Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Hôn trộm 55 lần – Phần 90

04/06/2017 4:08:05 | Phương Vũ | 160 lượt xem

(iBlog.vn) – Đợi cho Kiều An Hảo lại gần, cô mới nhìn thấy, một tay anh kẹp một điếu thuốc lá, một tay còn lại thì cầm một vật rất giống cây bút, mà ánh mắt của anh nhìn chằm chằm cây bút kia, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Kiều An Hảo cắn cắn môi dưới, lại gần chỗ của Lục Cẩn Niên một chút, mà Lục Cẩn Niên vẫn cứ thất thần không hay biết, đến lúc này anh mới cảm giác được có người tới gần, nghiêng đầu, cặp mắt lạnh như băng nhìn lướt qua Kiều An Hảo, ngay sau đó lập tức nhét cây bút ghi âm cầm trong tay vào túi quần, giọng nói có chút lạnh lùng hỏi một câu: “Ai cho cô vào?”

Đã rất lâu có một đoạn thời gian, Lục Cẩn Niên luôn dùng giọng nói lạnh lẽo đông chết người không cần đền mạng này nói chuyện với cô.

Kiều An Hảo có chút run run không thích ứng được, sợ hãi liếc mắt nhìn anh một cái, phát hiện vẻ mặt của anh, lạnh lẽo có chút dọa người, Kiều An Hảo lại bắt đầu khẩn trương sợ hãi, cô theo bản năng dùng sức nắm chặt hộp quà trong tay, nuốt một ngụm nước miếng, sau đó nhắm mắt lại, cầm đồ trong tay, đưa tới trước mặt của anh, giọng nói khe khẽ mềm mại nói một câu: “Tặng cho anh.”

Nói xong này ba chữ, Kiều An Hảo mới phát hiện trái tim của cô sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.

Cô cảm thấy giờ này khắc này, cùng cô lúc trước luôn ôm bức thư tình vừa tỉ mỉ viết xong, ngàn dặm xa xôi đi Hàng Châu tìm anh muốn thổ lộ, giống nhau như đúc, không yên lòng, bất an, khẩn trương, kích động, cứ như vậy ngắn ngủn một phút đồng hồ trôi qua, trong lòng bàn tay của cô đều ướt nhẹp mồ hôi.

Lục Cẩn Niên lại lạnh nhạt quay đầu đi, nhìn thoáng qua bàn tay nhỏ bé trắng noãn của Kiều An Hảo đang cầm cái hộp quà màu lam kia, mi tâm nhíu lại, ánh mắt mang theo vẻ khó hiểu nhìn vào mặt của Kiều An Hảo, nhưng lại không có ý định vươn tay nhận lấy.

Kiều An Hảo cũng không biết rốt cuộc đã qua bao lâu, cánh tay cô giơ lên hộp quà có chút run run, đáy lòng cô càng thêm luống cuống, nhịn không được vụng trộm nhìn thoáng qua khuôn mặt anh, phát hiện tầm mắt sâu thẳm lạnh lẽo của anh, giống như băng tuyết ngàn năm không bao giờ đổi, nhìn chằm chằm vào cô, ngón tay của Kiều An Hảo đang cầm hộp quà run run một chút, theo bản năng lui về phía sau từng bước, mới nhỏ giọng còn nói bốn chữ: “Sinh nhật vui vẻ.”

Giọng nói của Kiều An Hảo rất nhỏ, nhưng lại truyền vào trong tai của Lục Cẩn Niên rất rõ ràng.

Hai gò má tinh xảo lạnh như băng của anh, trong nháy mắt liền sửng sốt, nhìn chằm chằm mặt của Kiều An Hảo, ánh mắt xẹt qua một chút kinh ngạc, anh giống như là không xác định được, một lát sau, giọng nói bình tĩnh mở miệng, hỏi lại một câu: “Cô nói cái gì?”

Đêm nay từ lúc theo anh về nhà đến bây giờ, đây là câu nói đầu tiên anh nói, tuy rằng chỉ có bốn chữ, nhưng là lại làm toàn thân Kiều An Hảo thả lỏng ngay lập tức.

