phim đang ở, bèn gọi điện báo cho chị Tương Tư. Chị Tương Tư nói cho Lục ảnh đế. Chuyện sau đó mình không tận mắt chứng kiến nên không biết tình tiết xảy ra thế nào. Nhưng sau nghe chị Tương Tư nói cậu bị Lâm Thi Ý đưa đến phòng của bầu Tôn…” Nói tới đây, Triệu Manh nghĩ tới điều gì đó, liền cường điệu một chút: “Nhưng để tránh cho sự việc bị lan truyền gây bất lợi cho cậu, nên tin tức này đã bị phong tỏa, chỉ vài người biết thôi.”

“Vì vậy, Kiều Kiều à, nếu muốn cảm ơn, thì người cậu cần phải cám ơn nhất là Lục ảnh đế. Tối qua anh ta cứu cậu, nên cậu mới không gặp phải chuyện không may. Nếu không phải anh ta gấp rút từ nội thành chạy về, thì cậu đã bị tên bầu Tôn ăn sạch rồi.”

Lục Cẩn Niên cứu cô?

Lúc này, Kiều An Hảo mới phát hiện mu bàn tay trái của mình có một lỗ kim rất nhỏ, hẳn là do mũi kim đâm vào ven. Nói vậy, tối qua Lục Cẩn Niên đã đưa cô đến bệnh viện?

Má Trần bảo là buổi sáng cô được anh bế về, chẳng lẽ tối qua anh túc trực suốt đêm trong bệnh viện chăm sóc cô, đợi đến sáng khi cô không còn vấn đề nữa mới đưa cô về nhà?

Vừa rồi Triệu Manh nói, toàn bộ tin tức hôm nay đồng loạt đều tung scandal của Lâm Thi Ý…

Kiều An Hảo tức khắc kêu Triệu Manh tìm điện thoại của cô, mở Weibo lên, quả nhiêu đều là tin “hot” về Lâm Thi Ý.

Từ lúc Lâm Thi Ý làm gái tiếp khách ở trong mấy hộp đêm đều bị đào bới và đăng trên Weibo.

Và cả những năm nay, biết bao vụ Lâm Thi Ý giậu đổ bìm leo những sao nữ khác cũng bị vạch trần, thậm chí còn nêu ra chứng cứ hẳn hoi.

Ngay cả đoạn video clip cảnh nóng của Lâm Thi Ý với một gã đàn ông nào đó cũng được tung lên mạng. Trong đoạn clip không thấy rõ mặt người đàn ông, nhưng gương mặt khả ố của người nữ thì còn ai trồng khoai đất này.

Mấy năm nay Lâm Thi Ý che giấu rất tốt để giữ hình tượng trong sạch. Nhưng bây giờ bị phơi bày ra hết thế kia thì hẳn là có người đứng sau giật dây.

Hơn nữa, mấy năm nay Lâm Thi Ý nuôi dưỡng “đội quân fan” hùng hậu, có chuyện gì cũng tâng bốc khen ngợi cô đủ điều. Nhưng hiện tại thì chẳng thấy mống nào xuất hiện lên tiếng phản biện, chắc cũng bị khống chế rồi.

Đối với một ngôi sao, tầm ảnh hưởng của danh tiếng rất quan trọng. Bây giờ các vụ bê bối ồ ập như thế, coi như sự nghiệp diễn xuất của cô ta đến đây là xong.

Mục đích của người ở sau lưng táy máy tay chân rất đơn giản, rõ ràng là muốn đuổi tận giết tuyệt Lâm Thi Ý.

Ngay hôm sau khi cô gặp chuyện bất trắc, Lâm Thi Ý lập tức gặp biến cố. Vậy người giật dây này rất có thể chính là…

Trong đầu Kiều An Hảo chưa kịp điền tên vào chỗ trống, Triệu Manh ngồi đối diện đột nhiên thốt lên: “Kiều Kiều, trên diễn đàn WeChat có người nói tên bầu Tôn rút vốn đầu tư khỏi bộ Khuynh Thành Thời Gian!”

Kiều An Hảo sửng sốt, nhanh chóng thoát khỏi Weibo, đăng nhập WeChat, thấy mọi người đang nhao nhao bàn luận vụ bầu Tôn rút đầu tư.

