Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Kiếp yêu – Phần 14

25/03/2017 8:09:26 | Phương Vũ | 64 lượt xem

(iBlog.vn) –  Sao anh không dám , sự thật em là bạn gái anh.
– Anh im đi , đồ ích kỉ ( tôi giật tay ra rồi quay lại phòng kia đập cửa ). Làm ơn cứu tôi được không, hãy giúp tôi.

Không phản ứng gì, Duy lôi tôi đi rất nhanh , tôi đạp mạnh vào chỗ hiểm anh ta rồi chạy xuống bằng cầu thang bộ , anh ta đuổi theo tôi.

– Em đứng đó Tâm , đừng chơi trò trẻ con với anh.

– Ai chơi với anh, tôi mệt sắp chết rồi anh tha cho tôi đi, đừng sống mà muốn mọi thứ như anh thì anh cũng muốn .

Tôi chạy ra khu có bữa tiệc đã kết thúc , tôi va vào chân người phụ nữ tôi bám.

– Hãy giúp cháu với…..

– Là cháu à ( là mẹ anh ta ) sao lại thế này.

Duy chạy tới tôi chạy lấp sau lưng mẹ anh ta.

– Bác giúp cháu với anh ta thật sự không phải bạn trai cháu ( bà vỗ nhẹ bàn tay tôi)

-Yên tâm có bác rồi , này chàng trai kia có thích bị bắt không?

– Bạn gái cháu, nào lại đây về thôi em !

Duy dơ tay ra, mẹ anh ta cầm chiếc quạt trên tay đập mạnh vào tay Duy.

– Vớ vẩn , bạn gái mà sợ hãi chạy thế này à, tránh ra.

Duy lao vào mẹ anh ta xòe quạt quay quay mấy cái đánh vào đầu và mấy huyệt trên người Duy, anh ta ngồi gập xuống kêu đau.

– Đi thôi con đừng sợ ( tôi bám tay bà đi )

– May quá, con cám ơn bác nhiều lắm ( tôi khóc tu tu)

– Không ai được phép động vào người con cả hiểu chưa.

– À vâng, cái đó con hiểu con vẫn còn trong trắng , anh ta chưa làm gì được con.

– Tốt lắm ( mẹ anh ta cười haha như đang xem hài ) lên phòng con lấy đồ đi.

– Làm gì ạ !!!

– Thế không lẽ ở lại, để mai cậu ta lại thế à.

– Nhưng con không có chỗ nào để đi, may còn gặp bác ở đây .

– Ta đứng sẵn chờ con đấy ( rồi bà hay bị nói hớ liền lấy quạt che miệng )

– Con không hiểu ( tôi gãi đầu rồi đi lên phòng lấy đồ ) anh ta có sao không bác , sao bác làm gì anh ta ngồi gập xuống vậy???

– Nhanh thì tiếng nữa nó mới dậy được , đáng đời mang cả hộ chiếu mọi thứ đi, ta sẽ tìm cho con chỗ ở mới , rồi sẽ chờ ngày con bay.

– Cám ơn bác tốt quá ( tôi khóc tu tu ).

 

kiep-yeu-phan-14

 

– Bác không tốt như con nghĩ đâu, tùy người thôi.

Vừa bước ra hành lang thì anh ta cũng đi ra, tôi né né, anh ta vẫn đi thẳng và coi như không nhìn thấy tôi và mẹ anh ta.

– Bác này lúc nãy con có cầu cứu con trai bác nhưng anh ta lơ, chắc bận với bạn gái nhưng dù sao cũng bỏ lại người gào thét ngoài cửa thật vô tâm ( mẹ anh ta cười ).

– Bạn gái gì, bàn công việc mà con, cô gái người Nhật đó 60 tuổi rồi đấy.

– Sao ạ, con nhìn như 30 trẻ thật đấy .

Bà xoa đầu tôi , lên xe chiếc xe 3 khoang và anh ta ra rót rượu ra uống và bảo mẹ anh ta thứ gì đó ( họ có chửi mình cũng không biết vì họ nói tiếng Nhật) mẹ anh ta nói tiếng Việt.

– Vậy à , chúc mừng con đã thành công , mẹ thật sự vui lắm con.

Anh ta cạn ly rượu với mẹ anh ta rồi mẹ anh ta đưa cho tôi ly rượu .

– Uống đi con cho ấm ( anh ta gàn )

– Thôi mẹ đừng cho cô ta uống !!!

Anh ta sợ tôi điên dại như lúc nãy , mẹ anh ta cười to. Áo tôi rách hở vai anh ta bỏ áo ra ném sang cho tôi.

– Gì vậy???

Anh ta quay đi mẹ anh ta quàng vào cho tôi.

– Ý thằng bé muốn con quàng vào ( tôi với bà thì thầm)

– Anh ta tên gì vậy ạ???

– Tên tiếng việt là Bình con ạ, tên như con gái nhỉ. Bác lấy chồng bác là người Nhật nên nó lai hai dòng máu đấy ( tôi cười thậm thụt với mẹ anh ta ) à con tên gì nhỉ?

– Quên không giới thiệu bác con là Tâm, 18 tuổi hiện là sinh viên khoa Kỹ Thuật Môi Trường đại học Bách Khoa Hà Nội.

Mẹ anh ta nhìn ngạc nhiên rồi phụt cười .

– Thật giỏi quá tuổi trẻ tài cao ( anh ta cũng mím chặt môi để không cười , có gì đáng được cười ) được rồi mặt nghiêm túc quá con, giới thiệu thôi sao căng thẳng vậy?

– Bình: nói với lái xe đến khách sạn gì đó.

– Mẹ Bình: điên con bé một mình khách sạn gì đến nhà ta ở nhé bé ( anh ta không nói gì nữa ).

– Nhưng có tiện không à??

– Tiện chứ sao , ta toàn ở một mình buồn chết, ta sẽ đưa con đi chơi , lo gì.

– Vâng, cám ơn bác !!

– Không sợ ta là người xấu à???

– Không , bác và anh đây cứu con hai lần rồi thì có bảo là người xấu con cũng không tin.

Anh ta rót rượu không nói gì , mẹ anh ta thì ấp úng cũng uống rượu. Gần đến nơi mẹ Bình lại bịt mắt tôi để đi vào thấy từ cổng họ hô cái gì đó nhưng mình không hiểu, vừa vào tới sân tôi thấy người nóng bừng lên chắc chắn Duy cho mình uống thứ quái gì rồi, tôi lảo đảo đi xuống.Mẹ Bình dắt tôi vào một căn phòng rồi nói tôi nghỉ ngơi đi…..nóng quá tôi nằm được một lúc thấy bứt rứt rồi đi ra ngoài , mùa đông mà sao lại thấy nóng là thế nào, Duy thật sự anh ta vẫn còn yêu mình sao??? Cứ đi loanh quanh xong rồi ở đây đường uốn éo , tối nữa lạc rồi. Tôi thấy một phòng sáng đèn tôi đi vào , một căn phòng chỉ với gam màu đen và trắng , không thấy ai tôi mệt lên giường nằm rồi chùm chăn lên ngủ. Tiếng ai tắt đèn còn tôi phê dần , mắt lịm dần tiếng người kéo chăn nằm lên giường rồi anh ta hét lên.

Tags:
X