 

hon-trom-90

 

Lá gan của cô càng lớn hơn một chút, ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt lạnh lùng như cũ của Lục Cẩn Niên, lặp lại lời nói cô vừa nói một lần nữa: “Sinh nhật vui vẻ.”

Dừng một chút, Kiều An Hảo lại mở miệng thêm vào hai chữ: “Chúc anh sinh nhật vui vẻ!”

Kiều An Hảo liên tục hai lần nói “Sinh nhật vui vẻ”, làm cho Lục Cẩn Niên cuối cùng cũng xác định được chính mình không có nghe sai.

Sinh nhật vui vẻ…… Bốn chữ rất đơn giản, nhưng, đối với anh mà nói, cũng xa lạ như vậy.

Tính toán qua một chút, khoảng cách lần trước anh nghe được bốn chữ này, hẳn là đã mười bảy mười tám năm về trước đi?

Lục Cẩn Niên muốn nói cái gì đó, nhưng lại cảm thấy cổ họng giống như bị cái gì chặn lại vậy, mở miệng, nhưng không cách nào phát ra âm thanh.

Lục Cẩn Niên muốn nói gì đó, nhưng lại cảm thấy cổ họng dường như bị thứ gì đó chắn ngang, há to miệng, nhưng không cách nào phát ra tiếng được. Anh nhìn chằm chằm Kiều An Hảo rất lâu, mới cố gắng đè nén không cho bản thân lún sâu vào ba câu “Sinh nhật vui vẻ” liên tiếp của Kiều An Hảo, ngay cả khi như vậy, anh cũng cố ý nói giọng lạnh lùng, còn mang theo chút run rẩy: “Làm sao mà cô biết, hôm nay là sinh nhật tôi?”

Ặc…. Chỉ nghĩ tới mua quà sinh nhật tặng anh, cho anh niềm vui bất ngờ, nhưng lại quên sinh nhật của anh là bản thân mình nghe trộm mới biết được.

Sắc mặt Kiều An Hảo hơi đỏ, cắn cắn khóe môi, cười có chút xấu hổ, thành thật mở miệng nói: “Hôm trước em lên lầu gọi anh ăn cơm, giữa lúc đó vô ý nghe được anh và trợ lý nói chuyện….”

Kiều An Hảo nói tới đây, nâng mặt lên quan sát vẻ mặt Lục Cẩn Niên, phát hiện không có thay gì đổi đặc biệt, lúc này mới lấy dũng khí nói hết lời lúc nãy còn chưa nói xong: “Sau đó, thì em biết sinh nhật anh.”

Âm lượng những lời này của Kiều An Hảo, càng lúc càng nhỏ, lúc tới âm cuối, giọng trực tiếp biến mất luôn, nhưng Lục Cẩn Niên nghe hiểu được ý tứ của cô.

Thì ra lúc trợ lý phàn nàn với anh thứ sáu là sinh nhật anh, thì cô đứng ở bên ngoài cửa thư phòng.

Lần đầu tiên trong đời Lục Cẩn Niên cảm thấy bản thân có một người trợ lý bận rộn nói nhiều, cũng là chuyện đúng đắn nhất.

Kiều An Hảo không nghe thấy Lục Cẩn Niên nói gì, lại nâng mí mắt len lén chăm chú nhìn Lục Cẩn Niên.

Vẻ mặt Lục Cẩn Niên không thay đổi gì nhiều, đôi mắt thâm sâu, giống như có cảm xúc gì đó đang cuộn trào, nhưng lại giống như không có gì cả.

Kiều An Hảo có phần không đoán ra phía sau gương mặt lạnh lùng của Lục Cẩn Niên, rốt cuộc có vui hay không, các mem đang đọc truyện online của dienxdanlequydon.com, vì thế mang theo mấy phần lấy lòng tay nâng hộp quà của mình lên, giống như khoe khoang mở miệng nói: “Đây là quà sinh nhật tặng anh, chiều hôm trước lúc em dạo phố với Hạ Hạ, đã chọn nó.”