“Nhà sản xuất Tôn bộ Khuynh Thành Thời Gian đầu tư một tỷ, sao đang yên đang lành lại rút vốn?”

“Đúng đó. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Hôm qua Tôn tổng còn mời chúng ta đi quẩy mà, hôm nay sao thành chia tay nhau rồi?”

“Với lại mới sáng sớm, bầu Tôn liền rởi khỏi group WeChat rồi.”

“Anh còn nói, vừa rồi tôi pm cho ông ta, ông ta chả thèm trả lời, gọi điện cũng không nhận…”

Mới vài phút ngắn ngủi, nội dung trò chuyện đã nhanh chóng hơn trăm câu đối đáp. Kiều An Hảo hoa mắt, đành buông điện thoại. Triệu Manh cũng vừa xem vừa nói: “Tuy lão Tôn này háo sắc nhưng là kẻ có tiền. Với mỏ than gia truyền, đầu tư vào truyền hình điện ảnh, làm ăn khấm khá, giá trị của ổng lên tới vài tỉ đó. Với số vốn đầu tư 1 tỷ trên tổng 2 tỷ của ổng đã là đại chế tác của Khuynh Thành Thời Gian rồi, 1 tỷ còn lại là Lục ảnh đế…”

Nói tới đây, Triệu Manh bỗng ngẩng đầu hỏi Kiều An Hảo: “Kiều Kiều, mấy chuyện này thật trùng hợp. Tối qua cậu vừa gặp chuyện, Lâm Thi Ý liền rơi vào thảm cảnh này, bầu Tôn lại rút vốn. Cậu nói xem, sẽ không phải là người có quan hệ với cậu – Lục ảnh đế làm chứ?”

Vừa rồi Kiều An Hảo cũng đã nghĩ đến Lục Cẩn Niên, nhưng giờ nghe Triệu Manh nhắc, đáy lòng liền choáng váng.

“Lục ảnh đế chỉnh Lâm Thi Ý là trừng phạt đúng tội, có thể hiểu. Nhưng sao anh ta lại khiến bầu Tôn rút vốn chứ? Cậu nghĩ xem, bầu Tôn rút vốn, nếu không có người bù vô kịp thời, rất có thể Khuynh Thành Thời Gian sẽ không quay tiếp được nữa, thì 1 tỷ của Lục Cẩn Niên sẽ đổ sông đổ bể. Thật là vô lý!”

Nghe Triệu Manh nói, Kiều An Hảo cũng hỗn loạn, vừa khẳng định là Lục Cẩn Niên, nhưng lại không dám chắc chắn. Cô thật sự lo lắng tình trạng tài chính của Khuynh Thành Thời Gian, 1 tỷ của anh liệu sẽ thành công cốc?

Vì nhà sản xuất của Khuynh Thành Thời Gian rút vốn, nên đoàn phim tạm thời đóng máy ba ngày.

Triệu Manh đến đưa túi xách cho Kiều An Hảo, rồi ngồi ngốc thăm cô tới tận 3 giờ chiều mới rời đi.

Triệu Manh đi vừa vài phút, thì tin tức bầu Tôn rút vốn liền vỡ bờ. Weibo thêm một trận náo nhiệt, chốc lát là Lâm Thi Ý, chốc lát là bộ Khuynh Thành Thời Gian.

Kiều An Hảo nhàm chán lướt web cả buổi chiều, tâm trí suy nghĩ miên man, mãi tới giờ cơm tối mới ép đầu óc tỉnh táo một chút.

Sau bữa tối, Kiều An Hảo quay về phòng ngủ tầng hai, vừa đặt mông xuống thì di động reo.

Là cuộc gọi của mẹ Hứa Gia Mộc – Hàn Như Sơ.

Sau khi cô kết hôn với Lục Cẩn Niên, Hàn Như Sơ rất ít khi gọi điện thoại cho cô. Nhưng một khi đã gọi cho cô, đó là cần Lục Cẩn Niên sắm vai Hứa Gia Mộc.

Kiều An Hảo cầm di động, đi đến ban công mở cửa sổ, gió đêm mát mẻ ùa vào. Cô thong thả nhận điện thoại, chào đầu dây bên kia: “Bác Hứa.”

