Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Người yêu hoàn mỹ, Phần 18

07/06/2016 8:08:31 | admin | 351 lượt xem

(iBlog.vn) – Lúc mới quen nhau, mọi người gần như đều có ảo giác với anh như thế này: Công dân lương thiện kìa…Công dân lương thiện chân chính đấy…

Không đi dạo quán ăn đêm, không đắm chìm trong rượu, không thức trắng đêm, không uống rượu không hút thuốc không cà phê, khát thì uống nước tinh khiết, mệt mỏi chỉ thích ngủ, hoạt động lúc rảnh rỗi cũng chỉ có ba thứ: trồng hoa nuôi thỏ xem chiếu bóng. Còn cả thói quen tự mình xuống bếp, món ăn làm ra hoàn toàn có thể sánh được với tiêu chuẩn đồ ăn cho chính phủ, bốn món mặn một món canh phối hợp hoàn mỹ với nhau. Bệnh sạch sẽ của Đường Thần Duệ nói nặng không nặng mà nói nhẹ cũng không nhẹ, đối với những thức ăn bên ngoài đều tồn tại cảm giác khó nhìn, vẫn quen tự tay mình làm hơn.

nguoiyeuhoanmy18

Ngay cả Đường Dịch lúc mới quen anh cũng mơ màng suy nghĩ vấn đề sâu xa ấy mấy lần: một ông già sáu bảy mươi tuổi còn nhịn không được mỗi tháng muốn chuyện kia một lần, người này sao có thể thanh đạm được như thế chứ?

Thế nhưng dần dần, bản chất của Đường Thần Duệ trong lúc vô thức liền bộc lộ ra.

Một buổi tối nào đó, Đường Dịch có hoạt động trong quán ăn đêm của mình, lúc rời đi thì quản l‎ý cửa hàng chợt nhỏ giọng nói với anh: “Đêm nay Thần thiếu gia tới…”

Cái tên này quả nhiên đủ để thu hút sự hiếu kỳ của mọi người.

Đường Dịch hứng thú hỏi: “Cậu ta thường đến sao?”

“Không thường xuyên lắm…” Quản lý cửa hàng vội vã cung kính nói: “Đôi khi hai ba tháng mới tới một lần, nhưng mà mỗi lần tới đều chơi rất hăng, chẳng thèm quản có phạm tội hay không nữa.”
Đường Dịch đút hai tay vào túi quần, trong ánh mắt nổi lên sự hiếu kì quỷ quyệt, chậm rãi thong thả bước đi.

Để có thể dễ dàng quản lý mọi chuyện vào buổi tối, các gian phòng trong này đều được gắn cửa kính làm từ thủy tinh trong suốt, ánh sáng màu vàng cam xuyên qua khung cửa, Đường Dịch vừa đến gần, ngẩng đầu lên nhìn đã thấy Đường Thần Duệ bên trong.

Dưới ánh đèn, cả người Đường Thần Duệ ngập trong ánh sáng, mang theo vẻ mông lung, huyễn hoặc. Áo sơ mi của anh đã bị người cởi ra phân nửa, anh đang đem một cô gái trẻ đặt xuống sô pha, thái độ cứng rắn, rồi cúi đầu cười, thì thầm bên tai cô gái câu gì đó khiến gương mặt cô gái trẻ vốn đã ửng hồng nay càng đỏ hơn. Đường Dịch nhìn thấy ánh mắt Đường Thần Duệ ngập nước, sự đạm mạc ngày thường thoáng chốc đã trở nên mỹ miều đến cướp đoạt lòng người.

Nhìn người ta làm tình, Đường Dịch không có loại ham mê biến thái như thế, vậy nên chỉ khẽ nhếch môi, xoay người muốn rời khỏi hiện trường, nhưng không ngờ bên trong đột nhiên lại xảy ra biến cố.

Giọng nói ôn hòa của Đường Thần Duệ vang lên: “Lần đầu tiên?”

Cô bé kia ngượng ngùng gật gật đầu: “Vâng…”

Đường Thần Duệ sờ soạng mặt cô gái, biểu tình nhìn rất động lòng người, cực kỳ giống như đang yêu chiều, thương tiếc người ta, nhưng câu nói thốt ra khỏi miệng lại hoàn toàn không phù hợp chút nào. “… Đi ra ngoài đi.”

Không nhìn phản ứng khiếp sợ của cô gái, anh vươn tay nhặt quần áo đang vương vãi khắp nơi lên, không nhanh không chậm giúp cô mặc vào, đột nhiên lại bị ngăn bởi cô gái chưa từ bỏ ‎ý định kia, cô cúi người xuống, vuốt ve thân dưới của anh, nóng lòng muốn thử: “Em sẽ không làm anh đau đâu.”

Sự ve vãn mất hồn như vậy cũng không đủ để anh phản ứng, Đường Thần Duệ im lặng, nắm lấy chiếc cằm tinh xảo của cô, vẻ mặt lãnh đạm gần như không nhìn ra chút tình cảm nào. “Nhưng tôi sẽ làm đau em.”

Nói xong, anh đứng lên, xoay người muốn chạy lại bị cô gái kia kéo tay, không cam lòng nhìn anh: “Mặc dù đây là lần đầu tiên của em, nhưng kỹ thuật của em thực sự không tồi…Hơn nữa cũng rất sạch sẽ, tuyệt đối không bệnh mà.”

Đường Thần Duệ từ chối cho ý kiến, rút tay về, thái độ rất dịu dàng, đứng từ trên cao nhìn xuống cô, mỉm cười nói: “Tôi có bệnh.”

Vừa chỉnh lại quần áo vừa đi ra ngoài, lúc nhìn thấy Đường Dịch, áo sơ mi của Đường Thần Duệ vẫn chưa kịp cài hết, trên xương quai xanh hằn rõ một dấu hôn nồng đậm, nhưng anh không chút để tâm, chỉ nhàn nhạt lên tiếng: “Nhìn đủ chưa?”

Đường Dịch nhíu mày, trong giọng nói có chút nghiền ngẫm: “Bệnh ưa sạch sẽ của cậu hình như càng ngày càng nghiêm trọng…” Làm được phân nửa rồi mà vẫn có thể dừng lại, những người đàn ông tầm thường tuyệt đối không thể làm được loại chuyện như thế này.

Ngược lại, Đường Thần Duệ vô cùng thẳng thắn thành khẩn, vuốt tay chân thật nói: “Cậu cũng biết tôi không quen cùng những cô gái nhỏ chưa có kinh nghiệm làm mà…” Cài xong cúc áo, giọng điệu của anh hết sức thiện lương: “Tôi đối với loại chuyện này có nhu cầu không lớn, thả lỏng mà thôi, không cần thiết phải bắt nạt trẻ con, lãng phí con gái tốt nhà người ta.”

Tags:
X