Lục Cẩn Niên nháy mắt một cái, con người đen như mực lặng lẽ nhìn chằm chằm Kiều An Hảo một lúc, sau đó mới vươn tay, cầm hộp quà từ tay Kiều An Hảo.

Không ai chú ý tới, đầu ngón tay anh đã hơi run rẩy.

Hình như là đã khống chế được cảm xúc của bản thân, Lục Cẩn Niên lần đầu lên tiếng, hỏi một câu thăm dò: “Là quà tặng gì vậy?”

Kiều An Hảo nghe Lục Cẩn Niên hỏi như vậy, hoàn toàn yên tâm, thấy vẻ mặt người đàn ông hơi giãn ra, trong lòng cũng theo đó vui sướng, khéo léo hiểu lòng người đáng yêu nói: “Dưới tình huống không biết quà tặng là gì, mở ra xem mới có ý nghĩa.”

“Vậy sao?” Lục Cẩn Niên nhẹ nhàng hỏi lại một câu, sau đó ngón tay thon dài gạt mở giấy niêm phong bên ngoài hộp quà, tiếp đó mở lớp bọc phía ngoài, để lộ một hộp nhung màu vàng óng, bên trong đặt một chiếc kẹp cravat tinh xảo lặng lẽ nằm đó.

Ngọn đèn trong nhà chiếu xuống, mặt trên được dát mảnh kim cương nhỏ li ti, chiếu vào có chút chói mắt, đâm vào mắt Lục Cẩn Niên, không hiểu sao đáy mắt anh hơi nóng lên.

Trước kia khi anh sống cùng mẹ mình, điều kiện cuộc sống không đầy đủ, làm sao mà có tiền dư giả để mua quà tặng cho anh? Thậm chí ngay cả bánh ngọt, cũng là mẹ đi làm ở hộp đêm lén lút mang về cho, đây có lẽ là món quà duy nhất trong sinh nhật anh.

Sau khi mẹ qua đời, sinh nhật của anh cũng không có ai quan tâm, cho nên ngay cả bản thân anh cũng chẳng thèm để ý tới.

Nhưng anh không nghĩ đến, thậm chí có ngày như thế này, anh sẽ nhận được món quà tinh xảo mà động lòng người như vậy.

Hơn nữa phần quà tặng này, chính là của người con gái anh yêu thương sâu sắc nhiều năm rồi tặng cho.

Lục Cẩn Niên có cảm giác giống như lúc này mình đang nằm mơ, tư thái nhàn nhạt mà lại ưu mỹ đứng tại chỗ, ánh mắt chăm chú nhìn cái cặp cà vạt kia, tựa như bị định hình, qua một hồi lâu, mới ngẩng đầu lên, nhìn về phía Kiều An Hảo, giọng nói có phần chan chát nói một tiếng: “Cảm ơn.”

Kiều An hảo khẽ mỉm cười, ánh đèn ngời ở phòng khách chiếu xuống, càng làm nổi bật lên gương mặt đáng yêu mềm mại: “Em không biết anh thích loại quà gì, cho nên cứ lựa theo ý thích của mình, cũng không biết anh có thích hay không.”

“Thích.” Lục Cẩn Niên không chút do dự trả lời, hai mắt anh tiếp tục nhìn chằm chằm vào cái cặp cà vạt trong hộp, sau đó cẩn thận bảo vệ mà đóng nắp hộp, lại mở miệng nói: “Rất thích.”

Kiều An Hảo tiếp tục cười, mặt mày cũng để lộ ra một chút vui mừng.

Ngón tay Lục Cẩn Niên nhẹ nhàng vuốt ve trên cái hộp, nhìn chằm chằm vào gương mặt tươi cười như hoa của Kiều An Hảo, sự lạnh nhạt giữa lông mày thu lại rất nhiều, từ trước đến nay dù thích hay không thích anh cũng không bao giờ để người bên cạnh biết một chút, từ bên miệng lại bất ngờ rơi ra một câu: “Đã rất nhiều năm anh không nhận được quà sinh nhật.”