Mặc dù người ngoài nhìn vào có vẻ như cô đã gả cho Hứa Gia Mộc, là vợ của Hứa Gia Mộc, thì phải gọi Hàn Như Sơ là “Mẹ”. Nhưng hai người đều biết, đây chẳng qua chỉ là một giao thức, cho nên khi không phải đóng kịch trước mặt người khác, Kiều An Hảo vẫn luôn gọi Hàn Như Sơ là “Bác Hứa”.

Giọng của Hàn Như Sơ nghe khá đoan trang nghiêm khắc, đầu tiên quan tâm hỏi han Kiều An Hảo một chút: “Kiều Kiều, đã ăn tối chưa?”

“Dạ, rồi ạ.” Kiều An Hảo nhu thuận trả lời, rồi lễ phép hỏi lại: “Bác Hứa, còn bác thì sao?”

“Đang chờ bác trai của con về rồi cùng ăn.” Hàn Như Sơ khách sáo xong, đi thẳng vào chủ đề: “Kiều Kiều, thứ sáu tới là sinh nhật Hứa Gia Mộc, con nhớ chứ?”

Kiều An Hảo biết ngày sinh của Hứa Gia Mộc, nhưng dạo gần đây phát sinh nhiều chuyện, nên cô quên béng đi mất. Nhờ Hàn Như Sơ nhắc nhở, cô mới sực nhớ: “Vâng, con nhớ.”

“Tiệc sinh nhật của Hứa Gia Mộc nhất định được tổ chức, do đó phiền con chuyển lời cho nó.”

Kiều An Hảo biết nó ám chỉ ai. Thật ra, Kiều An Hảo vẫn rất buồn bực, vì sao Lục Cẩn Niên rõ ràng có họ tên đàng hoàng, mà mỗi lần Hàn Như Sơ đề cập tới anh, bao giờ cũng dùng từ chỉ vật hoặc động vật cấp thấp “Nó” để thay thế, làm như tên của anh rất ghê tởm, khinh thường hẳn hòi trong lời nói.

“Con biết rồi.” Mặc dù bực bội, nhưng Kiều An Hảo vẫn nhu thuận đáp.

Meo WiWi “Vậy không có việc gì, bác cúp trước.”

“Vâng, chào bác Hứa.”

“Gặp sau.” Hàn Như Sơ nói xong, liền ngắt điện thoại.

Kiều An Hảo nghe tiếng “tút tút tút”, rồi mới tắt máy. Cô nhìn màn hình di động, do dự nên gọi điện cho Lục Cẩn Niên báo tin, hay gửi tin nhắn thì tiện hơn?

Vào lúc Kiều An Hảo còn đang phân vân, đột nhiên tin nhắn trong WeChat bay tới, là Triệu Manh gửi.

“Kiều Kiều, mình vừa nghe một nhân viên trong ê kíp nói, rằng cô ấy nghe phục vụ khách sạn bảo là tối hôm qua bầu Tôn được trợ lý đưa đi bệnh viện, hơn nữa bị thương rất nghiêm trọng. Đồ đạc trong phòng ông ta bị đập tan nát, và có rất nhiều máu trên mặt đất, mảnh vụn thủy tinh rơi vãi, bàn trà cũng bị đá lăn lông lốc.”

Kiều An Hảo nhìn tin nhắn kia sửng sốt, còn chưa kịp hồi phục tinh thần, Triệu Manh gửi thêm một tin nhắn thoại. Kiều An Hảo nhấn mở, giọng Triệu Manh lanh lảnh: “Kiều Kiều, mình đã nói với cậu, dám chắc là tên bầu Tôn bị Lục ảnh đế xử đẹp một trận. Tối qua Lục ảnh đế tới phòng lão ta cứu cậu mà, cho nên chắc chắn không sai!”

Kiều An Hảo nghe xong, lại thấy một tin nhắn thoại phát tới: “Với lại, Kiều Kiều, tớ mới nghe người ta nói, không phải bầu Tôn tự rút vốn đầu tư, mà là Lục ảnh đế đá lão khỏi đoàn phim Khuynh Thành Thời Gian. Nghe đâu hôm nay ông ta bởi vì chuyện này mà cải vã cả một ngày với ban giám đốc của Truyền thông Hoàn Ảnh, cuối cùng Lục ảnh đế vẫn kiên quyết khiến lão rút vốn!”

Tags:
X