Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Người yêu hoàn mỹ, Phần 26

09/06/2016 2:00:38 | admin | 208 lượt xem

(iBlog.vn) – Tuổi thơ của thỏ trắng

Vì vậy Hướng Vãn ngày còn bé từng đánh nhau với mọi người không ít lần, hơn nữa thường xuyên là một mình chọi với một đám người, do đó rất nhiều năm về sau khi Tịch Hướng Vãn trở thành kiểm sát trưởng, sở dĩ cô có thể đối diện với cao thủ mà không hề chùn bước, nguyên nhân phần lớn bởi vì kinh nghiệm thực chiến từ nhỏ đã quá là phong phú, từng vết chân làm đâu chắc đấy cũng có thể luyện ra được.

Lật mở hồ sơ cá nhân của Tịch Hướng Vãn liền biết được, nói theo quan hệ huyết thống, cô cùng Tịch Hướng Hoàn và tổ tông Tịch gia trăm năm trước đây không hề có bất cứ mối quan hệ nào, trước năm mười ba tuổi, Tịch Hướng Vãn chỉ là một tiểu nha đầu nông thôn vô ưu vô sầu mà thôi.

Năm ấy, tên của trẻ con ở nông thôn đã bắt đầu thoát ly khỏi những hình thái kiểu như ‘Đại Man Nhị Man’ hay “A Ngưu Nhị Cẩu’. Tư tưởng khôi phục lại bằng cấp thi vào trường cao đẳng bắt đầu tiến bộ, tên của bé trai liền phổ biến theo khuynh hướng một lòng hướng về Đảng và đất nước, nào là ‘Lý Kiến Quân’ rồi ‘Vương Quốc Khánh’, về phần tên của bé gái thì lại chịu ảnh hưởng của điệu nhạc Đặng Lệ Quân đem đến, thế nên mang theo khuynh hướng ôn nhu và dịu dàng, nào là ‘Hồng’, rồi ‘Tú’, rồi thì ‘Diễm’, ‘Phân’.

Trong bối cảnh vĩ mô ấy, có thể hiểu được rằng, lấy được cái tên không màng danh lợi lại tràn ngập ý thơ như ‘Hướng Vãn’ nhất định không phải là một người dân quê bình thường, mà chắc chắn đã phải được tiếp thu qua nền giáo dục cao đẳng.

Trên thực tế cũng chính là như vậy, đặt tên cho Hướng Vãn chính là ông nội của cô, nhưng một ông lão đã từng vượt biển khơi, hòa ái dễ gần như vậy lại không có được một danh tiếng tốt lành gì ở địa phương, thẳng đến khi ông nội của Hướng Vãn qua đời, cô mới qua miệng bạn bè nghe được người nhà của họ nói như thế này: ‘Nghe nói tổ tiên nhà con bé trước đây từng có chuyện xảy ra đấy, thật đúng là dọa người, là người bị điều xuống chỗ chúng ta mà…’

Vì vậy Hướng Vãn ngày còn bé từng đánh nhau với mọi người không ít lần, hơn nữa thường xuyên là một mình chọi với một đám người, do đó rất nhiều năm về sau khi Tịch Hướng Vãn trở thành kiểm sát trưởng, sở dĩ cô có thể đối diện với cao thủ mà không hề chùn bước, nguyên nhân phần lớn bởi vì kinh nghiệm thực chiến từ nhỏ đã quá là phong phú, từng vết chân làm đâu chắc đấy cũng có thể luyện ra được.

nguoieyuhoanmyp26

Rốt cuộc có một ngày, Tịch Hướng Vãn mới vào lớp một chạy về nhà ‘Oa’ một tiếng khóc ầm lên, cha Hướng Vãn thấy toàn thân cô bẩn thỉu, biết cô lại đánh nhau với người ta, liền ôm cô vào lòng, ôn hòa cất tiếng: “Có đau hay không?”

“Không đau…” Hướng Vãn vừa khóc vừa nói: “Bọn Đỗ Kiến Quốc đánh không lại con, con đánh ngã hết toàn bộ bọn chúng.”

Cha Hướng Vãn bật cười, “Vậy sao con còn khóc?”

Trong lòng Hướng Vãn vô cùng tủi thân, lại ‘Oa’ một tiếng: “Cha, vì sao bọn họ lại nói nhà của chúng ta vốn không ở chỗ này…”

Có lẽ bởi vì cô khóc quá thương tâm, cha Hướng Vãn không đành lòng giấu giếm tiếp, ông sờ sờ đầu cô, ôn hòa nói cho cô biết: “Bởi vì chúng ta xác thực vốn không phải sống ở nơi này, ông bà nội con ngày xưa vốn là nhà tư bản trong xã hội cũ.”

Nghe thấy câu trả lời, cái loại tiểu tướng có tinh thần cách mạng triệt để như Tịch Hướng Vãn nhất thời liền quên cả khóc, ‘Ngao ——!’ một tiếng liền kêu ầm lên.

“Cha đừng có gạt người!” Sao có thể! Nhà tư bản?!

Đối với kiểu người vừa sinh ra đã bắt đầu được tiếp thu giáo dục chính thống yêu nước như Tịch Hướng Vãn mà nói, nhà tư bản là một khái niệm có ý nghĩa xấu đến mức nào!

Cô không thể tưởng tượng được, ông bà nội hòa ái và dễ gần như vậy cư nhiên lại xếp ngang hàng cùng ba chữ kia.

Hướng Vãn trợn to mắt, nắm lấy một cọng rơm cứu mạng cuối cùng: “Bọn họ là nhà tư bản dân tộc phải không cha?” Nhà tư bản dân tộc trong chiến tranh kháng Nhật vẫn là đối tượng được Đảng Cộng Sản tranh thủ mà…

Cha Hướng Vãn bật cười, nụ cười có chút bất đắc dĩ: “Chính là nhà tư bản.”

Một điểm hy vọng cuối cùng cũng tan biến, Hướng Vãn ‘ngao ô’ một tiếng liền ngồi chồm hổm trên mặt đất, vẻ mặt buồn như đưa đám.

Trong sách lịch sử có nói, nhà tư bản đều là bọn mặt người dạ thú, bại hoại, âm hiểm, ức hiếp lương dân bách tính, tâng bốc nịnh nọt với kẻ địch, bóc lột dân nghèo, trên tay dính đầy máu tươi của nhân dân lao động….

Hướng Vãn khiếp sợ một lúc lâu, đau đớn vô cùng.

Tags:
X