Một câu nói đơn giản, lại khiến cho nụ cười trên mặt Kiều An Hảo từ từ biến mất, trong đầu cô nghĩ tới ngày hôm đó mình đứng ngoài cửa phòng khách, nghe lén được câu nói kia của Lục Cẩn Niên: “Hơn nữa, sinh nhật của tôi có trôi qua như vậy cũng không có vấn đề gì”, vẻ mặt lúc ấy, giống như hiện tại, giọng nói mặc dù lạnh nhạt, nhưng lại để lộ mấy phần đau thương.

Ở trong trí nhớ của cô, rất nhiều lần sinh nhật của Hứa Gia Mộc, Lục Cẩn Niên cũng sẽ tham dự, nhưng lại chưa bao giờ tổ chức cho mình một cái sinh nhật, Kiều An Hảo không nhịn được mà hỏi ra nghi ngờ trong lòng mình: “Anh đều không tổ chức sinh nhật sao?”

“Ừ.” Lục Cẩn Niên không mở miệng, chẳng qua là dùng âm thanh phát ra một câu nói, qua một lúc, anh mới từ từ mở miệng nói: “Sau khi mẹ mất, cũng không còn tổ chức sinh nhật nữa.”

Những lời này của Lục Cẩn Niên được nói ra rất thờ ơ, nhưng Kiều An Hảo không biết tại sao, từ trong đáy lòng lại dâng lên từng đợt đau đớn chẳng chịt.

Cô biết Hứa Gia Mộc cùng Lục Cẩn Niên là anh em cùng cha khác mẹ, cũng biết mẹ của Lục Cẩn Niên mất sớm, nhưng trừ điều đó ra, cũng không biết nhiều.

Coi như là Hứa Gia Mộc lớn lên cũng Lục Cẩn Niên cũng không biết sinh nhật của anh, nhưng cha của bọn họ bác Hứa cũng nên biết đi… Coi như là con riêng, nhưng cũng là xương thịt của bác Hứa, cứ coi như không thể làm một bữa tiệc sinh nhật hoành tráng như Hứa Gia Mộc, nhưng một món quà một câu chúc đơn giản nhất, cũng không có sao?

Kiều An Hảo mấp máy môi, mở miệng: “Vậy bác Hứa thì sao? Bác ấy cũng không tổ chức sinh nhật cho anh sao?”

Sắc mặt của Lục Cẩn Niên trong nháy mắt trở nên nghiêm túc, từ trong đáy mắt chậm rãi hiện lên một chút oán hận.

Kiều An Hảo ngẩn người, ý thức được mình có thể đã nói sai, đáy lòng dâng lên một chút bất an, cắn cắn môi, nhỏ giọng mớ miệng, vừa mới chuẩn bị nói tiếng “Thật xin lỗi”, nhưng mới chỉ nói một chữ “Thật”, Lục Cẩn Niên mang vẻ mặt vẻ mặt lạnh như băng, lại chẫm rãi quay đầu, nhìn chằm chằm vào bầu trời đêm ngoài cửa sổ, tựa như đang nói chuyện của người khác, ngữ điêu vô cũng bình tĩnh: “So với làm sinh nhật cho anh, ông ta có lẽ càng mong anh không có sinh nhật đi.”

Anh ra đời, đối với cha của anh mà nói, là một vết nhơ của ông.

Nếu như có thể, nói vậy cha của anh, căn bản không muốn anh sinh ra trên thế giới này đi.

Sự đau đớn từ trong đáy lòng Kiều An Hảo, càng trở nên dữ dội.

Sự đau đớn từ trong đáy lòng Kiều An Hảo, càng trở nên dữ dội.

Một loại đau đớn không thể nói nên lời, cuồn cuộn trong cơ thể cô, nhanh chóng vọt lên đến cổ họng của cô, khiến cô không thể nói được gì.

Lục Cẩn Niên nhìn ngoài cửa sổ, trên mặt hiện lên một nụ cười khẽ, giống như đang giễu cợt một cái gì đó, mang theo vài phần lạnh nhạt thờ ơ nói: “Bất quá, cũng không có gì, đã là thói quen rồi.”

Thói quen…

Hai chữ nhẹ nhàng, hoàn toàn chạm vào Kiều An Hảo, cô chưa bao giờ biết người đàn ông đơn độc lạnh lùng và cao ngạo mà cô yêu này, vẫn còn có một mặt đau lòng không muốn cho người biết như vậy.

Trong mắt Kiều An Hảo, liền phủ kín một tầng sương mù, nhìn một thân Lục Cẩn Niên ngạo mạn nhàn nhạt đứng bên cửa sổ sát đất, cũng không biết dũng khí đến từ đâu, trong lúc bất chợt liền thốt lên: “Trước kia từng có sinh nhật hay không, không quan trọng, sau này anh còn có em a…”

Lục Cẩn Niên chợt trở nên run rẩy, toàn thân căng thẳng.

Mặt ngoài thoạt nhìn như gió êm sóng lặng, nhưng nội tâm đã sớm rối loạn.

Kiều An Hảo cố gắng khống chế vẻ mặt, muốn kiềm nén nước mắt của mình: “Nếu như anh không ngại, sau này sinh nhật hằng năm của anh, em có thể trải qua cùng anh.”

Nếu như anh không ngại, sau này sinh nhật hằng năm của anh, em có thể trải qua cùng anh.

Mặc dù anh biết, cô gái anh yêu, không yêu anh, cô nói những lời này thật ra thì căn bản cũng không có hàm nghĩa gì khác, nhưng anh vẫn vì một câu nói căn bản không xem như là thật mà cảm động, vô cùng thỏa mãn, cảm động.

Yết hầu của Lục Cẩn Niên chuyển động lên xuống hai lần, trong lúc Kiều An Hảo vẫn không kịp phản ứng, đột ngột vươn tay, nắm cổ tay của cô, kéo cô vào trong ngực của mình.

Động tác của Lục Cẩn Niên quá mức bất ngờ, Kiều An Hảo có chút phát ngốc, đợi đến khi cô phục hòi lại tinh thần, người đã bị Lục Cẩn Niên ôm lấy thật chặt, đầu áp vào trước ngực của anh.

Kiều An Hảo cử động đầu theo bản năng, Lục Cẩn Niên lại đột nhiên giơ tay lên, đè cô lại, một tay đặt lên eo của cô: “Đừng cử động.”

Theo giọng nói của Lục Cẩn Niên, gò má người đàn ông nhẹ nhàng cọ xát vào tóc Kiều An Hảo, đôi môi đặt trên tóc của cô, ngửi được hương thơm trên tóc, ngữ điệu có chút mập mờ nói: “Đừng cử động, để cho anh ôm một lát, một lát thôi.”

Đáy mắt Lục Cẩn Niên có chút nóng lên, mí mắt chậm rãi buông xuống, tiếp tục gia tăng lực ôm cô.

Bất kể người em yêu là ai, hôm nay là ngày sinh nhật của anh, hãy để cho anh yên lặng ôm một lát, chỉ cần một lát, cho anh cảm thụ một chút ấm áp chưa bao giờ có, để anh không còn tịch mich cô đơn như vậy nữa trong chốc lát.

Anh thật sự không hề tuyệt tình hay lạnh lùng như mọi người thoạt nhìn thấy như vậy, nhưng chỉ có tuyệt tình cùng lạnh lùng như vậy, mới có thể khiến anh có thể đứng lên mà không thảm hại.

Kiều An Hảo không cử động, chẳng qua là lẳng lặng đưunsg tại chỗ để mặc cho Lục Cẩn Niên ôm thật chặt, không biết qua bao lâu, Kiều An Hảo nhẹ nhàng giơ tay lên, ôm eo Lục Cẩn Niên.

Bọn họ đều dành hết lòng đi yêu đối phương, lại quên nói với nhau một câu: “Anh/ Em yêu em/anh.”

Một đêm kia, Lục Cẩn Niên cùng Kiều An Hảo trải qua như gió yên sóng lặng, hai người ôm nhau hồi lâu, mới tách ra.

Một đêm kia hai người không giống như những ngày trước, phát sinh quan hệ.

Tags:
X